Mẹ ngồi xổm giữa hai gã đàn ông, nghiêng đầu nhìn ổ chồn nhỏ đang cuộn tròn trên sàn rồi đưa tay gom một con bé xíu ướt át vào lòng bàn tay.
"Gọi bố đi."
Đàn chồn nhỏ há miệng, đồng thanh kêu lên í é.
Sau đó mẹ đặt con vật nhỏ trong tay xuống đất rồi đứng dậy.
Khuôn mặt bà ấy đã dần trở lại bình thường, cằm thu gọn, lông rụng dần, sống mũi cũng quay về hình dáng con người.
Bà ấy cúi đầu nhìn hai gã đàn ông dưới đất.
"Các người nói đúng thật đấy."
"Toàn là con trai cả kìa."
17.
Mùi hôi trong sân phải mất ba ngày mới tan hết.
Trong chuồng gà giờ chẳng còn con gà nào, chỉ còn lại một ổ chồn vàng lông xù.
Bảy con chồn chen chúc ngủ gật cùng nhau, đuôi quấn lấy đuôi, cái miệng nhọn vùi sâu vào lớp lông của nhau.
Mẹ mỗi ngày đều mua mấy con gà con về ném cho chúng, lũ thú nhỏ chồm tới nhanh đến mức không kịp nhìn thấy gì, gà con đã thôi kêu tiếng nào.
Mẹ ngồi xổm bên cạnh xem chúng ăn, vừa xem vừa cười.
"Khậc khậc khậc khậc."
Đàn chồn nhỏ chúi đầu gặm xương gà cứ như đang c.ắ.n hạt dưa vậy.
Trong nhà có thêm một con lừa, nó đã già lắm rồi, thịt cũng rất nhiều.
Mẹ đưa cho tôi sợi roi da to nhất, bắt tôi ngày nào cũng phải lùa lừa kéo cối xay.
"Tìm việc gì cho nó làm đi."
"Không được để nó nhàn rỗi."
"Bốp, bốp, bốp, bốp!" Tôi vung cây roi nhỏ quất mạnh trong không trung, con lừa già bị đ.á.n.h đau đến mức kêu lên liên hồi, chỉ biết cắm đầu bước đi.
Từ ngày sang đêm, từ đêm sang ngày, chẳng bao lâu sau, con lừa béo ú đã gầy trơ xương, chỉ còn da bọc lấy thịt.
Sau đó tôi thấy chán, mẹ bèn đem nó tặng cho bà Vương hàng xóm.
"Thím à, con lừa này tuy hơi già nhưng vẫn còn dùng tốt lắm."
"Đừng để nó được nhàn rỗi."
Bà Vương nhận lấy, nhìn từ đầu đến chân con lừa già rồi mỉm cười nhận lời.
Chỉ là con lừa già này không còn chút hữu dụng nào, từ khi về nhà bà Vương, ngày nào nó cũng kêu réo sớm tối.
Bà Vương qua nhà tôi than phiền với mẹ không dưới một lần, bà Vương bảo con lừa đó lạ lùng lắm, thế mà lại biết rơi nước mắt.
Mỗi lần bà Vương vung roi đ.á.n.h, con vật ấy vừa kêu vừa chảy nước mắt khiến bà Vương thấy rợn cả người.
Vài ngày sau, không chịu nổi tiếng kêu la nữa, bà Vương đành bán nó đi.
Số tiền bán lừa, bà Vương dùng mua mấy con gà mang tới nhà tôi.
Mấy ngày sau nữa, lại nghe người ta kể chuyện lạ.
Nghe nói trong trấn có người mua một con lừa béo nhưng nó không chịu làm việc, chủ nhà bèn g.i.ế.c thịt, lột da nấu cao.
Khi g.i.ế.c lừa, đôi mắt nó cứ rưng rưng nước mắt.
"Ông chủ mua lừa nói, ông ta g.i.ế.c lừa cả đời rồi mà đây là lần đầu tiên thấy cảnh đó. Thật lạ lùng!"
Bà Vương vừa c.ắ.n hạt dưa vừa ngồi tán gẫu với mẹ, mẹ chỉ cười đáp lời rồi lại thản nhiên gặm chân gà.
"Đúng là quái lạ thật, có khi nào là kẻ ác kiếp trước đầu t.h.a.i vào kiếp súc sinh không nhỉ?"
"Đáng đời."
18.
Lại vài ngày sau, trong trấn có người bị sét đ.á.n.h.
Cái xác cháy sém đen thui, co quắp dưới chân núi, nếu không có người tận mắt chứng kiến thì chẳng ai nhận ra đó chính là lão thầy bói kia.
Nghe người ta kể chuyện kỳ quái là hôm đó chỉ có mỗi đám mây trên đầu gã là đổ mưa, những nơi khác vẫn nắng chang chang.
Có người ở xa nhìn thấy gã lên núi, bảo rằng vừa đi nửa đường trời đã tối sầm rồi một tia sét giáng thẳng xuống người lão.
Nghe tin này, có người vội chen vào, bảo rằng gã thầy bói kia trước đây xuống trấn kiếm sống, lúc hành nghề gặp phải đồng nghiệp. Người đồng nghiệp đó bảo gã phạm đại hạn, đắc tội với Hoàng bì t.ử, phải mượn uy của Sơn thần mới mong hóa giải được nghiệp chướng.
Họ xui gã lên núi, quỳ trước miếu Sơn thần một đêm thì mới có thể nương nhờ thần linh.
"Lão không tin, chỉ bảo mình không tính ra số kiếp như vậy, sau đó liên tiếp gặp xui xẻo nên đành chấp nhận lên núi. Ai ngờ vừa lên tới lưng chừng núi đã bị sét đ.á.n.h c.h.ế.t."
Bà Vương ngồi trên bậc cửa vừa kể vừa ra hiệu bằng tay.
"Da thịt bị điện giật bay sạch rồi! Cháy đen như than, chỉ còn mỗi bộ xương."
Bà Vương nói xong thì hạ thấp giọng: "Tôi nghe người ta đồn, đây không phải sét bình thường. Chắc chắn là gã đã đắc tội với Hoàng bì t.ử nên nó dùng yêu pháp gọi sét đ.á.n.h c.h.ế.t gã rồi lột da mang đi!"
"Mà việc Hoàng bì t.ử cần da người thì cũng chẳng phải chuyện ngày một ngày hai rồi."
Bà Vương vừa nói vừa quơ tay múa chân, vẻ mặt vô cùng hào hứng.
Mẹ tôi chỉ cười, tay vẫn không ngừng làm việc.
"Đâu ra mà lắm Hoàng bì t.ử tác oái thế?"
"Tôi thấy là do mấy hồn ma dưới nước lên kiện Thành Hoàng, giờ tới lúc thu nợ gã rồi!"
"Gã hành nghề l.ừ.a đ.ả.o bao nhiêu năm, không biết tích bao nhiêu nợ m.á.u, giờ thì hay rồi! Đúng là quả báo!"
"Chứ nếu không thì sao đang yên đang lành lại bị sét đ.á.n.h?"
Bà Vương nghe xong ngẩn người rồi cũng gật gù tán thành.
"Tôi thấy cũng đúng! Gã xem bói toàn sờ eo mấy cô vợ trẻ, chứ có thấy sờ n.g.ự.c hay sờ eo đàn ông bao giờ đâu."
"Hơn nữa, cái bậc cửa nhà gã cao ngang đầu đứa trẻ! Nếu không làm chuyện khuất tất thì thời này nhà ai còn xây kiểu đó chứ?"
Mẹ tôi nghe xong, chỉ khẽ cười.