Hợp Âm Thứ Sáu Naples

Chương 2: Walden

"Anh đẹp trai mua đường kéo không? Tặng bạn gái?" Ông cụ bán hàng rong bên đường tưởng Lam Tuần là khách du lịch đến chùa Tổ cúng bái, nhiệt tình vẫy tay.

Lam Tuần chỉ phẩy tay, những lọn tóc xoăn rối bay bay trong gió chiều, khẽ cọ lên cổ và má.

Buổi chiều vừa bị mắng trong giờ chuyên ngành, chắc cuối tuần lúc uống trà, thầy Lê lại đem chuyện này kể cho ông ngoại nghe.

Lam Tuần hơi bực, điện thoại trong túi cũng vừa lúc réo lên giục giã.

Vừa bắt máy, giọng Diệp Ân Hiên đã vọng ra không kịp phòng bị: "Cậu tới chưa đấy?"

"Tới rồi, vừa xuống tàu."

"Vậy được, cậu xem vị trí tôi gửi, nãy có tiểu sư muội còn hỏi Lam Tuần học trưởng đến chưa. Cậu không tới nữa tôi chịu không nổi đâu." Diệp Ân Hiên bịt ống nghe, nói vọng qua đám đông huyên náo.

Cúp máy, Lam Tuần nhìn lướt qua vị trí rồi tắt màn hình, đưa điện thoại lên soi mặt mình vài lượt.

Tóc vẫn không có dấu vết bị gió thổi, chải chuốt chẳng một sợi lộn xộn; đuôi tóc được vuốt đến độ cong vừa vặn tự nhiên. Xấp bản thảo nhạc nhồi nhét đầy trong túi cũng vừa bị vứt vào thùng rác.

Dù vừa bị mắng một trận, ngoại hình của anh vẫn không hề bị ảnh hưởng.

Buổi tụ tập của khoa Nhạc lúc nào cũng sôi động và phô trương. Nam nữ tụ tập trong sảnh quán rượu, ồn ào hỗn loạn.

Từ xa, Lam Tuần đã thấy Diệp Ân Hiên đang đứng ở cửa chào đón mọi người.

Anh ta luôn có khả năng kết nối mọi người rất tốt. Dù người xung quanh có xa lạ thế nào, dưới sự kết nối nồng nhiệt của anh ta cũng đều trở nên thoải mái.

Lam Tuần lại gần chào Diệp Ân Hiên, vừa lúc anh ta cũng chào xong mấy người mới tới. Sau khi tiễn hết nhóm người mới tới, cuối cùng Diệp Ân Hiên cũng có thể ngồi xuống nghỉ ngơi cùng Lam Tuần bên quầy bar.

Nuốt một ngụm lớn nước có ga lạnh, Diệp Ân Hiên liền áp sát cười đểu: "Cái cô học muội trường bên ấy?"

Lam Tuần lười nhác chống cằm nhấp một ngụm rượu, không nói có cũng chẳng nói không.

"Lại làm người ta mê mệt?"

Lam Tuần: "..."

Thấy Lam Tuần không đáp, Diệp Ân Hiên mới dừng trêu: "Nhưng mà..." Anh ta đổi ánh mắt, nhìn về phía chếch bên trái, mấy cô học muội đang hơi lóng ngóng gọi đồ: "Mấy em kia là khoa nào vậy? Sao tôi chưa thấy bao giờ? Cậu biết không?"

"Đứa nào?" Lam Tuần dõi theo tầm mắt Diệp Ân Hiên.

Diệp Ân Hiên: "Cái đứa mặc sơ mi trắng kìa."

Lam Tuần không đáp, uống hết cốc nước chanh soda trong tay, rồi gọi người pha chế đang túc trực bên cạnh: "Cho tôi một cốc Tequila Sunrise và một Long Island Iced Tea, cảm ơn."

Người pha chế nhận lời nhanh gọn, xoay người thanh thoát, đôi tay thoăn thoắt đầy thuần thục, lấy rượu Tequila từ kệ, rót nước cam và đá, rồi thêm siro lựu, hiệu ứng mặt trời mọc hiện lên rõ ràng, trong veo và đẹp mắt.

Lam Tuần nhận lấy cốc Tequila Sunrise, đẩy qua mặt bàn đến trước mặt cô gái mặc sơ mi trắng: "Chào học muội, tôi thấy em chưa gọi gì. Vốn tôi có gọi một ly cho một chị học trưởng nhưng chị ấy bận không đến được. Em uống giúp tôi nhé."

Cô gái mặc sơ mi trắng vừa quay đầu đã bắt gặp ánh mắt dịu dàng, trấn an của Lam Tuần, mái tóc xõa chạm vai hơi dài và khóe miệng cong lên ấm áp. "Vậy ạ..." Cô hơi ngại ngùng nhìn mấy người bạn, dường như nhất thời không biết phải làm sao.

Một người bạn bên cạnh ngắm nghía một lúc rồi hỏi: "Học trưởng có phải từng thi cuộc thi sáng tác Kaiserburg của trường mình không?"

Lam Tuần gật đầu, vẫn nụ cười đặc trưng. Anh nhận cốc Long Island từ tay pha chế, uống một ngụm lớn: "Uống đi, không có độc đâu, là Tequila Sunrise, con gái chắc chắn thích, để lâu mất ngon."

Cô gái sơ mi trắng mới cầm lấy, vành tai hơi đỏ, nhấp một ngụm nhỏ, khẽ nói cảm ơn. Mấy người bạn bên cạnh cũng gọi rượu rồi ngồi xuống ghế cao bên cạnh.

Ly rượu va vào mặt bàn, bầu không khí bỗng trở nên thoải mái. Diệp Ân Hiên hỏi mấy em học chuyên ngành gì.

Cô sơ mi trắng nói mình là Chu Tư Tư, khoa Giáo d.ụ.c.

"Tư Tư? Tên rất đẹp. Đây là chủ tịch hội sinh viên của bọn chị, có gì cứ hỏi anh ấy, anh ấy sẽ sẵn lòng giúp các em hết mình!" Lam Tuần kéo vai Diệp Ân Hiên. Diệp Ân Hiên vốn hay bắt chuyện lúc này như tắt ngấm, hơi gượng gạo gật đầu, cố nặn ra một nụ cười thật lớn.

Chu Tư Tư mở to mắt hạnh: "Có phải là cái chủ tịch đợt tổ chức team building mà gửi nhầm địa chỉ hồi đó không ạ?"

Diệp Ân Hiên: "..."

Lam Tuần nén cười, dưới bàn tay bóp c.h.ặ.t đùi Diệp Ân Hiên: "Chỉ có một chủ tịch thôi, em nói xem?"

Chu Tư Tư bấy giờ mới nhận ra câu đấy nghe có vẻ không đúng lúc, bặm môi, mặt đầy nghiêm túc bảo Diệp Ân Hiên: "Xin lỗi chủ tịch, em nói năng không suy nghĩ..."

Diệp Ân Hiên vội xua tay: "Không sao không sao, cũng là lỗi của tôi, tôi mới nên xin lỗi. Hồi đó gây trải nghiệm không tốt cho tân sinh viên, tôi hối hận lâu lắm rồi..."

Nghe anh ta nói vậy, Chu Tư Tư lại quay mặt đi, trợn mắt rất to, không giấu nổi: "Đúng là không tốt thật, đi đi về về mất hơn trăm tệ tiền taxi, về không lúc nào ra hồn. Hôm đấy bọn em c.h.ử.i thầm chủ tịch khiếp lắm. Nhưng không biết mặt."

"Giờ biết rồi, để anh ấy mời rượu, nhớ cho lâu." Lam Tuần nói. Lúc này điện thoại anh reo, anh vỗ mạnh lên vai Diệp Ân Hiên, vẻ mặt nghiêm túc rồi đi sang một bên nghe máy. Góc bar này hơi tối, không nhìn rõ tên người gọi.

"Lam Tuần." Đầu dây bên kia bắt máy.

Lam Tuần đi ra ngoài hành lang, vén mái tóc che nửa mắt lên: "Sao vậy?"

"Em đang ở đâu?" Giọng nữ hỏi.

"Ở ngoài, sao vậy?" Lam Tuần khẽ nhếch mép. Phố Lĩnh Nam treo đầy đèn vàng hắt xuống mặt anh vốn vô cảm.

"Anh say rồi."

Lam Tuần nhìn vào sâu trong nhà hàng, Chu Tư Tư và Diệp Ân Hiên không biết đang nói gì, bên cạnh pha chế cứ tiếp tục đưa đồ uống cho Chu Tư Tư. Cuối cùng cậu ta cũng biết cách rồi sao? Lam Tuần mỉm cười nhẹ nhõm, yên tâm hơn một chút, bước ra ngoài.

"Lam Tuần?"

"Về nhà uống mật ong giải rượu đi, anh có việc, cúp máy đây." Lam Tuần cúi đầu bấm tắt cuộc gọi.

Một cuộc gọi đến thật sự làm mất hứng. Lam Tuần chán chẳng muốn quay lại phòng tiệc nữa. Anh men theo con đường nhỏ phố Lĩnh Nam lững thững bước.

Rẽ qua một góc phố, hai bên là các nhà hàng giản dị nhưng không kém phần tinh tế.

"Xin chào anh, anh có muốn ghé quán Walden của bọn em xem không? Bartender Julian bên ngoài bọn em thuê vừa đúng lúc có mặt, có đồ uống đặc biệt..." Cô tiếp tân sau góc phố thấy Lam Tuần tới nhiệt tình chào mời.

Lam Tuần chỉ liếc qua, lịch sự phẩy tay, định đi, thì bất chợt một giai điệu trầm thấp vọng ra từ quán bar, vài nốt trầm lười nhác khởi nguồn cho một giai điệu.

Lam Tuần khựng lại, hơi hay nhỉ?

Tình yêu lối mới

Một giọng nam trầm ngân dài ở cuối câu hát, tiếp theo là những tiếng đàn lên xuống, tạo thành giai điệu vừa lười nhác vừa cuốn hút.

Giai điệu sao định được lường

Lòng người luôn có âm mưu và quang minh

Chuyện tình của ai chỉ là giải trí

Chưa kịp để cô tiếp tân kịp phản ứng, vị khách nam trông có vẻ ôn nhã, ánh mắt sắc bén, khiến người khác bất giác muốn chiều lòng ấy đã bước thẳng vào trong, không chọn quầy bar ngoài trời bên cửa sổ hay ghế sofa êm ái, mà thẳng tiến vào sâu bên trong.

"Anh để em chỉ chỗ ngồi cho ạ? Anh thích loại rượu gì nhất? Mỗi khu vực bên em đều có pha chế khác nhau, có thể giúp anh lựa chọn theo sở thích." Cô tiếp tân nhiệt tình đuổi theo giới thiệu: "Anh muốn ngồi đâu? Bên kia có bar, bên này..."

Lam Tuần xua tay ngắt lời cô, chỉ vào cây đàn piano ở sâu trong nhà hàng hình tròn. Tiếng hát vọng ra từ đó. Người đàn bị che khuất, không rõ mặt: "Cho hỏi đây là ca sĩ của quán bar bên em hả?"

Cô tiếp tân: "Dạ không ạ, là khách tự chơi thôi. Tối nay trước khi ban nhạc tới đều có thể tự do biểu diễn ạ."

"Được, cho tôi ly Mojito." Lam Tuần chọn một góc gần đàn, có mấy chiếc ghế vải thấp.

Ánh đèn sàn vàng nhạt rọi lên mặt anh, mỏng manh, có một nét... sao lại dám nhìn chằm chằm vào mặt khách lâu đến vậy, cô tiếp tân đột ngột tự véo mình, cố dời mắt, vội đi gọi đồ cho pha chế.

Quán Walden này có cấu trúc rất đặc biệt, chia làm vài khu vực. Khách tùy thích mà ngồi, phần lớn tập trung ở quầy bar hoặc các ngăn yên tĩnh sâu bên trong. Gần đàn chỉ có vài người đang ngồi uống một mình. Xung quanh không có ai hát, là người đàn tự đệm tự hát. Có lẽ bài hát sắp kết thúc, tiếng đàn dần trở nên rõ ràng, những nốt nhạc chuyển động đan xen không rõ ràng lắm giữa tay trái và tay phải của người đàn.

Thói quen nghề nghiệp khiến Lam Tuần vô thức trở nên khắt khe. Anh cho rằng một người chơi đàn hát chuyên nghiệp cần có sự hòa hợp giữa phần giai điệu của hai tay, còn nghe như thế này đúng là chỉ nghiệp dư.

Ô hô ô hô góc nhìn mới của tình yêu

Ô hô ô hô để giai điệu trầm nặng phát hành

"Xin chào, Mojito của anh ạ." Người phục vụ bưng đồ đến, nhìn quanh, nhất thời thấy vị khách đang đàn chưa có đồ uống, liền hướng về phía anh ta.

"Hả?" Vị khách đang đàn vừa kết thúc bản nhạc, anh ta dừng tiếng hát, khéo léo kết thúc sớm rồi mới ngẩng đầu: "Tôi không gọi Mojito?"

Ngẩng lên, người phục vụ mới thấy Lam Tuần đang bị che khuất bên cạnh.

"Xin lỗi anh, em nhầm ạ. Ly này đâu phải gọi qua mã QR, nên không có số bàn cụ thể..." Người phục vụ lập tức nhận ra Mojito là của Lam Tuần, vội vàng xin lỗi rồi vòng qua đàn đến chỗ Lam Tuần.

Vị khách đang đàn cũng ngoảnh đầu theo hướng người phục vụ. Anh ta phát hiện chủ nhân của ly Mojito lúc này đang chăm chú nhìn mình, chân cong thành một góc tự nhiên, mái tóc chạm vai che nửa mặt, khuỷu tay gác lên bàn.

"Mojito của anh ạ." Người pha chế cúi người đưa ly rượu cho Lam Tuần.

Lam Tuần vẫn giữ nguyên tư thế thả lỏng, quay mặt về phía cây đàn. Đoạn kết đột ngột vừa rồi khiến anh nghe đến ngẩn người và còn nuối tiếc. Khóe môi không tự chúng giãn ra thành đường cong hướng lên. Thấy người pha chế đưa rượu, anh mới giật mình tỉnh lại.

Anh nói cảm ơn, hớp một ngụm nhỏ. Vị bạc hà tươi mát quấn quanh môi răng, thêm hương rum nhẹ ở hậu vị, kết hợp với bản nhạc vừa rồi khá là thú vị.

Ngẩn người, mới phát hiện vị khách đàn kia cũng đang nhìn anh. Con ngươi sẫm, đường nét hàm dưới mạnh mẽ, dứt khoát và sắc sảo.

Gương mặt ấy khiến người ta bất giác muốn đến gần. Lam Tuần nghĩ thầm.

Nhưng đối phương nhanh ch.óng dời tầm nhìn, cầm lấy máy tính bảng đặt trên cây đàn.

"Anh muốn đàn không?" Cách hai ba mét, anh ta hỏi.

Khác biệt là, giọng nói khi nói chuyện không giống với chất giọng trầm khi hát, phảng phất vẻ ấm áp.

"Không, cảm ơn, anh cứ đàn tiếp đi." Lam Tuần vội nói.

Vị khách đàn gật nhẹ, có lẽ không tin lắm, quay người đi về phía quầy bar.

Phía sau quầy, Julian đang nói chuyện với một nhóm người nước ngoài, đôi mắt kẻ khói mắt liếc về phía người đang tới, giơ vá muỗng lên trách móc không nể nang: "Trần Vịnh Nghiên, cậu bắt tôi đợi lâu thế à? Cậu có ngại không? Này, đồ đặc chế của cậu."

Trần Vịnh Nghiên ngồi xuống ghế bar, chân thõng dài, nhận lấy ly rượu từ tay Julian: "Nãy tôi đang đàn."

Julian trợn mắt thật to: "Tôi biết cậu đang đàn..." Nói xong lại chợt nhớ ra điều gì, áp sát vào hỏi: "Cậu biết cậu ta à?"

"Ai?" Trần Vịnh Nghiên vừa uống một ngụm lớn liền bị sặc.

Julian không quan tâm đến câu nói của anh, mà chỉ ánh mắt về phía Lam Tuần vẫn đang ngồi trên chiếc ghế vải thấp. Từ xa trông như một bức chân dung tĩnh lặng và đẹp đẽ.

Trời vẫn còn sớm, quán không đông, Lam Tuần thoáng nghe thấy tiếng trò chuyện của họ, vừa đúng lúc nhìn về hướng này. Qua nửa khu nhà hàng trống trải, ánh mắt lại chạm nhau. Lam Tuần chỉ cảm thấy sự hứng thú của mình đang lên rất cao, rất cao.

Đêm đó Lam Tuần ngồi rất lâu. Người đàn ông bên quầy bar uống hai ly rồi vội vã rời đi sau một cuộc điện thoại. Những người có sức hút luôn khiến người khác khó lòng rời mắt.