Hợp Âm Thứ Sáu Naples

Chương 3: Khách Quen

"Thầy Lê, khóa xe đạp của em tự dưng không mở được!"

Vừa bật dậy khỏi giường, liếc nhanh đồng hồ, Lam Tuần cuống quýt gửi tin nhắn cho Lê Gia Minh. Liếc mắt nhìn sang giường bên cạnh, quả nhiên Diệp Ân Hiên vẫn còn ngủ say, trên môi vương nụ cười ngọt lịm.

Lại đang mơ giấc mơ gì nữa đây?

Một cái gối bay thẳng qua, đập trúng người Ân Hiên, nảy lên khiến cậu giật b.ắ.n người ngồi dậy.

"Làm gì vậy?"

"Cậu nghĩ xem?" Lam Tuần ngậm vội miếng bánh mì rồi mở cửa ký túc xá, bỏ lại Diệp Ân Hiên đang liếc nhìn đồng hồ với vẻ mặt oán thán đầy nuối tiếc, rõ ràng đang muốn xin nghỉ.

Dù Lam Tuần có sốt ruột thế nào, khi cậu và Diệp Ân Hiên mỗi người rẽ về phòng học chuyên ngành của mình thì tiết học lúc tám giờ cũng đã trôi qua hơn nửa.

Ánh sáng cam bên ngoài hành lang phủ lên tất thảy một vẻ uể oải ấm áp. Lê Gia Minh ngồi sau bàn, mang theo vẻ tỉnh táo sảng khoái của buổi sáng, đưa mắt quan sát Lam Tuần khẽ đẩy cửa bước vào.

"Thầy Lê!" Lam Tuần cúi chào cung kính, đặt lên bàn túi sữa đậu nành và hai cái bánh bao mặn mua dưới tầng. Cửa sổ vẫn quên đóng. Chiếc radio trong phòng đang phát bản tin dự báo thời tiết, hòa cùng tiếng gió thành một thứ âm thanh hỗn loạn. Lê Gia Minh chưa kịp nói gì đã hắt xì một cái thật mạnh.

"Em đóng cửa sổ cho thầy!" Lam Tuần lại lao nhanh ra đóng sầm khung cửa.

Nhìn túi bánh bao nóng hổi trên bàn, lại nhìn cánh cửa sổ vừa được đóng lại, Lê Gia Minh vài lần muốn cất lời nhưng cuối cùng lại thôi.

"Cái xe đạp điện của em sao cứ hỏng mãi thế? Có thể bảo ông em mua cho cái tốt hơn không?"

"Em tiết kiệm lắm mà thầy Lê, thầy xem vở bài tập của em dùng đến trang cuối cùng mới đổi đấy." Nói xong, Lam Tuần rút từ ba lô ra một quyển vở nhăn nhúm như củ cải muối.

Thứ Sáu đến trước mặt thầy chấm bài tập hòa thanh đã thành thông lệ. Nghĩ tới hôm qua mới mắng cậu một trận, Lê Gia Minh cũng không có nhiều lời, liền bắt tay vào sửa bài.

Ngoài dự đoán, lần này bài làm còn tạm ổn.

"Khá đấy, em làm khi nào?"

"Chắc là..."

"Ừ ừ, chắc chắn là sau giờ học mới viết đúng không, có tiếp thu được những điều thầy nói, khá có cảm xúc đấy!" Lê Gia Minh ngắt lời Lam Tuần, hài lòng gật đầu.

"Vâng thầy Lê." Lam Tuần thở phào một hơi.

Thực ra bài tập này là tối qua sau khi từ quán Walden trở về, được Diệp Ân Hiên nhắc nhở mới nhớ ra, nửa đêm cuống quýt ngồi vắt óc làm cho xong.

"Như thường lệ, đàn thử những gì em viết đi."

Nghe vậy, Lam Tuần đặt bản nhạc lên cây dương cầm, nghiêm túc diễn tấu.

Dòng bass di chuyển êm đềm, phần cuối dùng quãng sáu giáng để tạo cảm giác luyến tiếc, bâng khuâng, rồi mới quay về hợp âm chủ... Lam Tuần vừa đàn vừa tự kiểm tra, chắc không có vấn đề gì, tất cả những lỗi thông thường đều đã tránh được.

Bản nhạc kết thúc, Lê Gia Minh thản nhiên nói: "Vẫn là bệnh cũ. Xét về kỹ thuật, nền tảng hòa thanh và cách viết của em quả thực rất vững, nhất là lần này có chút hương vị riêng. Nhưng cách diễn tấu của em vẫn quá thiên về sức lực."

Tách trà mới pha còn bốc hơi nghi ngút, quẩn quanh miệng tách, va vào những luồng khí lạnh lẽo trong không trung.

Lam Tuần nhìn chằm chằm làn khói đang lững lờ bay lên. Đây đã là lần thứ bao nhiêu Lê Gia Minh nhắc đến vấn đề này rồi? Tiếp theo chắc lại là những bài giảng về cách truyền tải cảm xúc và linh hồn vào âm nhạc.

Nói đến cảm xúc, anh chàng lần trước ở quán Walden, đàn rất có cảm xúc. Lam Tuần bỗng nhiên nghĩ vẩn vơ, hay là vừa mới chia tay nên mới đàn sến súa như vậy?

"Lam Tuần?" Thấy cậu học trò đối diện đang thẫn thờ, Lê Gia Minh cầm bản nhạc gõ lên bàn.

Lam Tuần giật mình: "Thầy Lê, em nghe mà. Em đang chú ý dùng lực cổ tay, tạo sự tương phản giữa mạnh và nhẹ, để thể hiện sự thấu hiểu sâu sắc của em đối với bản nhạc này."

Lê Gia Minh xoa trán: "Hiểu cái gì?"

"Em cảm thấy, giai đoạn này giống như một người đang ở thời kỳ chìm nổi, bước trong khu rừng nhiệt đới, được điểm xuyết bằng những sắc thái âm giai thứ, xen lẫn chuỗi hợp âm phụ và hợp âm trội để tạo cảm giác rộng mở sáng sủa khi anh ta gặp cơ hội..."

"Tạm được, cũng có tiến bộ. Thôi không nói chuyện này nữa. Hôm qua gọi cho ông em, nghe ông bảo dạo này đời sống của em khá phong phú?" Lê Gia Minh đặt bản nhạc sang một bên, đột nhiên chuyển chủ đề khiến Lam Tuần không kịp trở tay.

Thầy hơi tò mò xích lại gần, từ đống lộn xộn trong ngăn kéo bàn lôi ra một hộp bánh quy bơ Đan Mạch nhãn xanh đưa cho Lam Tuần. "Ăn vài miếng đi, uống trà mà thiếu bánh quy thì phí lắm..."

"Thầy Lê, Tết chưa tới mà thầy đã chuẩn bị bánh kẹo sẵn rồi, làm em háo hức muốn nghỉ lễ quá." Lam Tuần ngả người ra ghế, mò mẫm một lúc trong hộp mới nhặt được miếng nhân nho, c.ắ.n một nửa: "Không phong phú gì đâu ạ, ngày nào em cũng chăm chỉ luyện đàn..."

Lê Gia Minh trêu: "Có tình huống mới nào không? Có gì phải báo cáo với tổ chức kịp thời đấy nhé..."

"Thầy Lê hay là thầy giới thiệu cho em đi? Suốt ngày cắm đầu trong phòng tập, chẳng có cơ hội tiếp xúc với ai, em đành bó tay thôi."

"Trời ơi, em nói thế là không đúng rồi. Trường có bao nhiêu là đàn em, lần trước thầy tạo cơ hội cho em còn không thèm đếm xỉa mà." Lê Gia Minh cười ha hả. "Tuy vậy" – Thầy đổi giọng – "Giới trẻ bây giờ vẫn nên tập trung, chuyên nhất. Có như vậy năng lượng và tình cảm mới hội tụ. Cứ gặp ai cũng thử tìm hiểu thì cuối cùng cũng chẳng biết mình thật sự muốn gì. Chơi đùa cho đã rồi biết lúc nào dừng, bằng không mà lỡ lướt mất cá lớn thì tính sao? Em thấy thầy nói có đúng không?"

Lam Tuần: "..." Chắc chắn là ông ngoại lại nói gì đó với thầy rồi. Trưa nay mới dậy, tối qua mấy cuộc gọi nhỡ của ông vẫn chưa kịp gọi lại.

"Thôi cũng không sao, tuổi trẻ mà, có kinh nghiệm tình cảm là tốt. Ăn bánh đi, thầy còn bánh đậu xanh mùi mật đây, em có muốn ăn miếng không? Sao thấy em lại gầy đi?" Lê Gia Minh lại móc từ trong ngăn kéo ra mấy gói bánh, đẩy hết đến trước mặt Lam Tuần, còn mình thì xoa xoa cái bụng tròn căng. "Trời ơi, về già rồi, trà có tốt đến đâu cũng không cứu nổi cái mức độ tăng cân như tên lửa này."

"Em ăn thêm một miếng bánh quy nữa là được. Thầy nói đúng ạ." Lam Tuần lại móc thêm một miếng nho khô, gật đầu đầy nghiêm túc.

"Ừ ừ, khoảng sau này cuộc thi đó, có thời gian thì em cũng có thể bắt tay chuẩn bị, thầy sẽ bảo Châu Ba tìm mấy người ghép cặp cho." Lê Gia Minh liếc đồng hồ: "Thôi cũng gần đến giờ rồi, thầy đi đ.á.n.h cầu lông, vừa hẹn với cô Diệp Lệ Lệ xong."

Lam Tuần vươn vai đứng dậy: "Có tình huống mới gì không ạ?"

"Không có không có, đừng có nói bậy. Bọn thầy đây gọi là bạn đ.á.n.h cầu, bạn vận động cùng nhau thôi em hiểu không?" Lê Gia Minh bĩu môi.

Lam Tuần nhịn cười, nghiêng đầu nhìn thầy với vẻ mặt nghiêm túc: "Vâng vâng, chúc thầy vui vẻ với bạn vận động của mình nhé!"

Khuôn mặt đã điểm vài nếp nhăn của Lê Gia Minh bỗng trợn mắt, rồi nhảy tót biến mất ở cuối hành lang.

Lam Tuần khóa cửa phòng làm việc cho thầy rồi định đi tìm Diệp Ân Hiên. Liếc nhìn đồng hồ mới thấy, Lê Gia Minh thế mà lại cho tan học sớm dù cậu đến trễ. Đối với một người hơi nhiều lời như thầy, chắc hẳn là rất mê đ.á.n.h cầu rồi. Lam Tuần cố nén cười, bước về phía tòa nhà Tây, phòng tập của Diệp Ân Hiên cách cậu khá gần, chỉ cần đi qua một hành lang trên không nối liền hai tòa nhà.

Dòng người đông đúc như thủy triều tràn qua, Diệp Ân Hiên cũng vừa chen ra từ phòng tập. Nhìn thấy Lam Tuần, cậu không kìm được mà than trời: "Ức quá đi mất Lam Tuần à. Cái giáo viên thỉnh giảng dùng phòng tập của tớ lại đổi giờ dạy, mà chẳng báo trước, làm tớ đứng đợi ngoài đúng một tiếng đồng hồ. Giờ chiều mà chẳng có phòng trống nào, ngày mai tớ còn phải đệm đàn cho người ta nữa, không luyện sao được."

Lam Tuần đồng cảm vỗ vai cậu: "Khổ thân cậu thật đấy. Cậu còn phải luyện không? Luyện xong chưa?"

"Tất nhiên là xong rồi, với thực lực của tớ..." Diệp Ân Hiên khoác ba lô lên vai rồi khóa cửa phòng: "Tớ cũng nghe thấy tiếng dạy ở phòng cậu, cậu nhận được thời khóa biểu của họ chưa?"

Lam Tuần liếc về phía phòng tập của mình. Phòng cậu là 207, ngay cạnh phòng Ân Hiên. Trước cửa có để một cây guitar, qua cửa kính thoáng thấy bóng người và tiếng nhạc từ loa vọng ra.

Hình như đổi giáo viên dạy? Trước đây là dạy sáo? Lam Tuần tự hỏi.

Diệp Ân Hiên: "Cậu có muốn sang hỏi họ dạy giờ nào không? Lỡ lần sau cũng chạy không thì phí."

"Không cần đâu, đừng làm phiền họ dạy." Lam Tuần đáp: "Tối nay đi đâu?"

"Tớ cũng được, nhưng Châu Tư Tư bảo sẽ ra phố Lĩnh Nam."

Lam Tuần khựng lại, liếc nhìn cậu: "Hai người thân thế rồi hả?"

Thấy vẻ mặt đầy ẩn ý của Lam Tuần, Diệp Ân Hiên quay mặt đi, giả vờ bận rộn móc điện thoại: "Cậu chẳng bảo không biết đi đâu, tớ tiện thể nhắc một câu thôi."

Lam Tuần mỉm cười đầy ý vị, nghĩ một lát rồi nói: "Vậy tụi mình đến quán Walden đi, cũng ở phố Lĩnh Nam."

Thứ Sáu, khu vực trước miếu Mẫu vốn đã đông đúc càng trở nên chật cứng.

Lam Tuần hiếm khi không cầm ly cà phê Mỹ đá, thay vào đó là cốc nước mía ép mà Diệp Ân Hiên nhét cho.

"Tớ chẳng nghe quán Walden bao giờ nhỉ? Tớ quanh quẩn ở khu này cũng lâu rồi mà." Diệp Ân Hiên lười biếng lướt điện thoại.

Lam Tuần nuốt ngụm nước mía xanh ngọt ngào, giơ camera điện thoại lên soi môi, sợ dính phải màu xanh: "Vậy bây giờ nghe chưa? Ngay đằng kia." Nói xong, cả hai đã thấy tấm biển trước cửa.

"Anh đẹp trai lại tới nữa à?" Một giọng nói trong vắt cất lên chào. Lam Tuần hơi không nhớ mặt người, nhìn mấy cái mới nhận ra cô gái trang điểm đậm đà, vừa định bước vào, chính là cô pha chế Julian lần trước ở quầy bar.

"Ừ, rượu ở đây ngon mà." Lam Tuần khen.

"Ha ha ha, anh đẹp trai thật biết nói. Bạn anh cũng vậy. Hôm nay có cocktail đặc biệt đấy, muốn thử không? Đặc biệt dành cho năm mới."

"Uống một ly không?" Lam Tuần nhìn Diệp Ân Hiên.

"Sao cũng được." Diệp Ân Hiên rõ ràng đang nghĩ ngợi m.ô.n.g lung, cứ nhắn tin lia lịa cho ai đó.

Lam Tuần gọi hai ly đặc biệt, trong lúc chờ rượu, cậu ngó nghiêng vào sâu trong quầy bar. Không có tiếng nhạc, yên tĩnh, chỉ có vài người đang dựng loa.

"Hôm nay không có ai đàn à?" Lam Tuần nhấp một ngụm nước soda chanh.

"Hửm?" Julian đang lắc đá, giật mình hai giây mới đáp: "Tối thứ Sáu có ca sĩ ở lại đấy ạ, tầm, mười giờ."

"Vậy à." Lam Tuần lại nhấp một ngụm.

"Anh biết chơi nhạc à? Trông anh có vẻ rất yêu âm nhạc ấy nhỉ." Julian cười tò mò.

Lam Tuần không trả lời ngay, trầm ngâm một lát: "Anh chàng hôm trước vừa đàn vừa hát ấy, thường xuyên tới không? Anh ấy đàn hay thật đấy."

"Anh nói anh ấy à!" Julian đặt ly rượu đẩy sang, đó là một chung nhỏ màu hồng, bên dưới nổi lên những bong bóng xanh nhạt: "Em cảm thấy màu này rất hợp với anh."

"Cảm ơn." Lam Tuần nhấp một ngụm, vị bưởi hương đầu, nhưng lại có chút ngọt hậu dịu dàng, quyện quanh môi răng, hơi cay cay nơi đầu lưỡi.

"Anh ấy thường tới." Julian nghĩ một lúc rồi nói: "Nhưng không phải dân chuyên piano đâu. Nếu anh muốn gặp anh ấy, thực ra rất dễ."

"Vậy sao tối nay không thấy?"

"Tối nay anh ấy phải làm việc. Sao, cố ý đến nghe anh ấy đàn à?" Julian trêu, vừa nói vừa đưa ly rượu màu đỏ thẫm kia cho Diệp Ân Hiên: "Nè anh đẹp trai, thấy anh đang đăm chiêu ghê, uống một ly cho tỉnh táo?"

Diệp Ân Hiên đỏ bừng mặt, từ tai lan xuống má.

"Trời ơi, cô ấy vào chưa?" Lam Tuần nhìn bộ dạng ngơ ngác của cậu mà nổi cáu.

Diệp Ân Hiên uống một hơi cạn sạch: "Đến rồi, ở ngoài cửa."

"Trời ơi trời ơi, anh đẹp trai uống một hơi cạn luôn thế? Ly này em làm hơi hơi mạnh một tí..." Julian vội ngăn cản nhưng không kịp.

Không ngoài dự đoán, Diệp Ân Hiên ôm khuôn mặt đỏ bừng đi ra ngoài đón Châu Tư Tư.

Lam Tuần bất lực lắc đầu. Ngay lúc cậu đang tán gẫu với Julian, uống đến ly thứ hai.

"Julian, mojito."

"Ồ Vịnh Nghiên, sao anh lại tới?" Julian ngạc nhiên quay đầu hỏi.

Lam Tuần cũng đặt ly rượu xuống nhìn sang.

Là người khách đàn hát lần trước. Dù không nhớ mặt người, dù quầy bar tối mờ, Lam Tuần vẫn nhận ra ngay.

Trần Vịnh Nghiên liếc nhìn Lam Tuần, ánh mắt thoáng chạm qua, rồi ngồi xuống một bên, vừa vặn cách Lam Tuần một ghế.

"Ban nhạc mới vừa vào, tan làm phải chạy qua giúp Uyển Chi xem xét." Trần Vịnh Nghiên chỉ về phía cây đàn piano, nơi đang dựng một sân khấu nhỏ và một nhóm thanh niên đang thử nhạc.

"Nhiệt tình ghê." Julian đưa rượu: "Đây, vẫn như cũ."

"Sảng khoái..."

Lam Tuần nhìn anh trò chuyện với Julian, bỗng nhiên hiểu ra điều gì, người này là ông chủ sao?

"Vịnh Nghiên, anh đẹp trai này anh còn nhớ không?" Ngay khi Lam Tuần đang vừa nhìn vừa suy nghĩ, Julian bỗng chỉ vào cậu.

"Hửm?" Trần Vịnh Nghiên nhìn sang, ngoài dự đoán của Lam Tuần, anh trả lời rất nhanh: "Nhớ, chắc chắn là nhớ. Thế nào? Pha chế của Julian có chỗ nào cần cải thiện không, có hợp khẩu vị không?"

"Trần Vịnh Nghiên!" Julian phản đối.

Lam Tuần nhìn Trần Vịnh Nghiên, người đối diện mặc sơ mi trắng, lúc này đang nhìn cậu với vẻ mặt rất nghiêm túc.

Thấy Lam Tuần im lặng một lúc, Trần Vịnh Nghiên nói tiếp: "Tôi là chủ quán ở đây, mong muốn có thể biết được sở thích, ý kiến đóng góp của các bạn."

Thì ra là vậy.

"Anh đàn hay lắm!" Lam Tuần nói.

"Hả?" Trần Vịnh Nghiên hơi ngạc nhiên, những đầu ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn, hơi nghiêng đầu.

"Julian pha cũng ngon, nhưng lần sau đừng pha cho bạn tôi ly quá mạnh, tôi thấy cậu ấy sắp khóc vì cay rồi." Lam Tuần bĩu môi, chỉ về phía Diệp Ân Hiên đang tán gẫu với Châu Tư Tư ở đằng xa.

"Ha ha ha" Trần Vịnh Nghiên cười sảng khoái: "Được được, Julian nghe thấy chưa?"

"Nghe rồi, chẳng qua muốn kích thích cậu bạn đẹp trai một tí thôi mà." Julian phân trần, đúng lúc có khách mới gọi, liền vội vòng sang phục vụ.

Ánh mắt Lam Tuần rời khỏi Julian, lại nhìn Trần Vịnh Nghiên, lần này giọng cậu nghiêm túc hơn: "Nhưng mà, anh hát đệm đàn thực sự rất hay."

"Cảm ơn lời khen. Piano thì tôi chỉ là tay ngang thôi, nhìn anh có vẻ là dân làm nghệ thuật?" Trần Vịnh Nghiên quan sát cậu con trai đối diện, lúc này đang nghiêng đầu, các đầu ngón tay vô thức gõ nhẹ vào thành ly. Ánh đèn vàng treo lơ lửng hắt lên mái tóc xoăn mềm mại của cậu, đổ bóng một vệt nâu nhạt.

Lam Tuần không trả lời, chỉ cười, khóe miệng lõm xuống hai má lúm đồng tiền nhỏ xíu.

Thấy vậy, Trần Vịnh Nghiên cũng cười, uống cạn ly rượu rồi nói: "Tóm lại, có ý kiến gì hay điều gì đều có thể nói với tôi nhé! Cứ thoải mái nói."

"Ừm?" Lam Tuần xích lại gần một chút, đáp: "Vậy tôi có ý kiến thì làm sao đưa cho ông chủ như anh đây?"

"Hả?" Trần Vịnh Nghiên có chút ngạc nhiên, người hơi ngả ra sau: "Anh có thể nói với tôi ngay bây giờ."

"Thế thì không được. Tôi chắc chắn sẽ tới nhiều lần nữa, chắc chắn sẽ có nhiều ý kiến mới." Lam Tuần nhìn thẳng vào mắt anh, móc điện thoại ra bấm vài phím rồi đưa về phía trước: "Tiện thể thêm WeChat để tôi kịp báo cho anh không? Anh thấy đấy, không phải lúc nào cũng may mắn gặp được anh như vậy đâu!"

Có lẽ Trần Vịnh Nghiên hơi bất ngờ, nhưng anh vẫn lấy điện thoại: "Tất nhiên là được, có gì anh đều có thể phản hồi lại tôi. Tôi xin vô cùng cảm kích!"

"Vâng!" Lam Tuần nhìn vào điện thoại, tại mục kết bạn xuất hiện một lời mời với ảnh nền phong cảnh, tên yy.

Bên cạnh ban nhạc sắp bắt đầu, khách bỗng đông hơn, có người gọi Trần Vịnh Nghiên, anh vội đứng dậy, lại quay đầu bảo Lam Tuần nếu hứng thú thì có thể sang xem thử.

"Anh có hát không Trần lão bản?" Trong tiếng nhạc cụ hỗn độn của ban nhạc, Lam Tuần vén mái tóc xoăn rủ xuống trán ra sau rồi đứng dậy. Dù mang giày Converse đế xuồng, cậu vẫn thấp hơn ông chủ Trần cả một cái đầu.

"Tôi thấy ban nhạc chơi hay hơn tôi?" Trần Vịnh Nghiên đùa.

"Ha ha ha vậy tôi đi xem triển lãm trước, bạn tôi cũng ra đón tôi rồi. Tôi qua xem độ mạnh của ly rượu mà Julian pha thế nào." Lam Tuần túm lấy cái túi xách lớn, tập nhạc đệm và máy tính bảng trong đó rớt ra ngoài một nửa, cậu lại nhét vào rồi kéo khóa.

"Được, vậy lúc nào rảnh cứ ghé, tôi bao."

Chương 3: Khách Quen - Hợp Âm Thứ Sáu Naples - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia