Dung mạo nó mềm mại dịu dàng, lời nói cũng luôn nhỏ nhẹ ôn hòa, chỉ là đôi mắt ấy mỗi khi nhìn người khác, lúc nào cũng mang theo vẻ dè dặt cẩn trọng.
Ta đã vô số lần tự nhủ với bản thân rằng, nó chỉ là một đứa trẻ năm tuổi, còn nhỏ hơn Liên Kiều ba tháng, làm sao có thể có tâm tư sâu xa đến thế được?
Hơn nữa, tính cách ấy hẳn là bị kế mẫu giày vò nên mới thành như vậy.
Lần này Tam công chúa chọn thư đồng, Tạ Tiêu Ngôn nhất quyết bắt Thẩm Ngọc Trân cùng vào cung với Liên Kiều.
3
Những lời Tạ Tiêu Ngôn nói ban ngày, rốt cuộc vẫn khiến Liên Kiều đau lòng.
Con bé không nói ra, nhưng ta nhìn rất rõ.
Từ lúc quỳ trong sân chịu đòn cho đến khi được bế trở về phòng, con bé chưa từng rơi một giọt nước mắt, chỉ là thần sắc hoảng hốt như thể mất hồn.
Trong lòng ta càng thêm đau xót:
“Liên Kiều, con chỉ cần nói một câu thôi, mẫu thân là người đầu tiên tin con. Người khác nói thế nào cũng không tính.”
Con bé ngẩng mặt lên, môi khẽ động như thể đã dồn hết sức lực toàn thân, muốn gọi ta một tiếng mẫu thân nhưng âm thanh vừa lên đến cổ họng, lại vỡ vụn thành những tiếng “A... a…” đứt quãng không thôi.
Dù thế nào cũng không thể ghép thành một chữ hoàn chỉnh.
Tim ta chợt trầm xuống, Thu Diệp cũng hoảng hốt.
“Tiểu thư, người đừng nóng vội, từ từ thôi, từ từ nói. Nô tỳ cũng tin người, chúng ta đều tin người mà!”
Nhưng Liên Kiều càng sốt ruột, lại càng không phát ra được tiếng.
Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên, nơi khóe mắt nước mắt cứ lấp lánh trực trào.
Ta cố gắng ổn định tinh thần, ép bản thân phải bình tĩnh:
“Thu Diệp, mau đi mời Chu đại phu.”
Thu Diệp đáp một tiếng rồi chạy ra ngoài.
Không bao lâu sau, Chu đại phu tới.
Ông cẩn thận bắt mạch cho Liên Kiều, lại xem rêu lưỡi và cổ họng của con bé.
Trầm ngâm hồi lâu, chân mày ông càng lúc càng nhíu c.h.ặ.t.
“Tiểu thư đã chịu phải một kích thích quá lớn, bệnh cũ tái phát rồi.”
“Trước đây lúc rơi xuống nước, kinh lạc ở cổ họng của tiểu thư từng bị tổn thương. Vốn đã điều dưỡng khỏi hẳn.”
“Lần này khí huyết nghịch xung, tâm thần chấn động mạnh, vết thương cũ lại nứt ra toàn bộ... e rằng lại phải bắt đầu điều trị từ đầu.”
Toàn thân ta lạnh buốt, hàn ý thấm sâu vào tận xương tủy như rơi xuống hầm băng.
4
Một năm trước, Liên Kiều không may rơi xuống hồ sen.
Khi được vớt lên, con bé đã không còn dấu hiệu sự sống, toàn thân lạnh ngắt đến mức khiến người ta kinh hãi.
Ta túc trực bên con suốt ba ngày ba đêm, nửa bước cũng không rời, mới miễn cưỡng kéo được con từ quỷ môn quan trở về.
Nhưng sau khi tỉnh lại, con bé há miệng, liều mạng muốn gọi ta thế nhưng thứ phát ra chỉ là những âm thanh khàn đặc đứt quãng.
Suốt hơn nửa năm ấy, ta bắt đầu dạy con từng chữ một từ đầu.
Con học rất vất vả, ta dạy cũng nóng ruột không yên nhưng cả hai đều không từ bỏ.
Cuối cùng cũng có một ngày, sáng sớm Liên Kiều vừa thức dậy, dụi đôi mắt còn ngái ngủ, mơ mơ màng màng gọi ta một tiếng:
“Mẫu thân.”
Tuy giọng nói mơ hồ khàn khàn nhưng đó là lần đầu tiên sau khi rơi xuống nước, con bé gọi được rõ ràng chữ ấy.
Ta ôm con khóc suốt một canh giờ.
Từ đó về sau, con bé nói chuyện như bình thường, ta cũng cuối cùng yên lòng.
Vậy mà bây giờ, chỉ một trận đòn của Tạ Tiêu Ngôn, thêm vài câu lạnh lùng cay nghiệt, đã khiến hơn nửa năm tâm huyết của ta bị đ.á.n.h trở về nguyên điểm xuất phát.
Ta cúi đầu nhìn Liên Kiều.
Con bé đang cố gắng há miệng, hết lần này đến lần khác thử phát ra âm thanh nhưng thứ phát ra vẫn chỉ là những tiếng thở đứt đoạn vỡ vụn.
Ta đưa tay ôm con vào lòng, không để con nhìn thấy nước mắt của mình.
Liên Kiều bất lực đưa tay ôm cổ, từ bỏ việc lên tiếng, chuyển sang dùng ngón tay ra dấu.
Trước tiên con chỉ ra ngoài cửa sau đó chỉ vào chính mình rồi dùng sức lắc đầu.
Ta dò hỏi:
“Ý con là... không phải con đẩy Tam công chúa xuống nước?”
Liên Kiều lập tức gật đầu mạnh mẽ.
Ta trầm ngâm suy nghĩ, rồi gọi từng nha hoàn có mặt lúc Tạ Tiêu Ngôn phạt Liên Kiều đến.
Dưới hành lang đứng thành một hàng, ai nấy đều cúi đầu.
Ta lần lượt thẩm vấn.
Mấy nha hoàn đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng một nha hoàn lớn tuổi hơn cân nhắc một lúc rồi mở miệng:
“Phu nhân... lúc đó tiểu thư Ngọc Trân vì kéo Tam công chúa lên nên suýt nữa cũng ngã xuống nước, y phục ướt quá nửa.”
“Nhưng lúc ấy đại tiểu thư đứng bên cạnh, có nói một câu...”
“Nàng ấy nói rằng... cho dù Tam công chúa c.h.ế.t đuối, cũng sẽ không có ai nhìn thấy.”
Ta kinh ngạc.
Liên Kiều không thể nào nói ra những lời ác độc như vậy.
Một nha hoàn khác cũng nhỏ giọng phụ họa:
“Đúng vậy, phu nhân. Lúc lão gia nổi giận đ.á.n.h tiểu thư, tiểu thư vẫn luôn nói không phải mình làm nhưng lão gia đang lúc nóng giận, đâu chịu nghe.”
“Tiểu thư Ngọc Trân còn khuyên lão gia mấy câu, nói có lẽ đại tiểu thư không cố ý...”
“Nhưng đại tiểu thư chẳng những không cảm kích, còn đẩy tiểu thư Ngọc Trân ra, bảo nàng ấy không cần giả vờ tốt bụng.”
Nghe xong, ta thật lâu không nhúc nhích.
5
Bình thường Liên Kiều tuy không quá thân thiết với Thẩm Ngọc Trân nhưng cũng chưa từng bạc đãi nàng ta.
Bởi biết nàng ta là nữ nhi của ân nhân cứu mạng Tạ Tiêu Ngôn, nên Liên Kiều luôn nhường nhịn ba phần.
Có món gì ngon, thứ gì vui, con bé luôn để Thẩm Ngọc Trân chọn trước, phần còn lại mới đến lượt mình.
Nhưng những sự nhẫn nhịn và thiện ý ấy đổi lại được điều gì?
Ta nhớ lại từng chuyện trước đây, hối hận không thôi, cũng trách ta đã dạy con bé quá mức hiểu chuyện.
Mỗi lần Tạ Tiêu Ngôn ra ngoài trở về, hai phần điểm tâm mang theo đều là khẩu vị Thẩm Ngọc Trân thích, Liên Kiều chỉ đứng bên cạnh nhìn, chưa từng mở miệng đòi hỏi.
Đến ngày sinh thần của con bé, Tạ Tiêu Ngôn chỉ tặng một con ve ngọc làm quà. Sơ sài đến mức ngay cả tua ngọc cũng không buộc thêm một sợi.
Còn Thẩm Ngọc Trân chỉ thuận miệng nói thích hoa sen.
Quay đầu lại, hắn đã tìm được hai cây trâm sen bằng t.ử ngọc, điêu khắc tinh xảo trong suốt, chỉ riêng nàng ta được nhận.
Ta nhìn trong mắt, cuối cùng không nhịn được mà đi hỏi hắn.
Không ngờ hắn lại tỏ vẻ mất kiên nhẫn, đến mí mắt cũng lười nâng lên:
“Mẫu thân của Ngọc Trân từng cứu mạng ta. Nếu không có nàng ấy liều mình bảo vệ, Liên Kiều lấy đâu ra phụ thân này? Lại lấy đâu ra cái mạng này?”
“Còn nhỏ tuổi mà không biết cảm ân, trái lại đã học được thói tính toán chi li từng chút một rồi.”
Những lời ấy lại vừa vặn bị Liên Kiều đang đến thư phòng tìm hắn nghe thấy toàn bộ.