Tỷ tỷ vừa nhìn đã nhận ra.
Bên hồ băng đời trước, nàng từng nói Tạ Kinh Xuyên là người xuất chúng nhất trong số những nam t.ử nàng từng gặp.
Giờ đây người ấy đang ở ngay trước mắt.
Nàng gắng đứng thật thẳng, chờ đợi chàng nhìn thấy mình.
Nhưng ánh mắt Tạ Kinh Xuyên chỉ dừng trên nàng trong thoáng chốc, sau đó chuyển sang ta.
“Vì sao vừa rồi cô lại hỏi nàng có muốn tiếp tục không?”
Ta đáp:
“Vì tỷ ấy đã yếu đến mức không đứng nổi.”
“Những người khác đều không trông thấy?”
“Họ đều trông thấy.”
Chàng trầm mặc giây lát.
“Vậy vì sao không ai hỏi nàng?”
Ta nhìn quanh tế đài.
Người Cố gia sợ mất thanh danh.
Tế quan sợ quyền lực của mình bị chất vấn.
Bá tính đứng xem lại tin rằng càng có người chịu khổ thay mình, họ càng được bình an.
Ta quay lại nhìn chàng.
“Khi sự đau đớn của một người mang lợi ích cho những kẻ khác, bọn họ sẽ cố coi như không nhìn thấy. Bởi một khi lên tiếng hỏi, lương tâm sẽ không còn được yên.”
Tạ Kinh Xuyên hỏi:
“Cô không tin một Kỳ Tuế Nữ có thể che chở cho Thượng Kinh?”
“Ta không tin.”
Chung quanh lập tức vang lên những tiếng kinh ngạc.
Phụ thân tức tối bước tới.
“Minh Lan, lập tức im miệng!”
Tạ Kinh Xuyên không để tâm đến ông.
“Nhưng người đang đứng trên đài là tỷ tỷ cô.”
Ta nhìn bóng người gầy yếu trong bộ áo trắng.
“Cho dù đứng trên đài, tỷ ấy vẫn là người, không phải thần.”
Nụ cười miễn cưỡng trên môi tỷ tỷ chậm rãi biến mất.
Nàng nhìn Tạ Kinh Xuyên, trong mắt hiện rõ sự không cam lòng.
Đời trước, chính chàng đã đến đón ta sau ba năm.
Vậy mà đời này, dù người trên đài đổi thành nàng, ánh mắt chàng vẫn hướng về phía ta.
Tạ Kinh Xuyên là thứ t.ử của Đại Lý Tự khanh.
Trưởng tỷ chàng, Tạ Chiêu Ninh, từng là Kỳ Tuế Nữ của mười hai năm trước.
Nàng đã c.h.ế.t trong Viện Thừa Chỉ.
Bên ngoài, tế quan tuyên bố Tạ Chiêu Ninh lấy lòng thành cảm động trời xanh, khi c.h.ế.t đã đạt đến viên mãn.
Tạ gia chưa từng tin lời ấy.
Tạ phu nhân vì mất nữ nhi mà lâm bệnh nặng, sau đó không bao giờ xuất hiện tại lễ tế xuân nữa.
Nhiều năm qua, Tạ Kinh Xuyên vẫn âm thầm tìm chứng cứ liên quan đến Viện Thừa Chỉ.
Chỉ tiếc sổ sách đều nằm trong tay tế quan, người ngoài gần như không có cơ hội xem qua.
Ngày chàng đến Tây viện, ta và cô tổ mẫu đang mang những quyển sổ cũ ra hong nắng.
Vừa gặp mặt, chàng đã nói thẳng:
“Ta muốn đọc hồ sơ của Tạ Chiêu Ninh.”
Cô tổ mẫu không đứng dậy.
“Dựa vào đâu mà cho ngươi xem?”
Tạ Kinh Xuyên lấy từ trong n.g.ự.c áo ra một con hươu nhỏ bằng gỗ.
Qua nhiều năm được cầm nắm, các góc nhọn của nó đã trở nên trơn nhẵn.
“Trước lúc vào viện, tỷ ấy để nó lại cho ta.”
Cô tổ mẫu nhìn món đồ rất lâu.
Cuối cùng, bà lấy chìa mở chiếc rương thứ ba.
Ghi chép về Tạ Chiêu Ninh chỉ vỏn vẹn mấy tờ giấy.
Đến tháng thứ bảy, nàng bắt đầu ho ra m.á.u.
Tế quan lo bệnh tình của nàng làm ảnh hưởng đến lễ xuân nên giấu kín.
Đồ ăn Tạ gia gửi đến mỗi tháng chưa từng được chuyển vào tay nàng.
Trước khi c.h.ế.t một ngày, nàng khẩn cầu được gặp mẫu thân lần cuối.
Bên cạnh lời thỉnh cầu chỉ có hai chữ:
Không chuẩn.
Tạ Kinh Xuyên ngồi lặng trước quyển sổ, đọc hết từng dòng.
Bàn tay chàng đặt trên trang giấy không hề rời đi.
Trước khi trở về, chàng hỏi cô tổ mẫu:
“Có những ghi chép này, vì sao bà chưa công bố ra ngoài?”
“Bởi từng ấy vẫn chưa thể đ.á.n.h sập Viện Thừa Chỉ.”
Tạ Kinh Xuyên nhìn sang ta.
“Bà đang chờ thứ gì?”
Ta đáp:
“Bản thánh chỉ đầu tiên lập ra Kỳ Tuế Nữ.”
Theo quy củ hiện nay, Kỳ Tuế Nữ phải ở đủ ba năm trong viện.
Nhưng những ghi chép cũ lại cho thấy ban đầu nghi lễ không hề như thế.
Các cô gái đời đầu chỉ đến dự lễ tế xuân trong một ngày.
Đọc xong bài khuyến nông, họ được người nhà đưa về ngay.
Về sau, một ngày bị kéo thành một tháng, một tháng thành nửa năm, rồi cuối cùng biến thành ba năm.
Không ai nói rõ việc thay đổi bắt đầu từ người nào.
Cô tổ mẫu tin rằng bản thánh chỉ gốc vẫn được lưu giữ.
Chỉ cần tìm được nó, có thể chứng minh Viện Thừa Chỉ đã tự ý biến đổi nghi lễ.
Tạ Kinh Xuyên hỏi:
“Bản gốc ở đâu?”
Cô tổ mẫu liếc chàng, giọng không mấy dễ chịu.
“Ta mà biết, còn cần ngươi tới đây hỏi sao?”
Đi đến cửa, chàng chợt quay lại.
“Cố Minh Lan.”
“Chuyện gì?”
“Những điều cô nói trên tế đài hôm nay rất đáng nghe.”
Ta chưa kịp đáp, cô tổ mẫu đã gõ mạnh cây trượng xuống đất.
“Chỉ biết nói lời dễ nghe. Đến một hộp điểm tâm cũng chẳng mang theo.”
Tạ Kinh Xuyên đứng sững một lúc.
Hôm sau, chàng cho người đưa đến sáu hộp.
Cô tổ mẫu nếm thử rồi chỉ giữ một hộp, trả lại toàn bộ phần còn lại.
Bà chê quá ngọt.
Sau bảy ngày chỉ uống nước, tỷ tỷ bệnh nặng.
Viện Thừa Chỉ vẫn không đồng ý cho nàng về nhà, chỉ cho phép Cố gia chọn hai nha hoàn vào hầu bệnh.
Mẫu thân đích thân chọn người.
Nhưng tỷ tỷ lại truyền lời muốn ta vào viện.
Phụ thân gọi ta đến thư phòng.
“Tỷ tỷ con đã chịu chủ động xuống nước, con cũng nên biết điều mà hòa thuận với nó.”
Ta hỏi:
“Tỷ ấy có nói muốn làm hòa sao?”
Ông lập tức tỏ vẻ mất kiên nhẫn.
“Giữa tỷ muội trong nhà, có mâu thuẫn nào đáng để nhớ lâu? Con vào viện chăm nó vài ngày, đợi khỏe rồi trở về.”
“Con không đi.”
Bàn tay phụ thân đập mạnh xuống bàn.
“Việc này không phải để con chọn!”
Ta bình tĩnh nhìn ông.
“Viện Thừa Chỉ đã tuyên bố người nhập viện phải tạm dứt duyên thân. Chẳng lẽ phụ thân muốn tự mình phá quy củ tế lễ?”
Ông nghẹn lại, không tìm được lời phản bác.
Đêm ấy, một tiểu nha hoàn từ Viện Thừa Chỉ lén đến Tây viện.
Nàng thay tỷ tỷ nhắn rằng muốn gặp ta.
Cô tổ mẫu hỏi:
“Có đi không?”
“Đi.”