Ta đứng đối diện tỷ tỷ.

“Ngày này ở đời trước, ta chưa từng đọc bài chúc văn ấy.”

Nàng lắc đầu liên tục.

“Không thể.”

Ta lấy quyển sổ trong tay áo.

“Ta đã đọc tên của mười hai cô gái.”

Tạ Chiêu Ninh.

Chu Nguyệt Nghi.

Thẩm Thanh Hà.

Trình Ngọc An.

Mỗi cái tên vang lên, trong đám đông lại có người không kìm được tiếng khóc.

Đó là cha mẹ, anh em, thân quyến của họ.

Cô tổ mẫu đã âm thầm báo tin từ trước.

Những gia đình ấy đã đợi quá lâu mới có ngày tên người đã c.h.ế.t được gọi giữa thanh thiên bạch nhật.

Tỷ tỷ lùi lại.

“Nếu vậy, vì sao Tạ Kinh Xuyên lên đài?”

Chàng tự mình trả lời:

“Vì người của tế quan muốn kéo nàng xuống.”

Đời trước, sau khi ta đọc xong những cái tên, đệ t.ử Viện Thừa Chỉ đồng loạt xông tới.

Tạ Kinh Xuyên bước lên chắn phía trước ta.

Tay ta khi ấy run không dừng.

Chàng nắm lấy chỉ vì lo ta sẽ ngã.

Sau ngày đó, chàng cùng ta tìm đến gia đình của từng cô gái.

Những đêm ta không ngủ, chàng ngồi bên ngoài tường Cố phủ, cách một bức tường mà trò chuyện.

Khi phụ thân trách phạt, khi tộc nhân đuổi ta, chính chàng cùng cô tổ mẫu ở bên trong quãng ngày tăm tối nhất.

Chàng chưa từng khen bộ áo trắng của ta đẹp.

Cũng chưa bao giờ xem Kỳ Tuế Nữ là một danh phận đáng ngưỡng mộ.

Lần đầu bày tỏ lòng mình, chàng chỉ nói:

“Nàng dám nói điều thật, ta nguyện dành cả đời để lắng nghe.”

Nghe hết, sắc mặt tỷ tỷ dần mất sạch huyết sắc.

“Vậy nên… chẳng liên quan đến danh phận Kỳ Tuế Nữ?”

Ta đáp:

“Ngay từ đầu, tỷ đã nhìn sai mọi chuyện.”

Vì một suy đoán sai, nàng tự giam mình trong viện ba năm.

Nàng nhịn đói, ép bản thân câm lặng, thậm chí khi cánh cửa từng mở ra vẫn lựa chọn quay vào.

Nàng tin rằng chỉ cần chịu cùng một nỗi đau sẽ đổi được cùng một tình yêu.

Nhưng nàng chưa từng quan tâm đến người đã c.h.ế.t.

Cũng chưa từng hỏi vì sao ở đời trước ta dám chống lại Viện Thừa Chỉ.

Nàng thì thầm:

“Vậy ba năm ta chịu đựng có nghĩa gì?”

Ta không dùng lời dịu dàng để che giấu sự thật.

“Đó là lựa chọn do tỷ tự quyết.”

Nước mắt nàng rơi xuống.

“Ngươi biết rõ từ đầu, sao không nói với ta?”

“Ta từng nói trong viện mỗi ngày có bao nhiêu bữa.”

“Ta từng bảo tỷ hãy đọc hết chúc văn.”

“Nhưng tỷ không chịu tin.”

Nàng bỗng bật cười, tiếng cười mỏng manh hòa trong nước mắt.

“Cố Minh Lan, giờ ngươi chắc hẳn rất vui.”

Ta nhìn nàng.

“Đời trước ta c.h.ế.t dưới tay tỷ.”

“Nhìn thấy tỷ hối hận, trong lòng ta đương nhiên có hả giận.”

Nàng ngẩng lên.

Ta mở quyển sổ.

“Nhưng ta không bước lên đài chỉ để chờ tỷ khóc.”

Ta giơ những trang ghi tên mười hai cô gái về phía mọi người.

“Những người này đã bị bắt phải im lặng quá lâu.”

Tế quan lao tới định giật quyển sổ.

Tạ Kinh Xuyên lập tức chặn hắn.

Nha sai phủ nha theo sau bước lên, công khai đọc bản thánh chỉ gốc.

Cả đám đông trở nên hỗn loạn.

Người tức giận mắng Viện Thừa Chỉ lừa dối bá tính.

Kẻ vẫn không muốn tin thì quỳ xuống cầu nghi lễ tiếp tục.

Tế quan cao giọng biện hộ:

“Viện Thừa Chỉ làm tất cả đều vì Thượng Kinh được bình an!”

Cô tổ mẫu từng bước lên đài.

Bà đi chậm, nhưng mỗi bước đều vững vàng.

“Nếu thật vì bình an, vì sao muội muội ta lại phải c.h.ế.t?”

Tế quan nhận ra bà, gương mặt lập tức đổi sắc.

Cô tổ mẫu đi đến trước cuộn chúc văn, xé nó thành từng mảnh.

“Năm đó nó mới mười hai.”

“Các ngươi nói nó tự nguyện giữ tĩnh. Vậy lúc nó khóc đến khản giọng, đã có ai hỏi nó còn muốn ở lại hay không?”

Tế quan vừa định cãi.

Cây trượng trong tay bà đã quét vào sau đầu gối hắn.

Hắn quỳ sụp trước mặt dân chúng.

Tiếng reo hò lập tức vang lên dưới đài.

Phụ thân chen qua dòng người.

“Cô mẫu! Mọi việc chưa ngã ngũ, người đừng kéo cả Cố gia vào!”

Bà quay lại.

“Ngươi sợ rồi?”

Gương mặt ông tái xanh.

“Cố gia đã bỏ công sức bao năm. Tiền thưởng cũng dùng tu sửa từ đường. Nếu phải hoàn lại, chúng ta lấy đâu ra bạc?”

“Bán từ đường.”

Phụ thân ngẩn người.

“Người nói gì?”

“Nếu tổ tiên dưới suối vàng biết con cháu đem nữ nhi đổi lấy biển vàng, chắc cũng chẳng cần ở căn từ đường rộng như vậy.”

Có tiếng cười bật ra trong đám đông.

Phụ thân vừa giận vừa nhục.

“Minh Châu tự nguyện vào viện!”

Tỷ tỷ nghe thấy, từ từ nhìn sang ông.

“Nếu hiện giờ con không còn nguyện ý nữa thì sao?”

Phụ thân há miệng nhưng không nói.

Nàng hỏi lại:

“Con không muốn làm Kỳ Tuế Nữ. Phụ thân có chịu đón con về không?”

Mẫu thân khóc đến không thành tiếng, liên tục gật đầu.

Phụ thân vẫn do dự.

Trả lại phần ban thưởng có nghĩa Cố gia phải bán hơn nửa sản nghiệp.

Thanh danh gia tộc cũng sẽ tan vỡ.

Ông không muốn trả cái giá đó.

Cuối cùng, tỷ tỷ cũng nhìn thấy điều ta từng nhìn thấy.

Phụ thân chưa bao giờ yêu riêng một người con gái nào.

Ông chỉ yêu giá trị họ có thể đem đến.

Kiếp trước ta có thể làm rạng danh gia tộc, ông rơi lệ đưa ta vào viện.

Kiếp này tỷ tỷ tự nguyện thế chỗ, ông lập tức chấp nhận.

Tỷ tỷ tháo tấm ngọc bài khỏi cổ.

Tế quan quát:

“Ngươi dám làm loạn!”

Nàng dốc hết sức ném nó xuống nền đá.

Ngọc xanh vỡ vụn.

“Ta không làm nữa.”

Tế quan giận dữ xông lên.

Tỷ tỷ giơ tay tát hắn.

Thân thể nàng quá yếu, lực tay chẳng còn bao nhiêu.

Nhưng tiếng tát vẫn vang rõ trên đài.

“Ta đã bị bỏ đói ba năm, ngươi còn muốn ta quỳ đến bao giờ?”

Sau đại điển, Viện Thừa Chỉ bị niêm phong điều tra.

Tế quan vì tự ý sửa đổi thánh chỉ, biển thủ lễ vật, đồng thời che giấu cái c.h.ế.t của nhiều đời Kỳ Tuế Nữ nên bị giải vào đại lao.

Cố gia buộc phải hoàn lại ban thưởng.

Phụ thân bán hai điền trang vẫn chưa đủ, cuối cùng phải giao trả cả tấm biển ngự ban.

Ông cảm thấy thể diện mất sạch, nhiều ngày liền đóng cửa không ra.

Mẫu thân đưa tỷ tỷ về phủ.

Nhưng nàng không bước vào chính viện.

Nàng đứng ngoài cổng Cố gia hồi lâu, rồi quay sang đi về Tây viện.

Thân thể nàng gầy đến mức mỗi vài bước lại phải dừng thở.

Cô tổ mẫu sai người mang ghế.

Nàng không ngồi, chỉ nhìn ta.

“Ngươi có tha thứ cho ta không?”

“Không.”

Có lẽ nàng không ngờ ta đáp nhanh như vậy.

“Những chuyện đời trước…”

“Ta chưa từng quên.”

Môi nàng run nhẹ.

“Nhưng đời này ta không đẩy ngươi xuống hồ.”

“Vì thế đời này ta cũng không tìm tỷ báo thù.”

Nàng cúi đầu.

“Ta nghĩ ngươi sẽ nói cả hai chúng ta đều là người bị Cố gia lợi dụng.”

“Điều đó đúng.”

Ta khép sổ lại.

“Nhưng tỷ từng bị tổn thương không thể khiến lỗi tỷ gây ra cho ta biến mất.”

Nàng đứng đó rất lâu.

Ta cũng không ép nàng nói thêm.

Sau cùng, tỷ tỷ lấy ra một tờ giấy giấu trong tay áo.

Đó là những lời nàng lén viết trong năm giữ tĩnh lặng.

Không thể nói, nàng dùng giấy ghi lại mọi điều trong lòng.

Trên đó phần lớn là oán hận dành cho ta.

Nàng hận ta được ăn những bữa cơm bình thường.

Hận Tạ Kinh Xuyên ở bên trò chuyện cùng ta.

Hận ta không cần chịu khổ mà vẫn có người bảo vệ.

Càng về cuối, nét chữ càng xiêu vẹo.

Nàng viết rằng nếu Kỳ Tuế Nữ thật sự cao quý, vì sao ai cũng được về nhà, chỉ mình nàng bị giữ lại?

Tỷ tỷ xé tờ giấy thành nhiều mảnh.

“Bây giờ ta mới biết người mình hận ở đời trước không nên là ngươi.”

Ta nói:

“Cho dù đổi sang hận phụ thân cũng không giúp được gì.”

“Vì sao?”

“Ông ấy vốn là người như thế. Tỷ hận bao lâu, ông ấy cũng chẳng thay đổi.”

Tỷ tỷ nhìn về phía chính viện.

Phụ thân đang tính toán những sản nghiệp phải đem bán.

Nàng bỗng cười.

Lần này không có nước mắt.

“Ngươi nói đúng.”

Tỷ tỷ sống ở Tây viện ba tháng.

8 - Khổ Ải Khép Lại - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia