Nửa tháng sau, trong kinh truyền ra lời đồn rằng ta vì không cứu thái t.ử nên ngày đêm bất an, vào chùa sám hối nhưng vẫn bị ác mộng quấn thân.

 Có người còn nói ta từng đứng bên hồ cười lạnh, rõ ràng là mong thái t.ử gặp nạn.

 Lời đồn lan quá nhanh, quá độc, nếu không chặn lại, Tống gia sẽ bị mang tiếng bất trung.

Phụ thân gửi thư bảo ta lập tức về kinh, nhưng ta đốt thư ngay trước mặt sứ giả.

Ngày hôm sau, ta ngất trước Phật đường.

 Trước khi ngất, ta nắm tay trụ trì, khóc đến đứt quãng, xin đại sư làm chứng: "Vãn Chi tự biết hôm ấy bất lực không cứu được người, trong lòng hổ thẹn, nhưng nếu có ai nói Vãn Chi mong điện hạ c.h.ế.t, Vãn Chi thà đập đầu trước Phật Tổ để chứng minh trong sạch!"

Chuyện ấy truyền về kinh, lời đồn đổi chiều trong một đêm. 

Dân chúng không thích tiểu thư thế gia cao ngạo, nhưng rất dễ thương hại một cô nương yếu đuối bị ép đến mức muốn c.h.ế.t.

Tiêu Cẩn sai người đến thăm ta, lần này hắn tự mình đến. 

Khi hắn bước vào sân chùa, ta đang ngồi dưới tán bồ đề chép kinh, áo trắng, tóc đen, sắc mặt tái nhợt, cổ tay gầy đến mức chiếc vòng ngọc cũng lỏng lẻo.

Hắn dừng chân, ánh mắt thoáng d.a.o động.

 Kiếp trước sau khi thành hôn, hắn rất ít nhìn ta bằng ánh mắt ấy, nhưng trước lúc thành hôn, hắn từng có vài phần dịu dàng với ta — không phải yêu, mà là cảm giác ái náy xen lẫn mới lạ. 

Ta từng xem chút dịu dàng ấy như ánh sáng cứu mạng, ngu ngốc đuổi theo suốt mười năm, bây giờ nhìn lại, nó chẳng đáng một đồng.

Ta đứng dậy hành lễ: "Thần nữ tham kiến thái t.ử điện hạ."

Tiêu Cẩn cau mày: "Nàng nhất định phải xa lạ với ta như vậy sao?"

Ta cụp mắt: "Lễ không thể bỏ."

Hắn bước đến gần ta: "Hôm đó bên hồ, cô không nên trách nàng..."

Ta suýt bật cười. Không nên trách. Hắn nói như thể hắn ban ân cho ta vậy. Ta nhẹ giọng đáp: "Điện hạ nhân hậu, thần nữ cảm kích."

Sắc mặt hắn cứng lại.

 Trước kia ta không nói chuyện với hắn như vậy. 

Từ nhỏ ta thường theo phụ thân vào cung, Tiêu Cẩn lớn hơn ta hai tuổi, lúc ấy còn là thiếu niên cô độc vì mất mẫu phi. 

Ta thấy hắn đáng thương, thường lén đem điểm tâm cho hắn, gọi hắn một tiếng Cẩn ca ca. Sau này hắn thành thái t.ử, ta vẫn quen gọi như vậy, cho đến khi thành thân, hắn lạnh lùng bảo ta đừng gọi nữa. 

Hắn nói: "Hai chữ ấy từ miệng ngươi thốt ra khiến ta buồn nôn."

Kiếp này ta đương nhiên sẽ không gọi nữa, để hắn đỡ buồn nôn.

Tiêu Cẩn nhìn ta, giọng trầm xuống: "Nàng đang giận ta?"

Ta đáp: "Thần nữ không dám."

"Không dám, vậy là có."

Ta im lặng. 

Hắn bỗng đưa tay nắm lấy cổ tay ta, ta lập tức lùi lại. 

Động tác quá nhanh khiến cả hai đều sửng sốt, ánh mắt Tiêu Cẩn tối đi: "Tống Vãn Chi..."

Ta quỳ xuống ngay lập tức: "Điện hạ thứ tội! Nam nữ khác biệt, thần nữ không dám thất lễ."

Hắn nhìn bàn tay trống không của mình, hồi lâu không nói gì. 

Đúng lúc ấy, ngoài cổng sân vang lên tiếng ho khẽ. 

Yến Hoài bước ra từ dưới mái hiên, trong tay cầm một chiếc áo choàng.

"Điện hạ."

Tiêu Cẩn quay đầu, ánh mắt lạnh đi: "Yến Tam công t.ử cũng ở đây."

Yến Hoài cúi người hành lễ, ôn hòa đáp: "Thần dưỡng bệnh ở chùa Linh Âm đã nhiều ngày."

Tiêu Cẩn cười nhạt: "Thật trùng hợp."

Yến Hoài cũng cười: "Người bệnh gặp người bệnh, quả thật trùng hợp."

Không khí bỗng căng như dây đàn. 

Ta đứng giữa hai người chợt thấy buồn cười. 

Kiếp trước Tiêu Cẩn chưa từng sợ ta thân cận với nam nhân khác, bởi trong mắt hắn, ta là thái t.ử phi do hắn miễn cưỡng cưới về, là kẻ tự dâng mình vào l.ồ.ng son, đời này chỉ có thể xoay quanh hắn. 

Kiếp này ta lùi một bước, hắn lại bắt đầu bất an.

Con người đúng là kỳ lạ, thứ đặt trước mặt thì ghét bỏ, thứ không còn thuộc về mình thì lại muốn giữ.

Tiêu Cẩn cuối cùng không ở lại lâu. 

Trước khi đi, hắn bảo ta sớm ngày về kinh.

 Ta hành lễ tiễn hắn, giọng bình ổn: "Thần nữ tuân mệnh."

Nhưng ta không về.

Ba ngày sau, trong chùa xảy ra chuyện.

 Đêm ấy mưa lớn, A T.ử vừa tắt đèn, cửa sổ đã bị gió thổi bung, một mũi tên lạnh xuyên qua màn giường, cắm thẳng vào gối. 

Nếu ta còn nằm trên giường, mũi tên ấy đã xuyên qua cổ họng ta.

A T.ử sợ đến muốn hét lên, ta bịt miệng nàng lại, kéo nàng trốn sau bình phong.

Bên ngoài có tiếng bước chân rất nhẹ, một bóng đen đẩy cửa vào, hắn cầm d.a.o đi thẳng đến giường. 

Ngay khi hắn vén màn, ta ném thẳng bột t.h.u.ố.c trong tay ra. 

Bột trắng tung lên, thích khách che mắt lùi lại, cùng lúc cửa phòng bị đá văng, hộ vệ của Yến Hoài lao vào khống chế hắn.

Ta bước ra khỏi bình phong, tay vẫn run — không phải sợ, là hận.

 Kiếp trước chắc cũng có vô số lần ta suýt c.h.ế.t như vậy, chỉ là ta không biết mà thôi.

Thích khách c.ắ.n độc tự sát ngay tại chỗ, nhưng hắn không ngờ Yến Hoài đã sớm tháo răng độc của hắn khi khống chế.

 Người bị trói quỳ trên nền đất, mặt xám như tro. 

Yến Hoài khoác áo ngoài bước vào, sắc mặt còn trắng hơn cả ta.

Hắn hỏi thích khách: "Là t.ử sĩ trong cung, ai sai ngươi tới?"

Hắn ta không nói. Ta cười: "Không nói cũng được, ta chỉ cần biết ngươi đến g.i.ế.c ta là đủ."

Thích khách ngẩng đầu nhìn ta, rõ ràng không hiểu. 

Ta bảo A T.ử lấy mảnh ngọc bội đã chuẩn bị sẵn đặt vào tay hắn. 

Ngọc bội ấy khắc chữ Cẩn, là vật kiếp trước Tiêu Cẩn tặng ta sau khi thành hôn.

Chương 4 - Kiếp Này Ta Để Thái Tử Tự Nếm Mùi Bị Phản Bội - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia