Bên ngoài phủ thành, mưa to trút xuống liên miên không dứt, trời đất tối sầm từ sáng sớm đến tận đêm khuya.

Những bộ quần áo mỏng manh, cũ nát không thể che mưa chắn gió. Đám nạn dân co ro người lại toàn thân ướt sũng. Lá cây trên cây đã bị hái trụi lủi, đến một chỗ trú mưa t.ử tế cũng không có.

Những người có xe đẩy tay còn đỡ một chút, miễn cưỡng có thể chui xuống gầm xe trốn mưa. Những người không có xe chỉ đành ôm đầu ngồi bệt xuống bùn đất, mặc cho những hạt mưa to quất vào người.

Kể từ khi trời bắt đầu mưa hôm qua, cửa thành chưa từng mở lại lần nào, người phát cháo cũng chẳng thấy tăm hơi. Nạn dân vừa lạnh vừa đói, niềm vui sướng khi thấy trời mưa ban đầu giờ đã biến thành nỗi khổ sở và bi thương tột cùng.

Nước sông vệ thành vốn đã cạn đi nhiều, sau hai ngày mưa to xối xả, giờ lại dâng đầy ăm ắp.

Dòng sông rộng lớn, một bên là tường thành nguy nga, một bên là nạn dân chạy loạn, vắt ngang ở giữa như một rãnh trời khó lòng vượt qua.

Một nạn dân cao gầy cứ đi đi lại lại dưới mưa bên bờ sông, hy vọng nhìn thấy cửa thành mở ra, nhưng sự chờ đợi của hắn đã định trước là phí công vô ích.

Hắn ủ rũ cụp đuôi trở về bên chiếc xe đẩy của gia đình, nói với thê nhi đang trú mưa dưới gầm xe:

“Không được rồi, cửa thành không mở, chúng ta không vào được đâu.”

Trên xe đẩy tay có khe hở, tuy che được phần nào nhưng nước mưa vẫn theo kẽ hở rơi xuống.

Người phụ nhân trẻ tuổi trong lòng ôm đứa con đang b.ú sữa, nước mắt nước mũi giàn giụa trên mặt, đã không phân rõ được đâu là nước mắt đâu là nước mưa.

Nàng luống cuống tay chân lo lắng nói:

“Vậy phải làm sao bây giờ? Trán Tiểu Bảo nóng đến dọa người, nếu không tìm đại phu xem bệnh thì e là sẽ mất mạng.”

Nước mưa đã làm ướt sũng quần áo trên người nam nhân, hắn không dám chen vào dưới gầm xe, sợ làm ướt cả thê nhi.

Nam nhân đứng trong mưa, râu ria xồm xoàm, nước mưa chảy ròng ròng theo chòm râu xuống đất. Hắn chau mày, lưng vô thức còng xuống như đang gánh trên vai một ngọn núi trầm trọng.

Nam nhân đưa hai tay vuốt nước trên mặt:

“Để ta nghĩ cách, nàng cứ để ta nghĩ cách đã.”

Phụ nhân nức nở, gào lên khản cả giọng:

“Còn cách nào nữa chứ? Chàng có thể đưa Tiểu Bảo vào thành hay mời được đại phu sao? Tiểu Bảo của ta, vất vả lắm mới đến được phủ thành, sao ông trời lại không cho con một con đường sống thế này?”

Đứa trẻ nhỏ nằm trong lòng mẹ, mặt đỏ bừng vì sốt khó chịu rên hừ hừ khe khẽ. Phụ nhân thấy cảnh ấy, nước mắt cứ tuôn rơi lã chã.

Một nam t.ử trung niên đứng dậy cởi áo trên người ra, giang hai tay căng áo lên che mưa gió cho lão nương của mình.

Vì phải ăn xin dọc đường, nam t.ử gầy trơ xương, từng cái xương sườn lộ rõ mồn một.

Nương hắn tóc đã hoa râm, mắt mờ, tai cũng đã hơi lãng. Tiếng mưa lớn át đi mọi âm thanh, bà nghe gì cũng không rõ.

Giọng nói run rẩy của bà xuyên qua màn mưa vọng tới:

“Sơn T.ử à, con đừng giơ cái áo rách đó nữa, vô dụng thôi, đừng để mưa làm con ốm đấy.”

Nam t.ử trung niên bướng bỉnh đứng yên không nhúc nhích:

“Nương, không sao đâu, con còn trẻ, chút mưa này với con chẳng nhằm nhò gì.”

Vừa dứt lời, hắn bất ngờ rùng mình một cái.

Nương hắn khóc lóc vỗ đùi:

“Đều tại ta vô dụng, ta làm liên lụy đến con. Nếu không có ta thì con đã sớm vào thành rồi. Ông trời không có mắt, muốn cả nhà ta c.h.ế.t hết, sao mãi không chịu lấy cái mạng già này của ta đi.”

Nam t.ử trung niên rét run cầm cập, nghiến răng nói:

“Nương, nương nói mấy lời đó làm gì? Có gì mà liên lụy hay không, suốt dọc đường con đã không bỏ mặc nương, giờ cũng sẽ không vứt nương lại một mình ở đây đâu.”

Chỉ là, khi nhắm mắt lại hắn lại nhớ đến thê nhi đã c.h.ế.t đói trên đường. Chẳng lẽ liều mạng đến được phủ thành cũng không thoát khỏi con đường c.h.ế.t sao?

Một lão nhân cùng lão thê tựa vào gốc cây đại thụ, hy vọng tán cây to lớn này có thể che chắn bớt mưa gió cho họ.

Hai người nép c.h.ặ.t vào nhau. Lão nhân tuổi đã cao, chân chậm mắt mờ, may mắn nhà họ gần phủ thành nên hai lão phu thê mới có thể dìu nhau từng bước đến đây.

Lúc phủ thành phát cháo, ông cũng không tranh nổi với người khác chỉ đành chậm chạp xếp hàng cuối cùng, xin được một ngụm cháo trắng loãng.

Chính nhờ ngụm cháo ấy mà ông và lão thê mới gắng gượng sống sót đến hôm nay.

Mưa mãi không dứt, ông rét run cầm cập. Lão nhân sợ mình ngủ quên rồi mãi mãi không tỉnh lại nữa, bèn lay lay lão thê bên cạnh gọi bà:

“Bà nó ơi, hai ta nói chuyện chút đi?”

Tiếng mưa át đi tiếng gọi của lão nhân. Ông sợ lão thê không nghe thấy, cố sức bò đến sát tai bà, gọi lại lần nữa.

Lão thê vẫn nằm im bất động.

Lão nhân hoảng hốt, run rẩy đưa ngón tay lên dưới mũi lão thê rồi gào lên xé ruột xé gan:

“Sao bà lại đi trước! Sao bà nỡ bỏ ta lại một mình mà đi trước hả!”

Lão nhân nằm phục lên người lão thê khóc lớn, nước mắt hòa cùng nước mưa chảy theo những nếp nhăn chằng chịt trên khuôn mặt già nua, rơi xuống người vợ hiền sẽ chẳng bao giờ còn nói chuyện với ông được nữa.

Lũ ch.ó hoang cụp đuôi, đứng trên sườn núi tru lên những tiếng thê lương. Chúng không sợ mưa to, mưa càng lớn, người c.h.ế.t càng nhiều thì chúng mới càng được ăn no căng bụng.

Một nạn dân đói đến xanh cả mắt, cơn đói khát khiến hắn mất hết lý trí, hắn dán mắt vào con ch.ó hoang rồi liều mạng lao tới vồ lấy nó.

Con ch.ó hoang bị kinh động, ngay sau đó nhe nanh múa vuốt, không chút khách khí x.é to.ạc một mảng thịt đẫm m.á.u trên người nạn dân. Nạn dân kia muốn chạy nhưng đã quá muộn.

Càng nhiều ch.ó hoang bị mùi m.á.u tanh hấp dẫn kéo đến. Đám thợ săn tham lam này tới tấp lao vào nạn dân, c.ắ.n xé quần áo và da thịt hắn.

Nạn dân đau đớn ôm đầu lăn lộn, dốc hết sức lực muốn chạy trốn nhưng lại bị lũ ch.ó đè nghiến xuống đất.

Những nạn dân xung quanh đã thấy cảnh này nhiều thành quen, không ai buồn liếc mắt nhìn cuộc c.h.é.m g.i.ế.c tàn khốc kia lấy một cái.

Đám ch.ó hoang ùa lên, chẳng chút khách khí, chưa đầy một khắc sau người nạn dân kia đã vĩnh viễn nhắm mắt.

Ăn no nê xong, lũ ch.ó hoang vẫn chưa rời đi ngay. Chúng dùng ánh mắt âm u nhìn chằm chằm xung quanh, ý đồ tìm kiếm con mồi cô độc yếu ớt tiếp theo.

Mấy nạn dân ngồi quây lại với nhau lạnh lùng nhìn cảnh ch.ó hoang ăn thịt người. Họ đều đã trải qua trăm cay ngàn đắng mới đến được phủ thành, vốn tưởng mấy hôm trước phát cháo là đã có hy vọng sống. Ngờ đâu một trận mưa lớn bất ngờ ập xuống khiến vận mệnh của tất cả mọi người lại trở nên ngàn cân treo sợi tóc.

Một hán t.ử mặt đen nói:

“Kẻ trọc đầu đâu sợ bị nắm tóc, người nhà ta c.h.ế.t đói cả rồi, chỉ còn lại mình ta lay lắt sống qua ngày. Ta thấy cứ chờ ở ngoài phủ thành thế này thì không có đường sống đâu, chi bằng chúng ta nghĩ cách vào thành.”

Một nạn dân khác có nốt ruồi bên má trái cười hung ác:

“Sao lại không có đường sống, bên ngoài này nhiều dê béo thế kia, tùy tiện g.i.ế.c một đứa cũng đủ cho chúng ta ăn no.”

Nếu Ngư Nương có mặt ở đây, chắc chắn nàng sẽ nhận ra gã chính là kẻ bọn họ gặp lúc ngủ ngoài trời trong rừng cây khi mới rời khỏi trấn Hạ Hà không lâu.

Hóa ra đám người trong rừng cây lúc trước cũng đã đến được phủ thành nhưng họ không vào thành mà lưu lại bên ngoài.

Hán t.ử mặt đen nói:

“Bên ngoài này tai vách mạch rừng, ngươi tém tém lại chút, việc này rốt cuộc chẳng vẻ vang gì, đừng để người ta nhìn thấy.”

Gã đại hán mặt dài ngồi bên cạnh trông chừng bốn mươi tuổi, vẻ mặt cũng hung tợn không kém:

“Nương nó, đám quan lại này không cho chúng ta con đường sống, chi bằng chúng ta tự mở đường m.á.u mà đi.”

Những người còn lại cũng gật đầu tán thành:

“Vẫn là Hắc Tam nói có lý, nhất định phải nghĩ cách vào thành.”

Hán t.ử mặt đen nhổ toẹt một bãi nước bọt vào mặt họ:

“Phi, đã bảo đừng gọi ông là Hắc Tam, chúng mày muốn c.h.ế.t hả?”

Gã mặt dài đứng ra hòa giải:

“Đừng cãi nhau nữa. Hắc Tam à, cũng chỉ là cái biệt danh thôi mà, nam t.ử hán đại trượng phu đừng nhỏ mọn thế. Trong các ngươi có ai biết bơi không? Hoặc là biết đóng bè gỗ, chúng ta phải nghĩ cách vượt qua sông mới được. Ai có ý kiến gì thì nói ra đừng ngồi đó cãi nhau nữa. Trương Khai, ngươi nói trước đi.”

Kẻ có nốt ruồi bên má trái tên là Trương Khai, hắn nói:

“Ta nghe nói hai hôm trước có người lén lút đưa người vào thành nhưng giá chát lắm, tận hai lượng bạc một người. Tiền này chúng ta chắc chắn không trả nổi nhưng đây cũng là một con đường, có lẽ chúng ta có thể từ đây mà tính kế.”

Hắc Tam khinh thường:

“Chỗ này thì tính kế được gì, chúng ta một không có tiền, hai không có thế, ai dám ép đám quan lại đó mở cửa.”

Nhưng gã mặt dài lại trầm ngâm:

“Cứ đ.á.n.h cược một phen, đến lúc đó kề d.a.o vào cổ bọn chúng, ta không tin chúng không chịu mở cửa.”

Một người khác nói:

“Nói vậy thì chắc chắn phải đợi bọn chúng đi ra mới được. Nếu không có ai ra thì chúng ta dù có muốn lên trời cũng bó tay.”

Gã mặt dài vỗ tay cái bốp:

“Được, vậy cứ đợi đám đó ra rồi tính tiếp. Giờ thì cứ kiên nhẫn chờ ở đây, đặc biệt là ngươi đấy, Trương Khai, mồm có thèm đến mấy cũng cấm đi ăn mảnh.”

Trương Khai l.i.ế.m môi, ánh mắt hung ác quét qua những nạn dân khác như đang tìm kiếm con mồi thích hợp, nghe vậy liền dửng dưng đáp:

“Yên tâm đi, trong lòng ta tự biết chừng mực.”

Vẫn còn rất nhiều nạn dân bất lực nằm trên vũng bùn phát ra tiếng rên rỉ đau đớn. Tiêu chảy và sốt cao khiến họ không còn chút sức lực nào để cử động, chỉ có thể trơ mắt nhìn sự sống dần rời bỏ cơ thể mình.

Hai nạn dân quần áo tả tơi nép mình dưới gầm xe đẩy. Mấy ngày liền tiêu chảy và sốt cao khiến họ chỉ còn thoi thóp không nhìn thấy lấy một tia hy vọng sống sót.

Một người trong đó sắc mặt trắng bệch, hai mắt vô thần xem chừng sắp không qua khỏi.

“Đại ca, đệ cảm thấy mình sắp đi rồi. Sau khi đệ đi, nếu huynh còn chút sức lực nào thì hãy kéo đệ ra sông ném xuống nhé. Dòng sông này chảy về hạ lưu, cách nhà chúng ta không xa, biết đâu đệ có thể trôi về đến nhà.”

Hóa ra hai người này là huynh đệ ruột, nhà họ ở phía Nam cách phủ thành không xa lắm. Hai người gặp nạn ở quê nhà nên rủ nhau lên phủ thành chạy nạn.

Người anh cũng toàn thân vô lực:

“Đều tại ta, sớm biết thế này thì đừng đến phủ thành, cứ đi thẳng xuống phía Nam biết đâu còn có con đường sống. Đều tại ta cứ nằng nặc kéo đệ đến đây.”

“Đại ca, chuyện này không trách huynh được, lúc trước quyết định đến phủ thành là do cả hai chúng ta cùng đồng ý. Muốn trách thì trách cái thế đạo này không cho người ta con đường sống thôi.”

Người anh nắm c.h.ặ.t t.a.y đệ đệ, vừa nói vừa thở dốc:

“Đệ yên tâm, dù đệ có c.h.ế.t, ta cũng sẽ mang đệ về nhà. Không phải tại thế đạo là tại quan phủ chẳng mảy may suy nghĩ cho bá tánh chúng ta, trong lòng họ chỉ nghĩ đến cái mũ quan trên đầu thôi. Nếu ta còn sống sót qua kiếp này, nương nó, nhất định ta sẽ làm phản.”

Người có cùng suy nghĩ với hai huynh đệ này không ít. Đám nạn dân nhìn mưa rơi trên đầu nhìn tường thành lạnh lẽo cứng rắn phía xa, trong lòng dâng lên một nỗi phẫn uất tột cùng.

Thiên tai là do ông trời không cho cơm ăn nhưng để bá tánh đến mức không sống nổi thế này thì quan phủ nhất định không thể chối bỏ trách nhiệm.

--

Hết chương 47.