Gặp phải ngôi làng c.h.ế.t ch.óc, đoàn người tự nhiên không thể dừng lại qua đêm nên chỉ đành tiếp tục đi về phía trước.
Mặt trời ngả về tây trời tối dần. Phóng mắt nhìn ra xa, trước sau đều không thấy bóng người, trên cánh đồng bát ngát chỉ có đoàn xe ngựa của họ đang uốn lượn tiến bước.
May mắn là đoàn người đông đúc, cho dù không gặp ai khác thì mọi người cũng không cảm thấy cô đơn. Trên đường chạy nạn, vừa sợ gặp đông người sẽ bị cướp bóc lại vừa sợ chỉ có một mình lẻ loi. Lúc này lại nghĩ, thà đông người ồn ào náo nhiệt một chút trong lòng cũng an tâm hơn.
Ngư Nương dạy Tam Ngưu đọc thơ:
“Nào, đọc theo tỷ: ‘Đại mạc cô yên trực, trường hà lạc nhật viên’.”
Tam Ngưu gãi đầu:
“Đại tỷ, đại mạc là gì? Cô yên là gì? Còn trường hà nữa, có phải nói cái lạch nước trước cửa nhà mình không?”
Lý T.ử Yến không màng hình tượng, phì cười một tiếng.
Ngư Nương lườm hắn một cái:
“Đệ hỏi đại ca ấy, đều là đại ca dạy tỷ cả.”
Lòng hiếu kỳ của trẻ con là vô tận, Tam Ngưu quấn lấy Lý T.ử Yến:
“Đại ca, huynh dạy đệ đi.”
Lý T.ử Yến hắng giọng ra vẻ người lớn nói:
“Tam Ngưu à, đệ còn nhỏ lắm, huynh dạy đệ đếm số trước nhé.”
Ngư Nương đâu dễ dàng tha cho hắn liền thêm dầu vào lửa:
“Tam Ngưu, đại ca thấy đệ ngốc quá mới không chịu dạy đấy. Chứ sao huynh ấy dạy tỷ mà không dạy đệ, chẳng phải vì tỷ thông minh hơn đệ sao.”
Tam Ngưu mếu máo, mắt ầng ậc nước sắp khóc.
Lý T.ử Yến vội vàng đầu hàng:
“Thôi đừng khóc, đệ mà khóc là nương lại mắng huynh đấy. Huynh dạy đệ là được chứ gì?”
Ngư Nương cười ranh mãnh:
“Đại ca thiên vị nhé, sao chỉ dạy mỗi Tam Ngưu, còn Nhị Nha và Nhị Ngưu nữa chi.”
Nhị Ngưu vội vàng trốn vào góc:
“Không liên quan đến đệ, đệ không muốn học đâu.”
Nhị Nha c.ắ.n ngón tay nhỏ nhẹ nói:
“Đại ca, Nhị Nha ngốc lắm, học không vào đâu.”
Đọc thơ đáng sợ thật, Nhị Nha chẳng muốn học chút nào.
Ngư Nương kéo ngón tay con bé ra khỏi miệng, lấy khăn lau khô rồi ấn nhẹ vào cái mũi nhỏ của Nhị Nha:
“Xấu hổ chưa, lớn rồi còn mút tay? Bẩn c.h.ế.t đi được.”
Nhị Nha chắp tay sau lưng, lắc lắc b.í.m tóc trên đầu:
“Chẳng bẩn tí nào.”
Người trong xe tán gẫu, người ngoài xe tranh thủ thời gian đi gấp mong tìm được nơi có người ở để tá túc qua đêm.
May sao vòng qua một cánh rừng, phía trước rốt cuộc cũng xuất hiện một thị trấn. Lúc này trời đã tối hẳn, đoàn người đốt đuốc lên. Thị trấn phía trước ánh đèn thấp thoáng chứng tỏ có người ở.
Mọi người thở phào nhẹ nhõm, có chỗ nghỉ chân là tốt rồi.
Tên lính cầm đầu trạc tuổi tam tuần, chắc cũng xuất thân bần hàn, có cái tên quê mùa là Lý Trư Nhi.
Lý Trư Nhi giơ tay lên:
“Dừng!”
Đoàn người dừng lại theo hiệu lệnh của hắn ta.
Lý Trư Nhi sai bảo hai tên lính bên cạnh:
“Lên trước xem sao.”
Hai tên lính quất roi ngựa, phi như bay về phía thị trấn.
Chẳng bao lâu sau hai người quay lại:
“Đầu lĩnh, không vấn đề gì, có người ở.”
Lý Trư Nhi thúc ngựa:
“Không vấn đề gì thì đi thôi.”
Đoàn người rầm rập tiến về phía trước, hơn mười cỗ xe ngựa và xe lừa chở người cùng hành lý lao về phía thị trấn.
Ngư Nương ngồi trên xe ngựa cả ngày, chỉ xuống xe một lần để giải quyết nỗi buồn, vất vả lắm mới có chỗ nghỉ ngơi nên mừng rỡ vô cùng.
Nàng bám vào cửa sổ thò đầu ra ngoài hóng gió lạnh. Màn đêm buông xuống, xung quanh tối đen như mực, cành cây hình thù kỳ quái như những con quái vật đáng sợ. Chỉ có thị trấn phía trước lấp lánh ánh đèn, ấm áp và đầy mời gọi giữa màn đêm bao phủ.
Đoàn người lẳng lặng tiến bước trong đêm. Tuy có đuốc soi đường nhưng tầm nhìn vẫn hạn chế, xe ngựa xóc nảy dữ dội hơn ban ngày, xóc đến nỗi lương khô ăn lúc tối suýt trào ra ngoài. Cũng may chẳng mấy chốc đã đến thị trấn.
Nơi này đúng là một thị trấn nhỏ chỉ có một con phố chạy dọc từ nam sang bắc, hai bên đường là những cửa tiệm thấp bé. Gió lùa qua khe cửa thổi cánh cửa kêu ken két.
Đoàn người chưa vào đến nơi đã gây chú ý cho dân làng.
Một ông lão chống gậy run rẩy bước ra, đứng trong gió lạnh hỏi:
“Các vị từ xa tới, không biết có việc gì?”
Lý Trư Nhi ngồi trên lưng ngựa cao lớn, nhìn xuống đáp:
“Lão trượng, chúng ta đi ngang qua đây muốn xin tá túc một đêm.”
Ông lão xách đèn l.ồ.ng, nheo đôi mắt đục ngầu quan sát đoàn người một lượt rồi chậm rãi gật đầu:
“Thị trấn chúng tôi chỉ có một khách điếm nhỏ, các vị đông người thế này e là phải chịu thiệt thòi tá túc tạm nhà dân rồi.”
Ông lão dẫn đường đi trước. Cổng trại nhỏ hẹp, xe ngựa của Vương đại nhân quá lớn không qua lọt, đành phải để lại bên ngoài.
Thế là xe của Vương đại nhân chặn đường, các xe sau cũng không vào được, mọi người đành phải xuống đi bộ.
Xe ngựa dừng lại, Đông Sinh gọi:
“Đến nơi rồi, mọi người xuống xe đi.”
Ngồi ngoài cùng là nương Trụ Tử, Trụ T.ử đợi sẵn bên ngoài cõng bà xuống. Tiếp theo là Cố thị đang m.a.n.g t.h.a.i sáu tháng bụng đã lùm lùm. Lý Thúc Hà sợ đụng vào bụng nương t.ử nên không dám cõng, chỉ đỡ nàng từ từ bước xuống.
Phía sau là lũ tiểu hài t.ử nối đuôi nhau nhảy xuống như sủi cảo rơi vào nồi. Đại Khánh, Tiểu Khánh và Nhị Ngưu nhảy phắt xuống đất. Lý T.ử Yến nho nhã hơn, bám vào thành xe từ từ bước xuống.
Ngư Nương nhảy xuống sau Lý T.ử Yến làm bụi bay mù mịt. Trần thị vỗ nhẹ vào người nàng:
“Không có quy củ gì cả.”
Trần thị kéo nàng sang một bên rồi bế Tam Ngưu xuống.
Cuối cùng là Trần phu nhân và Nguyên Bảo. Thạch Quý đợi sẵn bên ngoài, thấy Trần phu nhân xuống liền đỡ lấy nàng:
“Phu nhân đi đường vất vả rồi.”
Trần phu nhân than:
“Xoa vai cho ta chút đi, mỏi c.h.ế.t đi được.”
Thạch Quý ân cần bóp vai cho thê t.ử:
“Phu nhân thấy đỡ hơn chưa?”
Trần phu nhân lắc cổ:
“Ừm, bóp được đấy. Nguyên Bảo hành hạ ta muốn c.h.ế.t luôn.”
Nguyên Bảo được Xuân Nha bế, nhoài người ra ríu rít nói chuyện với Tam Ngưu.
Hai đứa trẻ đã quen thân nhau trên xe ngựa. Trần phu nhân nâng niu Nguyên Bảo như trứng mỏng, ngày thường không cho ra ngoài chơi nên cậu bé chẳng có bạn bè gì. Gặp được Tam Ngưu nói nhiều như vẹt, hai đứa trẻ chụm đầu vào nhau thì thầm to nhỏ cả buổi chiều, giờ đã thân thiết lắm rồi.
Hữu Căn và Hữu Tài bị cướp mất bạn chơi, hậm hực đứng bên cạnh Tam Ngưu, mỗi đứa kéo một bên tay áo cậu bé trừng mắt nhìn Nguyên Bảo như muốn tuyên bố chủ quyền.
Ngư Nương ôm bụng cười ngặt nghẽo, không ngờ Tam Ngưu ở bẩn thế mà lại thành "vạn người mê".
Thị trấn chỉ có hai chiếc đèn l.ồ.ng treo trước cửa khách điếm là sáng đèn, các nhà khác đều tắt đèn đi ngủ sớm để tiết kiệm dầu, ánh sáng hắt ra lờ mờ cũng là nhờ đèn l.ồ.ng của khách điếm.
Lý Trư Nhi xuống ngựa đi trước, tay đặt lên thanh trường đao bên hông, theo sau ông lão.
Ông lão giới thiệu:
“Lão hủ là trưởng thôn ở đây, nơi này gọi là Lâu Gia Pha. Người trong trấn không nhiều, năm nay hạn hán mất mùa, nhiều nhà không đủ ăn đã bỏ đi chạy nạn hết rồi, trong trấn chẳng còn lại mấy người.”
Chưởng quầy khách điếm thấy đám người Lý Trư Nhi mặc giáp trụ, cưỡi ngựa cao to, mặt đằng đằng sát khí thì biết là không dây vào được vội cười làm lành:
“Khách quý từ xa đến, mời vào trong.”
Lý Trư Nhi lùi lại một bước, nhường chỗ cho Vương đại nhân bụng phệ, cung kính nói:
“Đại nhân, đây là khách điếm chúng ta sẽ nghỉ đêm nay.”
Vương đại nhân cau mày ghét bỏ. Biển hiệu “Khách sạn Duyệt Lai” tróc sơn loang lổ, mấy chữ to cũng mờ nhạt. Đèn l.ồ.ng tù mù đung đưa trong gió, bên trong tối om om.
“Chỗ này mà ở được à?”
Lý Trư Nhi đáp lời không kiêu ngạo không siểm nịnh:
“Đại nhân, đây là nơi tốt nhất chúng ta có thể tìm được rồi. Nếu không ở đây thì chỉ còn nước ngủ ngoài trời thôi.”
Sợ Vương đại nhân nổi hứng đòi ngủ ngoài trời thật, Lý Trư Nhi giải thích thêm:
“Bên ngoài loạn lạc, thổ phỉ cướp bóc hoành hành. Khách điếm này tuy nhỏ nhưng nằm trong thị trấn, dù sao cũng an toàn hơn bên ngoài nhiều.”
Vương đại nhân bịt mũi, sợ ngửi thấy mùi gì lạ:
“Được rồi, bản đại nhân cũng không phải người không biết lý lẽ, cần ngươi nói nhiều thế sao? Còn không mau vào mở đường.”
Lý Trư Nhi theo chưởng quầy vào trước, Vương đại nhân theo sau, tiểu thiếp sợ sệt nép sát vào người ông ta.
Sau khi gia quyến Vương đại nhân vào hết thì khách điếm gần như chật kín, những người còn lại đành phải tá túc nhà dân.
Gia đình Ngư Nương được sắp xếp ở nhà bên cạnh khách điếm. Ngôi nhà này lụp xụp, trong nhà chỉ còn hai lão phu thê và một đứa bé mới tròn một tuổi.
Đứa bé đầu to người nhỏ chưa biết đi, nằm trong cái nôi tre mút ngón tay chùn chụt.
Trên tay Ngư Nương buộc một cái lục lạc nhỏ do Trần thị làm cho. Theo lời Trần thị, đeo cái này vào thì ma quỷ sẽ không bắt đi mất.
Ngư Nương xắn tay áo lên lắc lắc, lục lạc phát ra tiếng kêu thanh thúy.
Đứa bé nghe tiếng cười khanh khách, giơ tay đòi lấy lục lạc của Ngư Nương.
Bà lão ngồi trên ghế đẩu quay mặt đi lén lau nước mắt.
Ngư Nương ngồi xổm xuống đung đưa cái nôi, lục lạc trên cổ tay đung đưa trước mắt đứa bé, trêu đùa:
“Đệ tên là gì thế? Nói cho tỷ biết tỷ sẽ tặng lục lạc cho.”
Bà lão tiếp lời:
“Chưa có tên đâu, cha nương nó bỏ đi chạy nạn hết rồi, trong nhà chỉ còn lại hai thân già này với nó. Hai chúng ta chữ bẻ đôi không biết, đặt tên gì cho hay được chứ.”
Ngư Nương nắm lấy bàn tay gầy guộc của đứa bé, cả bàn tay nó còn nhỏ hơn lòng bàn tay nàng.
Bà lão cười móm mém:
“Tiểu cô nương, ta thấy cháu có duyên với cháu ta, hay là cháu đặt cho nó cái tên đi?”
Ngư Nương ngại ngùng:
“Cháu cũng đâu biết nhiều chữ, làm sao dám tùy tiện đặt tên cho người ta.”
Mắt bà lão sáng lên:
“Biết chữ là tốt rồi, người biết chữ đều là người có học vấn. Để ta với ông nó đặt tên thì toàn là tên xấu thôi. Mọi người bảo tên xấu dễ nuôi nhưng nhà nào chẳng mong con cháu mình được nở mày nở mặt.”
Nhắc đến chuyện buồn, nước mắt bà lão lại tuôn rơi:
“Đặt tên Heo, tên Chó thì dễ nhưng ai ngờ cả đời lại phải sống kiếp trâu ngựa, ăn cỏ nôn ra m.á.u, bị người ta chà đạp dưới chân. Ta sinh được bốn đứa nhi t.ử, đứa nào cũng một tay ta bón từng miếng cơm ngụm nước nuôi lớn, đứa nào cũng cao to vạm vỡ lại còn lấy được nương t.ử nữa chứ. Ta mừng lắm, cả đời không uống rượu mà ngày thằng út cưới nương t.ử ta uống say một trận, sướng thật là sướng, đó là lúc sướng nhất đời bà lão này.”
Bà lão nắm tay Ngư Nương, bàn tay gân guốc chai sạn như muốn trút hết nỗi khổ cả đời ra.
“Tiểu cô nương, ông trời không có mắt. Đại nhi t.ử của ta bị bắt đi lính thú biên cương, nhị nhi t.ử đi theo sau đó không lâu. Hai đứa nó chỉ để lại cho ta một bức thư báo t.ử trận, ta ngày đêm đeo trước n.g.ự.c không dám rời, đó là mạng sống của hai đứa nhi t.ử ta đổi lấy đấy. Còn tam nhi t.ử, nương t.ử mới cưới về cửa đã bị người ta đ.á.n.h c.h.ế.t vì trộm lương thực. Nhưng tam nhi t.ử nhà ta thật thà nhất, đói đến mức đi không nổi phải đào rễ cỏ ăn cũng chẳng bao giờ động đến lương thực nhà người ta. Cả cái nhà này, đến cuối cùng đi thì đi, tán thì tán, chỉ còn lại hai thân già sắp xuống lỗ và đứa bé chưa biết nói này thôi.”
Bà lão ban đầu chỉ cố kìm nén tiếng nức nở, về sau nước mắt cứ lã chã tuôn rơi, bà vỗ đùi thùm thụp:
“Đều là số mệnh, đều là kiếp nạn ta phải chịu.”
“Ta phải đặt cho tôn t.ử của ta cái tên thật đẹp, để nó không phải làm trâu làm ngựa cho người ta, để nó ngẩng cao đầu làm người đường hoàng.”
Bà lão khóc lóc t.h.ả.m thiết. Ông lão còng lưng dựa vào tường vai run lên bần bật, cũng đang khóc.
Cả sân đang ồn ào náo nhiệt bỗng chốc im bặt.
Ngư Nương sụt sịt mũi:
“Cháu sẽ đặt tên cho đệ ấy, cháu sẽ đặt cho đệ ấy một cái tên thật đẹp.”
Lưu thị ngồi xuống bên cạnh bà lão, nắm lấy tay bà mắt cũng nhòe lệ:
“Lão tỷ tỷ à, con cái là nợ đồng lần. Lúc con Đại Nha nhà tôi mất, tôi cũng tưởng không sống nổi nữa. Cha nó là đại phu mà cũng không cứu được mạng con. Bà bảo đấy có phải là số mệnh không?”
Hai người đàn bà ôm nhau khóc rống lên. Tuy nỗi đau mỗi người một khác nhưng những uất ức kìm nén trong lòng bấy lâu nay cuối cùng cũng tìm được chỗ phát tiết.
--
Hết chương 63.