Ký Sự Chạy Nạn Làm Ruộng Ở Cổ Đại

Chương 76: Đường Ai Nấy Đi

Trần phu nhân một tay gạt bàn tính, một tay cầm sổ sách, chốc chốc lại dùng b.út ghi chép vài chữ lên đó. Sau hơn nửa canh giờ cuối cùng cũng tính xong sổ sách, nàng xoa bóp vai, vặn vẹo cổ, cảm thấy vai gáy đau nhức rã rời.

Xuân Nha đứng bên cạnh cầm cái trống bỏi màu đỏ dỗ Nguyên Bảo chơi:

“Nguyên Bảo, nhìn bên này này.”

Nàng lắc lắc trống bỏi, thu hút sự chú ý của Nguyên Bảo.

Nguyên Bảo vươn đôi tay mập mạp trắng trẻo ra, nói rõ ràng dõng dạc:

“Muốn! Ta muốn!”

Trần phu nhân gọi:

“Xuân Nha, đưa trống cho nó đi rồi lại đây bóp vai cho ta trước đã, ngồi cả buổi sáng mỏi c.h.ế.t đi được.”

Trên sàn khách điếm trải một tấm nệm dày để Nguyên Bảo chơi đùa. Nguyên Bảo không thích chạy lung tung, chỉ thích bò loanh quanh trên đó. Giường thì cao quá, sợ Nguyên Bảo ngã nên Trần phu nhân mới nghĩ ra cách này.

Xuân Nha đặt Nguyên Bảo vào giữa tấm nệm, đưa trống bỏi cho cậu bé rồi dặn dò:

“Nguyên Bảo ngoan nhé, ta quay lại ngay.”

Trần phu nhân gấp sổ sách lại. Tính toán một mình lâu như vậy mà chẳng thấy bóng dáng Thạch Quý đâu, trong lòng nàng không khỏi bực bội liền ném mạnh cuốn sổ lên bàn:

“Lão gia ra ngoài bao lâu rồi? Sao mãi chưa thấy về?”

Xuân Nha vừa bóp vai cho Trần phu nhân vừa ngẫm nghĩ:

“Lão gia đi được một canh giờ rồi, chắc cũng sắp về.”

Trần phu nhân càm ràm:

“Chẳng biết Vương phu nhân gọi hắn sang có việc gì mà đi biền biệt cả canh giờ. Cũng chẳng phải đi nghe hát xướng gì, lát nữa về ta phải mắng cho một trận mới được.”

Xuân Nha tủm tỉm cười, phu nhân miệng thì nói cứng thế thôi chứ trong lòng đang lo lắng cho lão gia lắm.

Đúng lúc này cửa phòng bị đẩy ra, Thạch Quý mặt mày sa sầm bước vào, ngồi phịch xuống đối diện Trần phu nhân.

Xuân Nha thấy thế vội vàng ra khép cửa lại.

“Sao thế này? Ai chọc giận chàng à? Vừa về đến nhà đã sưng sỉa mặt mày, làm như ta nợ chàng tám trăm lạng bạc không bằng.”

Thạch Quý không nói không rằng, tự rót cho mình chén nước uống cạn một hơi rồi đặt mạnh chén trà xuống bàn đ.á.n.h “cạch” một tiếng, làm Nguyên Bảo giật mình đ.á.n.h rơi cả trống bỏi.

Thấy Nguyên Bảo mếu máo sắp khóc, Xuân Nha vội bế cậu bé lên:

“Nguyên Bảo không khóc nhé, Nguyên Bảo ngoan nhất, ta chơi trống bỏi với đệ được không?”

Trần phu nhân nổi giận:

“Chàng có bực tức gì thì trút lên con làm gì? Xuân Nha, ngươi bế Nguyên Bảo ra ngoài trước đi, đừng để nó ở đây bị cha nó dọa sợ.”

Xuân Nha bế Nguyên Bảo ra ngoài rồi cẩn thận đóng cửa lại. Trong phòng chỉ còn lại hai phu thê.

Trần phu nhân biết Thạch Quý không phải người vô cớ nổi nóng, chắc chắn có chuyện gì không vừa ý mới khiến chàng tức giận như vậy, bèn hỏi:

“Xuân Nha và Nguyên Bảo đi rồi, có chuyện gì chàng cứ nói đi. Có phải bên Vương phu nhân xảy ra chuyện gì không? Chẳng lẽ liên quan đến Vương đại nhân?”

Nghĩ đến đây, Trần phu nhân hoảng hốt. Âm mưu hại mệnh quan triều đình là trọng tội, chẳng lẽ Vương phu nhân muốn qua cầu rút ván tính đổ vạ cho Thạch Quý?

Thạch Quý lắc đầu:

“Không liên quan đến Vương đại nhân, chuyện ông ta bị hại đã có kết luận rồi, sau này đừng nhắc lại nữa. Ta tức là vì Vương phu nhân định đi đường thủy mà không mang chúng ta theo. Ta vì bà ta mà mạo hiểm lớn như vậy, kết quả bà ta lợi dụng xong liền đá ta đi không chút lưu tình.”

Trần phu nhân ngạc nhiên:

“Đi đường thủy là sao? Chẳng phải chúng ta sẽ đi cùng Vương phu nhân dọc theo quan đạo đến quận Toại Mục sao?”

Thạch Quý kể vắn tắt sự tình cho Trần phu nhân nghe. Nghe xong, Trần phu nhân trầm mặc suy tư một lát rồi thắc mắc:

“Không đi cùng Vương phu nhân chẳng phải là chuyện tốt sao? Chàng trước giờ vẫn muốn đường ai nấy đi với Vương gia mà, đây chính là cơ hội tốt dâng tận cửa còn gì.”

Thạch Quý bực bội uống thêm mấy chén trà nguội, không nói lời nào.

Sống với nhau bao nhiêu năm, Thạch Quý nghĩ gì Trần phu nhân đều nắm rõ trong lòng bàn tay. Nàng ngẫm nghĩ rồi cười khẩy:

“Chàng tức giận chẳng qua là vì tự thấy mình có thể diện lớn, tưởng sẽ có một vị trí nhỏ trong lòng Vương phu nhân ai ngờ người ta chẳng coi chàng ra gì. Hơn nữa Vương phu nhân đã nói rõ là thuyền nhỏ không chở hết người, nếu mang chàng theo thì chàng có nỡ bỏ lại đám huynh đệ kia không?”

Nói xong, Trần phu nhân rót thêm chén trà đẩy đến trước mặt Thạch Quý:

“Thôi nào, Thạch đại lão gia chịu thiệt thòi rồi, mau uống ngụm trà hạ hỏa đi, đừng để tức c.h.ế.t.”

Thạch Quý hừ lạnh một tiếng, uống cạn chén trà rồi ngồi im lặng bên bàn hờn dỗi một mình.

Trần phu nhân cũng mặc kệ hắn, thu dọn sổ sách gọn gàng. Thấy thời gian cũng kha khá rồi, nàng mới nói:

“Được rồi, giận thế đủ rồi, chàng cũng nên tính xem tiếp theo chúng ta phải làm thế nào đi chứ?”

Thạch Quý quay người lại:

“Còn làm thế nào được nữa? Chỉ có nước c.ắ.n răng đi tiếp đến quận Toại Mục thôi. Ta đi tìm Lý gia bàn bạc xem đi đường nào.”

Củi gạo mắm muối, những thứ cần thiết trên đường chạy nạn đều phải mang theo nhưng mang bao nhiêu, mang thế nào thì họ hoàn toàn mù tịt. Vội vã ra khỏi thành, tiền bạc thì có đủ nhưng cái ăn cái dùng thì thiếu thốn, những chuyện này đều phải bàn bạc kỹ với Lý gia.

Khi Thạch Quý tìm đến Lý Đại Thành, Lưu đại cữu và Lưu nhị cữu cũng đang ở đó.

“Lý thúc, mọi người đều ở đây à. Vừa khéo ta có chuyện muốn nói với mọi người.”

Nhìn biểu cảm của Thạch Quý, Lý Đại Thành biết ngay Vương phu nhân đã nói chuyện với hắn. Quả nhiên Thạch Quý đề cập đến chuyện này.

Lưu đại cữu và Lưu nhị cữu nhìn nhau. Không thể đi theo Vương phu nhân bằng đường thủy, vậy là tiếp theo lại phải tự lực cánh sinh. Tuy có chút bất ngờ nhưng hai người cũng không quá lo sợ, dù sao dọc đường đi họ đã trải qua bao nhiêu sóng gió rồi.

Lý Đại Thành đã sớm dự đoán được Thạch Quý sẽ đến tìm nên đi thẳng vào vấn đề:

“Nếu không thể đi cùng Vương phu nhân thì chúng ta phải tính toán kỹ xem đường đi Toại Mục thế nào.”

Thạch Quý gật đầu:

“Lý thúc, về khoản này ta không có kinh nghiệm bằng thúc, thúc có gì cứ nói thẳng, ta đều nghe theo thúc cả. Đi theo ta còn mấy huynh đệ nữa cũng toàn dắt díu già trẻ lớn bé, phải nhờ cậy Lý thúc chiếu cố nhiều hơn.”

Lý Đại Thành xua tay:

“Chiếu cố thì không dám nói, ta chỉ đi nhiều hơn các ngươi chút thôi. Nhưng nói trước nhé, ta cũng không dám bảo đảm trên đường không xảy ra sơ suất gì đâu.”

Thạch Quý đáp:

“Lý thúc yên tâm, huynh đệ chúng ta đều biết điều, không phải loại người không biết lý lẽ.”

Lý Đại Thành hỏi:

“Tính cả bên các ngươi nữa thì tổng cộng chúng ta có khoảng hơn một trăm người nhỉ?”

Thạch Quý nhẩm tính trong đầu. Bên hắn có tám huynh đệ, có người độc thân, có người đã lập gia đình mang theo thê nhi, cộng thêm Lý gia và Lưu gia là vừa tròn một trăm linh một người.

Trong số đó hơn một nửa là lão nhân, hài t.ử và phụ nhân chân yếu tay mềm. Kể cả những người phụ nhân khỏe mạnh như Lưu thị và đại cữu mẫu, thì tổng cộng cũng chỉ có khoảng sáu mươi người có khả năng chiến đấu. Đông người thế này cùng lên đường, trừ khi gặp quân đội quan phủ chứ gặp thổ phỉ cũng chẳng có gì đáng sợ.

“Vừa đúng một trăm linh một người.”

Lý Đại Thành chậm rãi nói:

“Đầu tiên là lương thực cho mọi người, nhất định phải mua đủ nhưng không cần mua bột mì trắng, cứ mua lương thực thô miễn sao no bụng là được. Đồ đạc lỉnh kỉnh của nhà mình thì không cần thiết phải mang hết mà nên bỏ bớt đi cho nhẹ gánh. Lát nữa ta sẽ đưa cho ngươi một danh sách, ngươi cứ theo đó mà mua đồ đủ dùng cho nửa tháng. Nửa tháng thì dù có bò chúng ta cũng bò tới Toại Mục được. Tiếp theo chúng ta vẫn đi dọc theo quan đạo, đường quan đạo bằng phẳng đỡ phải đi đường vòng vất vả.”

Thạch Quý gật đầu:

“Lý thúc, ta hiểu rồi.”

--

Hết chương 76.