Đã chẳng còn an toàn nữa rồi, trong thôn có người đang nhắm tới anh em tôi.

Ngày nào cũng có người tới nhà làm thuyết khách, thuyết phục cha mẹ tôi ném chúng tôi vào nồi dầu sôi hoặc cái xửng hấp nóng rực kia để họ kéo dài sự sống.

5

Trời vừa hửng sáng, anh trai lại chạy ra ngoài.

Mẹ tôi thay bộ quần áo ngày thường chẳng nỡ mặc, b.úi tóc gọn gàng, thậm chí còn xa xỉ lấy nước lau sạch mặt mũi.

Cha tôi mặc bộ đồ từ ngày cưới, còn cạo sạch râu ria.

Tôi tò mò không biết có chuyện vui gì.

"Đợi anh con về rồi sẽ nói một thể."

Họ ăn mặc chỉnh tề, còn lấy nốt chỗ lương thực tích góp nửa năm ra nấu một bữa no nê nhưng trên gương mặt họ lại chẳng thấy lấy một tia vui vẻ.

Anh tôi thường về vào buổi trưa, thế mà hôm nay chúng tôi đợi mãi, đợi đến tận hoàng hôn, anh vẫn chưa về.

Mẹ tôi nóng ruột, nước mắt lã chã rơi xuống.

"Tiểu Dũng không phải bị nhà nào bắt đi rồi chứ?"

"Nhà mình cứ sống cùng nhau không được sao?"

Cha tôi ra ngoài tìm một vòng, lúc quay về chỉ có một mình, bóng lưng trông thật cô độc.

Mẹ tôi gần như suy sụp, bàn tay run rẩy bưng ra mâm cơm đã nguội ngắt.

"Ăn đi, ăn đi, ăn xong rồi là có thể đoàn tụ với Tiểu Dũng thôi."

Cả ba người ngồi lặng im trên bàn ăn, không ai đụng đũa.

Đột nhiên mẹ tôi như phát điên, chộp lấy một nắm thức ăn định nhét vào miệng.

Cha tôi vội vàng nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay mẹ.

"Chờ thêm chút nữa, Tiểu Dũng chưa xảy ra chuyện gì, nhỡ thằng bé quay về thì tính sao?"

Nói xong, cha khoác áo rồi đi đến nhà Thôn trưởng.

"Thằng bé mất tích à?" Mắt Thôn trưởng đảo liên hồi.

"Nuôi đứa trẻ chẳng yên tâm chút nào, tầm này còn bày đặt nghịch ngợm chạy đi chơi, không bằng là..."

Cha tôi ngắt lời ông ta: "Tiểu Dũng ra ngoài tìm đồ ăn thôi."

Thôn trưởng khinh khỉnh cười một tiếng.

"Kiến Nghĩa, anh hèn mọn đến mức này rồi sao? Lại để một đứa trẻ ra ngoài?"

Thấy cha tôi không đáp, lão cũng không mỉa mai nữa: "Mà thôi, cũng nên tìm xem sao."

Lão đâu có ý định giúp tìm trẻ con?

Lão chỉ sợ có người ăn vụng mà không báo cáo thôi.

Trước nay nhà nào có thịt đều phải để Thôn trưởng lên kế hoạch.

Hôm nay ăn bao nhiêu, ngày mai ăn bao nhiêu, còn thừa bao nhiêu thì làm thịt khô để dành.

Thôn trưởng dẫn cha tôi đi tìm một vòng khắp những nhà còn sống sót trong thôn nhưng không thấy anh trai đâu cả.

Cha tôi thở phào nhẹ nhõm, ít nhất cũng biết anh không bị người trong thôn bắt đi ăn thịt.

Sau khi bị Thôn trưởng nói kháy một hồi, cha tôi lầm lũi về nhà.

Mẹ tôi cũng thở phào: "Thằng bé rốt cuộc đã đi đâu chứ?"

Mẹ định đi tìm anh nhưng lại chẳng yên tâm để mình tôi ở nhà.

Thấy trời đã tối, cha lại định ra ngoài, đúng lúc ấy cánh cửa lớn bỗng kêu cọc cạch rồi được mở ra.

"Mẹ, con về rồi."

Anh trai nói chuyện hơi dè dặt, trên lưng còn đeo một cái bao tải.

"Sao cơm tối nay lại thịnh soạn thế?" Anh tôi nhìn mâm cơm rồi nhìn cha mẹ, nghi hoặc hỏi.

"Sao cả ngày nay con không về?" Mắt mẹ tôi lập tức đỏ hoe.

"Con... con gặp được tiên nhân!"

Anh trai ấp úng.

Cha mẹ ngẩn ra: "Làm gì có tiên nhân nào?"

Anh không nói gì, tự ý đặt bao tải trên lưng xuống.

Bên trong lộ ra những chiếc bánh bao trắng trẻo, tròn trịa!

6

Cha mẹ kinh ngạc không thôi, gặng hỏi anh trai bánh bao ở đâu ra.

Mấy ngày nay anh đều ra đầu thôn tìm đường thoát nhưng đâu phải dễ dàng gì?

Từ sau khi đầu thôn bị tảng đá lớn chặn lại, dân làng không phải là chưa từng thử mở đường.

Nhưng dù đào hay đập, tảng đá vẫn trơ trơ không suy chuyển, không hề có lấy một vết nứt.

Có người đề nghị đào hầm chui qua nhưng đào thế nào cũng vẫn quay về trong thôn, quay về nơi bắt đầu.

Cũng có người chọn đường vòng, lặn lội băng rừng vượt suối để rời đi.

Nhưng vài nhóm người đi rồi, cuối cùng xác của họ đều bị tìm thấy ở ngay ven thôn.

Dân làng chẳng ai nói ra nhưng trong lòng đều hiểu rõ.

Cái thôn này như bị một thế lực nào đó giam cầm, hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài.

Dần dần, người trong thôn không còn quá chấp niệm với việc thoát ra nữa, chẳng còn ai đi tìm đường ở đầu thôn.

Thế nên khi anh trai lấy bánh bao ra, cha tôi vô cùng kích động, vội kéo lấy anh.

"Tiểu Dũng, con thật sự tìm được đường ra rồi ư?"

Anh trai lắc đầu.

Cha mẹ càng tò mò hơn: "Vậy tại sao con lại có những chiếc bánh bao tươi ngon thế này?"

Anh tôi đáp thẳng thừng: "Đừng hỏi nữa, tiên nhân không cho nói."

Cha mẹ nhìn nhau, cuối cùng không hỏi nữa.

Nhưng lúc này, những món ăn gọi là "thịnh soạn" trên bàn so với bánh bao cũng chẳng còn đáng là gì.

Chẳng màng sợ nghẹn, cũng không nghĩ ngợi nhiều, đêm đó chúng tôi ăn hết bốn chiếc bánh bao.

Vốn dĩ đã chuẩn bị tinh thần bị đầu độc, ai ngờ đến sáng sớm hôm sau bị tiếng ồn ào đ.á.n.h thức, bốn người nhìn nhau trân trối rồi cùng bật cười.

Lúc này, tiếng gõ cửa vang lên cùng với tiếng gọi bên ngoài.

"Có ai ở nhà không? Kiến Nghĩa? Vợ Kiến Nghĩa?"

Kẻ bên ngoài vừa gọi vừa gõ cửa sổ, lén lút dán mắt vào trong nhà.

"Này, nhà anh khi nào mời người trong thôn ăn thịt đây?"

Gã đó chắc là nghe tin anh tôi mất tích, sợ nhà tôi sơ suất một cái là mất luôn cả tôi.

Thấy anh tôi vẫn bình an vô sự, hắn hơi kinh ngạc, có lẽ vì thấy tôi và anh vẫn còn nên cách nói chuyện cũng nhẹ nhàng hơn.

Cha tôi kiên quyết từ chối.

"Anh về bảo với người trong thôn đi, lũ trẻ nhà tôi phải để dành để chúng lớn lên."

Gã đó lầm bầm: "Lớn lên? Biết đâu ngày mai đã c.h.ế.t đói rồi. Kiến Nghĩa này, bao nhiêu tuổi rồi mà còn ngây thơ thế?"

"Vậy thì đợi chúng tôi c.h.ế.t hết rồi, các người tha hồ mở tiệc!"

Cha tôi vô cùng kích động, gã kia cũng nổi cáu, ánh mắt không chút kiêng dè nhìn chằm chằm vào tôi và anh trai, không khí giữa hai bên căng thẳng tột độ.

Đám người này đã mất hết nhân tính, dây dưa với chúng chỉ có c.h.ế.t nhanh hơn.

Cha tôi vào nhà lấy cung tên ra, chĩa thẳng vào gã đó bắt hắn cút đi.

Gã kia nhổ bãi nước bọt xuống đất, c.h.ử.i rủa mấy câu như đầu gỗ, không biết phải trái rồi bỏ đi.

Chương 3 - Làng Ăn Thịt Người - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia