Trong rừng rất tối.
Nhưng ta không sợ.
Năm bảy tuổi ta đã theo cha đi tiêu, toàn đi đường núi hoang dã. Nhận đường ban đêm là công phu căn bản.
Nhìn hướng nghiêng của tán cây để đoán hướng gió.
Nhìn mặt rêu mọc để phân biệt hướng râm, hướng nắng.
Nhìn hướng lá rụng tích tụ để phán đoán nguồn nước.
Nửa canh giờ.
Ta tìm được ba thứ.
T.ử hoa địa đinh cầm m.á.u tiêu viêm.
Sài hồ hạ sốt.
Và một nắm tục đoạn dùng để tiếp xương.
Đều là thảo d.ư.ợ.c hoang dã thường gặp.
Nhưng phải biết nhận.
Phải biết t.ử hoa địa đinh trông thế nào, biết lá sài hồ khác cỏ dại bình thường ở đâu, biết tục đoạn phải dùng rễ chứ không dùng thân.
Cha ta dạy.
Mỗi lần đi tiêu, ông đều ép ta nhận thảo d.ư.ợ.c ven đường.
“Chu nha đầu, đi tiêu sợ nhất không phải giặc, mà là bị thương không có t.h.u.ố.c chữa. Đại phu không mọc trên núi, nhưng thảo d.ư.ợ.c có.”
Ta ngồi xổm bên suối rửa sạch t.h.u.ố.c, sống mũi cay lên.
Nhịn xuống.
Trở về.
Khi trở lại chỗ nghỉ, Cố Lệnh Dao đã khóc mệt, nghiêng người bên tảng đá nửa tỉnh nửa ngủ.
Lão Quốc công dựa gốc cây nhắm mắt dưỡng thần, nhưng ta biết ông chưa ngủ. Lúc ta bước tới, ngón tay ông khẽ động.
Mẹ chồng còn thức.
Vì đau.
Ta ngồi xuống trước mặt bà, trải thảo d.ư.ợ.c ra.
“T.ử hoa địa đinh giã nát đắp ngoài, tiêu viêm giảm sưng. Rễ tục đoạn sắc nước uống, giúp xương liền. Nhưng quan trọng nhất lúc này là hạ nhiệt.”
Ta nhấc sài hồ lên.
“Thứ này sắc nước uống, có thể ép cơn sốt xuống.”
Mẹ chồng nhìn tay ta.
Nhìn động tác phân loại thảo d.ư.ợ.c nhanh, chính xác, gọn gàng.
Hoàn toàn không giống vừa mới học.
Bà không nói.
Ta cho t.ử hoa địa đinh vào miệng nhai nát.
Đây là cách thô của người đi tiêu.
Không có cối t.h.u.ố.c thì dùng răng.
Nhai nát đắp trực tiếp lên vết thương, d.ư.ợ.c tính ngấm nhanh.
Ta nhổ t.h.u.ố.c đã nhai ra, đắp lên chỗ thương của bà.
Sau đó đến bước quan trọng nhất.
Nắn xương.
Xương ống chân trái của mẹ chồng đã lệch vị trí.
Nếu không nắn lại mà cứ để sưng như vậy, nhẹ thì thành tật, nặng thì xương mọc lệch, viêm mưng mủ có thể mất mạng.
“Mẫu thân.”
Ta nhìn bà.
“Con phải nắn xương về vị trí. Sẽ rất đau.”
Ánh mắt mẹ chồng phức tạp vô cùng.
Kinh hãi.
Nghi ngờ.
Hoang mang.
Còn có một chút mà chính bà cũng không nhận ra.
Ỷ lại.
“…Con biết làm?”
“Biết.”
Không giải thích thêm.
Bà nhắm mắt, nghiến c.h.ặ.t răng.
“Làm đi.”
Tay trái ta cố định đầu gối bà, tay phải nắm cổ chân, đẩy mạnh rồi xoay.
“Cạch.”
Tiếng xương về vị trí truyền rõ vào tai tất cả mọi người.
Mẹ chồng rên khẽ, trước mắt tối sầm, suýt ngất.
Ta nhanh ch.óng dùng vạt váy đã xé thành dải buộc cố định, kẹp hai cành cây thẳng hai bên làm nẹp.
Toàn bộ động tác liền mạch.
Nắn xương trị chấn thương là nghề giữ mạng của tiêu cục.
Trên tiêu lộ, ngã ngựa, trúng mai phục, lăn dốc là chuyện thường. Tiêu sư không thể lần nào cũng tìm đại phu, phần lớn đều tự xử lý.
Ta học nắn xương từ năm tám tuổi, lấy xương gà luyện suốt ba năm. Năm mười một tuổi lần đầu nắn xương cho người sống.
Còn là nắn lại cánh tay cho cha.
Xử lý cho mẹ chồng xong, ta đứng lên sắc sài hồ hạ sốt cho Cố Cảnh Hoàn.
Dùng mảnh đá làm nồi, đun nước suối sôi rồi thả sài hồ vào, sắc đến khi nước đổi màu.
Khi mang tới, Cố Cảnh Hoàn đã tỉnh được nửa phần.
Thấy ta một tay bưng t.h.u.ố.c, một tay khều lửa, khóe môi hắn khẽ nhếch.
Ta đưa t.h.u.ố.c tới miệng hắn.
“Đừng cười. Uống xong rồi ngủ.”
Giọng hắn khàn đến gần như không nghe rõ:
“Hôm nay… nàng lộ quá nhiều rồi.”
“Mạng quan trọng.”
Hắn không nói nữa, nuốt hết t.h.u.ố.c đắng rồi nhắm mắt.
Ánh lửa chiếu sáng một vòng nhỏ ấm áp quanh chúng ta.
Ta ngồi bên lửa, dùng cành cây khều củi.
Sau lưng vang lên tiếng mẹ chồng.
“Nghiễn Chu.”
Ta quay đầu.
Bà dựa vào vách đá, chân gãy đã được cố định. Cơn đau đã dịu đôi chút, nhưng cả người vẫn cực kỳ suy yếu, mặt xám trắng, môi nứt nẻ, hoàn toàn dựa vào một hơi để chống đỡ.
Bà nhìn ta.
Nhìn rất lâu.
Sau đó hỏi:
“Trước đây… con thường làm những việc này sao?”
Chỉ một câu nhẹ nhàng.
Thăm dò.
Giống như thả một sợi chỉ mỏng, muốn câu lời thật từ miệng ta.
Ta im lặng một lát.
“Hồi nhỏ con từng theo trưởng bối học qua một ít cách nhận cỏ, phân biệt t.h.u.ố.c. Sau này trưởng bối mất rồi, cũng bỏ lâu. Hôm nay chỉ c.ắ.n răng thử, nếu làm sai mẫu thân đừng trách con.”
Nửa thật nửa giả.
Bà không tiếp lời.
Cũng không hỏi nữa.
Nhưng đôi mắt ấy, đôi mắt đã tinh tường cả đời, quản nội viện Công phủ kín kẽ không lọt giọt nước, suốt đêm không rời khỏi lưng ta.
Ta biết.
Bởi cảm giác như có một cây kim nhỏ ghim trên sống lưng, cả đêm không rút.
Bà đang nghĩ gì?
Có lẽ nghĩ xem con trai mình rốt cuộc cưới một người thế nào.
Có lẽ nghĩ về quy củ bà đặt bốn năm trước.
“Dịu dàng an phận là đủ.”
Rốt cuộc đã nhốt một con người thế nào.
Hoặc có lẽ, bà đang chống lại một kết luận.
Bởi thừa nhận kết luận ấy, đồng nghĩa thừa nhận bốn năm qua bà nhìn nhầm.
Đồng nghĩa thừa nhận bộ quy củ khiến bà tự hào, chẳng qua chỉ là nhốt một con mãnh hổ trong l.ồ.ng thỏ.
Không sao.
Cứ để bà từ từ nghĩ.
Ta sờ chiếc thiết tiêu trước n.g.ự.c rồi nhắm mắt.
Ngày mai vẫn còn nhiều chuyện.
Trước khi trời sáng ta đã tỉnh.
Không phải lạnh đ.á.n.h thức.
Mà là bản năng gọi tỉnh.
Bản năng của tiêu sư.
Có thứ gì đang tới gần.
Ta mở mắt, nghiêng tai nghe một lúc.
Tiếng gió.
Tiếng côn trùng.
Tiếng suối xa xa.
Không có tiếng chân.
Nhưng lông sau gáy vẫn dựng lên.