Dùng bữa sáng xong, Bán Hạ do dự một lúc rồi quyết định đóng gói Nam Tinh cùng Kim Tử, Ngân T.ử đưa vào không gian. Mọi cử động bên trong đó cô đều cảm nhận rõ mồn một, không nơi nào khiến cô an tâm hơn nơi này.

Trong không gian Âm Dương ngư có hai căn nhà lắp ghép bằng thép không gỉ, được thiết kế với ba phòng ngủ, một phòng bếp, một phòng tắm và một phòng khách. Một căn dành cho Kim T.ử và Ngân Tử, căn còn lại cô và Nam Tinh sử dụng. Không phải cô xa xỉ, mà bởi sau khi biến dị, chỉ số thông minh của động vật đã ngang bằng một đứa trẻ mười tuổi. Nếu cô và Nam Tinh làm chuyện người lớn mà bị đám thú cưng nhìn thấy, cô sẽ xấu hổ đến mức muốn độn thổ.

Kim T.ử và Ngân T.ử dạo này đã quen với không gian, chỉ cần quẫy đuôi một cái là đã chui tọt vào nhà mình. Nam Tinh lại không giấu nổi vẻ lo âu khi nhìn cô: “Chẳng phải mạt thế đến đúng dịp Tết Dương năm sau sao?”

Bán Hạ mím môi kéo anh vào phòng khách. Nơi này được cả hai tỉ mẩn trang trí, tuy đơn giản nhưng lại vô cùng ấm cúng. Lần này cô không giấu giếm nữa, kể thẳng những gì mình đã trải qua ở kiếp trước cho anh nghe. Nam Tinh căng thẳng nắm c.h.ặ.t lấy tay cô: “Em nói thiên thạch mang theo bức xạ lạ, có thể khiến người và động vật đột biến, vậy chẳng phải ở bên ngoài sẽ rất nguy hiểm sao?”

Bán Hạ lắc đầu: “Em có dị năng, hai tháng nay đã hồi phục hoàn toàn, sẽ không bị ảnh hưởng đâu.”

Nói chính xác hơn, sau khi được dị năng nuôi dưỡng, cơ thể cô đã hoàn thành bước tiến hóa đầu tiên. Nếu không, làm sao một người thực vật nằm liệt giường suốt bảy tháng như cô lại có thể hồi phục nhanh ch.óng đến mức hoạt bát như bây giờ chỉ trong hơn một tháng? Về sau, giới khoa học gọi những người và động thực vật sở hữu dị năng là “người tiến hóa”.

Con người sau khi tiến hóa, điều cơ bản nhất là thể chất vượt trội: sức mạnh tăng vọt, ngũ quan nhạy bén, trí nhớ minh mẫn và khả năng hồi phục đáng kinh ngạc... Tiếp đó, cơ thể sẽ tự điều chỉnh về trạng thái tối ưu sau lần đột biến đầu tiên. Cơ thể kiếp trước của cô vốn yếu ớt, nên sau khi có dị năng đã thấp đi mười phân, cũng chính là vì lý do này.

Cuối cùng, tuổi thọ con người được kéo dài đáng kể. Tuy chưa có kết luận chính xác, nhưng giới khoa học đều đồng thuận rằng nó sẽ tăng thêm ít nhất năm mươi năm. Thấy Nam Tinh vẫn còn vẻ mơ hồ, Bán Hạ dứt khoát bế bổng anh lên theo kiểu công chúa, đi một vòng quanh phòng khách rồi đắc ý khoe: “Giờ em còn khỏe hơn anh đấy!”

Nam Tinh cẩn thận đ.á.n.h giá cô một lượt, thấy gương mặt cô vẫn thản nhiên, tay chân không có gì bất thường mới nhẹ nhõm thở phào. Anh ngạc nhiên nhìn đôi tay cô: gầy guộc đến mức như chỉ cần bóp nhẹ là gãy, vậy mà lại có thể bế bổng một người đàn ông nặng hơn bảy mươi ký một cách dễ dàng như thế?

Bán Hạ khẽ siết các ngón tay phải: “Đây chính là sức mạnh của dị năng. Có nhà khoa học từng nói, mạt thế không chỉ là tai họa, mà còn là một cuộc sàng lọc tự nhiên.”

Cô hoàn toàn đồng tình với quan điểm này. Nếu không, tại sao mãi đến năm thứ ba sau mạt thế, con người mới bắt đầu thức tỉnh dị năng? Nam Tinh trầm ngâm một lát rồi hỏi: “Bán Hạ, sau này nếu có thời gian, em dạy anh dùng v.ũ k.h.í nóng nhé?”

Tương lai chắc chắn là thời đại của dị năng giả, mà Bán Hạ chưa từng nhắc đến dị năng của anh, rất có thể là anh không có. Sự chênh lệch về thể chất không thể bù đắp trong một sớm một chiều. Anh đành chọn cách đi đường vòng, tập trung vào các loại công cụ. Biết đâu sau này, anh có thể giành được chỗ đứng giữa các dị năng giả, giúp Bán Hạ gánh vác bớt những sóng gió.