Bảo sao ở đây chẳng có mấy ai! Bảo sao thịt cá không bị giới hạn mua!

"Đừng nhìn giá cao mà nghĩ siêu thị kiếm được." Nhân viên bán thịt có lẽ đã quá quen với những lời phàn nàn, mặt đầy bất lực: "Năm nay lạnh trăm năm có một, gia súc trong các trại gần như c.h.ế.t sạch. Bộ phận thu mua phải bỏ cả đống tiền mới tìm được hàng sống từ miền Bắc, sáng nay mới vừa mổ đấy!"

May mà người ở khu núi này đa số không thiếu tiền, chứ thời điểm này còn dám nhập thịt tươi về bán là gan to lắm rồi. Bán Hạ nhìn kỹ miếng thịt heo trong tủ lạnh, nạc màu hồng nhạt, mỡ trắng mịn, rõ ràng là hàng mới g.i.ế.c hôm nay.

Cô chọn luôn năm con gà nguyên con, mười cân thịt bò, mười cân thịt heo. Nhân lúc nhân viên đang cân hàng, cô lại sang bên cạnh chọn thêm năm cân tôm, sáu con cá ngạnh vàng. Phương Vân Vân thấy cô mua cũng vội vã mua theo nhưng trong lòng thì đau như cắt.

Cô tự nhủ: Thôi xong rồi, còn đẻ gì nữa, sinh ra nuôi không nổi mất!

Cô thề, đây là lần mua thịt đắt đỏ nhất đời mình!

Nhưng chẳng bao lâu sau, cô sẽ hối hận vì đã không lái hẳn xe tải đi mua thịt!

Vì lúc đó, giá thịt đông lạnh cũng nhảy lên con số hàng ngàn, còn thịt tươi á? Xin lỗi, không còn hàng!

Dạo bước qua quầy mỹ phẩm, cả hai khẽ liếc nhìn những con số niêm yết: kem dưỡng Vaseline 399 tệ/50g, sữa dưỡng thể chứa urê 699 tệ/lít, kem dưỡng tay 299 tệ/30g, t.h.u.ố.c trị cước 998 tệ/50g… Thật may mắn khi kho dự trữ tại gia vẫn còn đầy ắp các sản phẩm chăm sóc da!

Tiếp tục đẩy xe sang khu vực rau củ, mức giá hiện ra càng khiến người ta choáng váng: cải thảo 79,9 tệ/500g, củ cải 39,98 tệ/500g, ớt xanh 99,9 tệ/500g, khoai tây 59,8 tệ/500g, rau chân vịt 159 tệ/500g… Đến cả Bán Hạ cũng không khỏi xót xa. Dù cô và Nam Tinh vẫn còn hơn một triệu tệ trong tài khoản, tưởng chừng đủ chi tiêu cho đến khi đợt cực hàn chấm dứt, nhưng nhìn vào thực tế giá cả leo thang thế này, e rằng tiền bạc sẽ sớm bốc hơi trước khi đi được nửa chặng đường.

Hơn nữa, linh cảm mách bảo cô rằng vật giá chắc chắn sẽ còn tiếp tục leo thang theo cách phi lý nhất. Nghĩ đến đó, cô rảo bước nhanh hơn, trong lòng dâng lên chút hối hận vì đã không tiêu sạch tiền trước tận thế. Thế nhưng, cô cũng hiểu rõ, giai đoạn đầu của t.h.ả.m họa vẫn cần giữ lại một khoản để mua sắm vật tư công khai, nếu không sẽ dễ dàng gây nghi ngờ.

Bán Hạ và Phương Vân Vân nhanh ch.óng chất đầy hàng hóa lên xe, rồi đứng đợi Nam Tinh cùng Tô Diệu quay lại. Khoảng mười phút sau, hai người kia cũng trở về. Phương Vân Vân không kìm được nỗi lòng, than thở với Tô Diệu: “Giá cả tăng đến mức phi lý! Cả đời này chị chưa từng ăn miếng thịt hay cọng cải nào đắt đỏ đến thế!”

Tô Diệu nhìn vào bảng giá dán trên túi đồ cũng cảm thấy đau xót không kém. Cha mẹ anh mất sớm vì bạo bệnh, anh được ông bà nội nuôi dưỡng khôn lớn. Trước khi nổi tiếng, gia đình anh vốn không dư dả, đến khi có chút tiền cũng không quen tiêu xài xa hoa, thường ngày chỉ ăn uống bằng những thực phẩm bình dân trong siêu thị, nên anh hiểu rõ sự khủng khiếp của đợt bão giá này.

Nam Tinh đỡ lấy chiếc xe đẩy từ tay Bán Hạ, đề nghị: “Chưa đầy nửa tháng mà vật giá đã loạn lạc thế này, sau này chắc chắn còn tồi tệ hơn. Hôm nay chúng ta cố gắng chất đầy xe rồi hãy về.” Tô Diệu gật đầu liên hồi: “Đúng, đúng, nhất định phải chất đầy mới về!”

Sau khi chất hàng lên xe, cả bốn người lại quay vào siêu thị tiếp tục gom thịt và hải sản. Họ gần như vơ vét sạch những gì còn lại trên kệ, nhưng chẳng ai thấy áy náy, bởi nếu họ không mua thì cũng chẳng có ai khác đủ khả năng chi trả. Nếu không, sao đã hơn ba giờ chiều mà hàng hóa vẫn nằm nguyên trong tủ đông?