Xe đầy ắp hàng, cả nhóm lập tức trở về nhà. Đến trước cửa nhà Tô Diệu, anh gọi với theo Nam Tinh: “Mai chúng ta lại đi siêu thị, dùng hết hạn ngạch nước tinh khiết, chăn bông, than và bình ga trong tháng!” Nam Tinh quay sang hỏi ý kiến Bán Hạ, cô gật đầu đồng ý: “Được, mai em ở nhà trông đồ.”

Xe vừa lăn bánh vào tầng hầm để xe dưới chung cư, Bán Hạ đã nhanh tay thu hết đồ đạc vào không gian Âm Dương ngư. Nam Tinh liếc nhìn thùng thép không gỉ trong kho, hỏi nhỏ: “Đây là mẻ đá cuối cùng rồi đúng không?” Bán Hạ khoác tay anh, mỉm cười: “Xong mẻ này là kết thúc. Chúng ta chuẩn bị thêm ít đồ uống lạnh nữa nhé!”

Trong không gian vốn đã có sẵn kem, kem que và sữa chua, nhưng vì không tiện lấy ra ăn trước mặt người ngoài, tốt nhất là tự tay pha chế vài món đồ uống ướp lạnh, đựng trong bình giữ nhiệt, vừa thuận tiện lại vừa an toàn. Nam Tinh dịu dàng đáp: “Được thôi, nhưng ngày mai em đừng làm vội, chờ anh rảnh rồi cùng làm. Dù sao đợt rét đậm mới chỉ bắt đầu, chúng ta còn nhiều thời gian.”

Lò sưởi trong phòng khách vẫn cháy rực, duy trì nhiệt độ ổn định ở mức hai mươi độ. Vì thế, việc đầu tiên khi bước vào nhà là trút bỏ áo phao, quần bông dày cộm để thay bằng đồ ở nhà mềm mại, ấm áp. Xong xuôi, Bán Hạ kéo Nam Tinh sang phòng thú cưng kế bên, nơi Kim T.ử và Ngân T.ử đang nằm cuộn tròn trên giường sưởi. Hai cục bông đã ngủ say hơn nửa tháng, vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh giấc.

Nam Tinh đưa tay vuốt ve bộ lông đã dài ra đáng kể của Ngân Tử, lo lắng hỏi: “Vợ ơi, tụi nó bao giờ mới tỉnh nhỉ?” Bán Hạ lắc đầu. Kiếp trước, trong ba năm đầu tận thế, cô cũng chìm trong giấc ngủ dài, mọi sự việc đều nghe kể lại từ Nam Tinh. Có lẽ anh sợ cô buồn lòng vì hai thú cưng gắn bó từ nhỏ nên đã không kể chi tiết chuyện chúng biến dị. Cô chỉ biết sau khi sương đen kéo đến, thú cưng sẽ trải qua quá trình biến đổi, nhưng cụ thể thế nào thì hoàn toàn mù tịt, thậm chí cô còn chẳng dám đưa Kim T.ử và Ngân T.ử vào không gian.

Nam Tinh đắp lại chăn cho hai cục bông: “Trạng thái của tụi nó rất ổn, chắc chắn sẽ tỉnh lại thôi.” Lời anh nói không phải để an ủi suông, bởi dù không ăn không uống suốt nửa tháng, hai bé vẫn kỳ diệu mập lên thấy rõ.

Sáng hôm sau, lúc tám giờ, Nam Tinh cùng nhà Tô Diệu lại lên đường đến trung tâm thương mại, còn Bán Hạ ở nhà trông nom. Cô và Nam Tinh đã mời gia đình Tô Diệu đến ăn lẩu vào trưa nay. Tiễn Nam Tinh xong, cô liền lấy nguyên liệu từ không gian ra chuẩn bị. Cá viên, tôm viên, ruột vịt, thịt cừu thái lát, bò Mỹ, mực, thanh cua, xúc xích, thịt hộp, váng đậu, tàu hũ ky, miến, mì lẩu... tất cả được bày biện đầy ắp trên bàn. Nhiệt độ trong nhà thấp nên chẳng lo nguyên liệu bị hỏng. Sau đó, cô lấy một thùng nước ấm để rửa sạch rau củ: giá đỗ, xà lách, cải thảo, bắp, khoai tây, cải xanh... từng món đều được chăm chút tỉ mỉ.

Chuẩn bị xong xuôi, Bán Hạ cầm điện thoại lướt mạng. Có lẽ do hầu hết các nơi trong nước đã mất điện hoàn toàn nên không gian mạng vắng vẻ lạ thường. “Choáng! Mèo nhà tôi biến dị rồi!” – Dòng tiêu đề thu hút sự chú ý, cô lập tức nhấn vào xem. “Mèo cam nhà tôi ngủ hơn nửa tháng nay cuối cùng đã tỉnh, cơ thể đột nhiên phình to gấp mấy lần! Mọi người nói xem có phải nó biến dị rồi không? Sau này tôi có thể dựa vào nó để đi săn nuôi thân rồi đúng không?” Kèm theo đó là tấm ảnh chú mèo cam to lớn bằng cả một con ch.ó tầm trung.