Ngày 4 tháng 4, nhiệt độ tăng lên 10 độ, lớp băng trên mặt đất tan chảy hoàn toàn. Quách Gia ra lệnh cưỡng chế di dời dân cư vùng ven biển vào sâu trong nội địa, đồng thời gấp rút thu gom tài nguyên đất.
Ngày 5 tháng 4, nhiệt độ chạm mốc 15 độ, chính phủ thông báo tăng hạn mức mua sắm nhu yếu phẩm lên gấp mười lần, giá cả giảm chỉ còn một phần mười so với trước tận thế, khuyến khích người dân tích trữ tài nguyên, đồng thời yêu cầu đào bỏ toàn bộ cây cối hoa cỏ xung quanh nhà.
Bán Hạ và Nam Tinh không muốn tranh giành vật tư sinh tồn với người dân thường, nên họ không ra ngoài mua sắm mà ở nhà cưa những cây đã c.h.ặ.t từ mùa đông thành từng khúc, chuyển xuống hầm để xe.
Ngày 6 tháng 4, nhiệt độ lên tới 20 độ, tâm lý hoảng loạn của dân chúng đạt đỉnh điểm. Những vụ tranh cướp vật tư điên cuồng nổ ra, dẫn đến nhiều vụ đổ m.á.u. Giá nước sạch bị đẩy lên mức không tưởng nhưng vẫn rơi vào tình trạng khan hiếm.
Ngày 7 tháng 4, nhiệt độ tiếp tục tăng lên 25 độ. Cơ quan chức năng công bố con số t.ử vong trong đợt cực hàn vừa qua là 60 triệu người.
Nói cách khác, đợt băng giá này đã cướp đi 3,75% dân số cả nước. Dù đa số mọi người bàng hoàng, nhưng Bán Hạ lại thấy con số này vẫn còn nằm trong tầm kiểm soát.
Bởi lẽ, ở kiếp trước, đợt cực hàn đầu tiên đã khiến 10% dân số thiệt mạng. Lần này tỉ lệ giảm 6,25%, rõ ràng quốc gia đã nỗ lực rất lớn trong việc cứu trợ. Sáng ngày 8 tháng 4, lúc 11 giờ, nhiệt độ đột ngột vọt lên 35 độ. Không khí tại khu biệt thự núi Miêu Miêu bao trùm bởi mùi vị của sự hoảng loạn và căng thẳng.
Vô số người cầu xin chính phủ mở lại cổng đăng ký vào căn cứ, nhưng mọi yêu cầu đều không được hồi đáp.
Tuy nhiên, vẫn có một tin mừng: cuối cùng họ cũng liên lạc được với Hàn Bưu!
Cả gia đình Hàn Bưu đã an toàn đến được căn cứ, vợ chồng anh cũng tìm được công việc ổn định. Nghe tin, nhóm Bán Hạ mới thở phào nhẹ nhõm. Có công ăn việc làm ổn định, dù khó khăn đến đâu cũng sẽ có đường sống.
Trước khi cúp máy, Hàn Bưu không kìm được nước mắt: “Có lẽ đây là lần cuối mình gọi cho mọi người rồi... Các cậu nhất định phải tự bảo trọng, bảo vệ gia đình mình nhé! Mình mong chờ ngày được gặp lại!” Anh ta gần như hét lên trong điện thoại: “Mọi người nhất định phải sống sót đến khi tận thế kết thúc!”
Nhà Thái Viễn: “Bảo trọng, tạm biệt!”
Nhà Tô Diệu: “Giữ gìn, tạm biệt!”
Nhà Bán Hạ: “Bình an, tạm biệt!”
Cúp máy, cả Bán Hạ và Nam Tinh đều thấy lòng nặng trĩu, chẳng còn tâm trí nấu nướng. Họ lấy từ không gian ra bát cháo đậu xanh và đĩa đồ nguội để ăn trưa. Ăn xong, cả hai không về phòng nghỉ mà dẫn Kim T.ử và Ngân T.ử xuống bãi đỗ xe ngầm để trú ẩn.
Trên đỉnh biệt thự, hệ thống pin năng lượng mặt trời từng được lắp đặt công phu đã bị Bán Hạ dỡ bỏ hoàn toàn từ vài giờ trước, thay thế bằng những tấm thép dày năm centimet kiên cố. Mọi vật dụng trong nhà, dù là nhỏ nhất như cuộn giấy vệ sinh, đều đã được cô thu gọn sạch sẽ vào không gian riêng. Dẫu kiếp trước nơi này bình an vô sự, nhưng ai dám khẳng định vận may sẽ mãi mỉm cười?
Tám giờ tối, mặt đất bỗng bừng sáng như giữa trưa. Vài phút sau, một tiếng nổ siêu âm chấn động vang lên, x.é to.ạc bầu trời. Mưa thiên thạch đã chính thức bắt đầu.
Cả gia đình bốn thành viên vô thức di chuyển ra mép bãi đỗ xe, ngước nhìn lên cao. Hai quả cầu lửa khổng lồ, bao bọc trong hào quang xanh lam ma mị, đang lao vào nhau từ hai phía. Áp lực kinh hoàng tỏa ra từ chúng khiến người ta nghẹt thở.