Gâu! Meo!
Kim T.ử và Ngân T.ử cụp đuôi, gầm lên đầy hung dữ về phía bầu trời, móng vuốt cào cấu như muốn kéo Bán Hạ và Nam Tinh vào lòng để che chở. Bán Hạ vuốt ve thân thể đang run rẩy của chúng, rồi nhanh ch.óng kích hoạt dị năng đưa cả hai vào không gian.
Cô nhìn về phía Nam Tinh, anh kiên định lắc đầu. Dù biết vợ đang đeo tai nghe cách âm, anh vẫn cất tiếng: Vợ à, nếu gặp nguy hiểm, tuyệt đối không được bỏ anh lại, chúng ta phải cùng đối mặt!
Khoảng cách giữa hai quả cầu lửa thu hẹp dần… Ba, hai, một!
Cả hành tinh rung chuyển dữ dội, không gian như bị bóp méo trong khoảnh khắc. Bán Hạ và Nam Tinh bị hất văng xuống đất, nhưng chẳng ai bận tâm đến vết thương. Cả hai dán c.h.ặ.t mắt lên bầu trời, không dám chớp dù chỉ một giây. Làm sao để diễn tả khoảnh khắc va chạm ấy?
Ai cũng từng thấy pháo hoa nổ tung, đúng không?
Hai quả cầu lửa vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ, tạo thành cơn mưa sao băng rực rỡ kéo dài vạch sáng trên bầu trời. Nhìn thì lãng mạn, mỹ lệ, nhưng chẳng ai thấy đẹp, bởi cơn mưa thiên thạch ấy đang lao thẳng về phía Thủy Lam Tinh. Khi thiên thạch chạm đất, hành tinh lập tức rung chuyển điên cuồng, bụi mù bốc cao tận tầng mây, cả mặt đất chìm vào bóng tối mịt mùng.
Ầm!!!
Vài phút sau, tiếng nổ vang rền như trời long đất lở, bầu trời đỏ rực một màu m.á.u. Núi non và thành phố bùng cháy dữ dội. Tiếng than khóc vang vọng khắp không gian, hòa lẫn những tiếng la hét t.h.ả.m thiết. Nửa phút sau, mưa thiên thạch ngưng, hành tinh tạm dừng rung chuyển.
Nhưng tiếng gào thét vẫn không dứt, trái lại còn dữ dội hơn. Đó mới chỉ là khởi đầu.
Núi lửa dưới đáy biển phun trào, kéo theo siêu bão và sóng thần càn quét đất liền. Các quốc đảo như nước R bị nhấn chìm trong chớp mắt bởi gió xoáy, sóng dữ và dòng dung nham nóng chảy; người dân thậm chí chưa kịp thốt lên lời đã hóa thành bộ xương trắng. Những thành phố ven biển cũng không thoát khỏi số phận, cơn bão và sóng thần như những móng vuốt t.ử thần, lướt qua đâu là hủy diệt tới đó.
Gió bão lan rộng, vượt qua thành phố và núi rừng, tiến sâu vào nội địa. Lửa theo gió bén khắp nơi, biến tất cả thành biển lửa, không khí đặc quánh bụi và khói đen.
Bán Hạ kéo Nam Tinh chui vào không gian, cả hai mặc đồ chống nhiệt, đeo mặt nạ phòng độc, kiểm tra kỹ càng cho nhau rồi mới trở ra. Kim T.ử và Ngân T.ử níu c.h.ặ.t lấy họ không rời, Bán Hạ nghiêm mặt đẩy chúng ra. Hai người leo lên mái nhà, những mảnh thiên thạch sót lại sau vụ nổ chỉ bằng ngón tay, chỉ khiến tấm thép lõm xuống chứ không thể xuyên thủng.
Họ kiểm tra từng phòng, từ kính đến cửa sổ, thật may mắn, tất cả vẫn nguyên vẹn. Cả hai thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần nhà còn, là còn hy vọng.
Sau khi kiểm tra xong, họ sang gõ cửa nhà Tô Diệu. Anh ta cũng đã trang bị đầy đủ đồ chống nhiệt và mặt nạ. Giọng Tô Diệu bị mặt nạ làm nghẹt lại: Yên tâm, nhà tôi ổn, ngay cả kính cũng không nứt!
Vừa dứt lời, giọng Thái Viễn và Triệu Huyền vọng đến từ xa: Nam Tinh, Tô Diệu, mọi người ổn chứ?
Cả hai đang đạp xe đến, mồ hôi ướt đẫm vì nhiệt độ quá cao. Biệt thự nhà họ cũng không tổn thất lớn, chỉ vỡ vài tấm kính. Ba nhà tụ họp, nhìn nhau rồi cùng nở nụ cười trong tai kiếp: Bình an là trên hết!
Nhưng rồi ai nấy đều lặng đi. Với nhiệt độ này, ngọn lửa lớn thế kia… thế giới này còn lại được bao nhiêu người?
Bán Hạ ngẩng đầu nhìn bầu trời tối đen, an ủi: Yên tâm, ông trời sẽ không tuyệt đường sống của chúng ta đâu.