Cáo Khôn vừa bước qua ngưỡng cửa đã nhìn thấy một nhóm các cô bé đang xúm xít quanh dì A Xuân. Lúc A Xuân vẽ tranh, những bé gái này đều nhoài người lên bàn, đôi mắt sáng rực chăm chú nhìn theo từng nét cọ của dì.
Anh cũng bị thu hút, nhìn thấy một chú sư t.ử con sống động như đang nhảy nhót trên trang giấy. Anh có thể tưởng tượng được rằng, nếu hoa văn này được chế tác lên y phục thì sẽ kinh diễm đến nhường nào.
Anh vốn xuất thân là một nhà thiết kế, từng ra nước ngoài du học chuyên ngành thiết kế thời trang, sau đó trở về kế thừa gia nghiệp. Anh tuyệt đối không phải là một kẻ bất tài vô dụng, từng giành được nhiều giải thưởng danh giá khi còn ở nước ngoài, sau khi về nước, xí nghiệp của gia tộc cũng được anh quản lý vô cùng khởi sắc.
Trước nay, anh luôn chạy theo những triết lý thiết kế của phương Tây và vẫn luôn cho rằng mình làm rất tốt, để rồi bất tri bất giác đ.á.n.h rơi vô vàn giá trị truyền thống lúc nào chẳng hay, mãi đến tận bây giờ anh mới chợt nhận ra điều đó.
Hiện tại, khi chiêm ngưỡng gu thẩm mỹ tinh tế đượm hồn cốt tổ tiên này, anh mới vỡ lẽ rằng: những kiến thức thiết kế anh cất công học hỏi bấy lâu nay luôn mải miết chạy theo trào lưu thời thượng, nhưng lại thiếu vắng đi cái phong vị, cái hồn cốt đằm thắm của một quốc gia phương Đông rộng lớn.
Khi bọn trẻ đã tản đi, Cáo Khôn xin phép dì A Xuân rồi cầm tập phác thảo lên tỉ mỉ lật xem từng trang. Cuốn phác thảo này có lẽ được dì A Xuân thường xuyên sử dụng, bên trong chứa đựng vô số bức vẽ tâm huyết của dì.
Cáo Khôn lật giở từ trang cuối lên trang đầu, Từ Văn Nhã cũng kiễng đôi chân nhỏ xíu đứng cạnh xem cùng. Cô bé chỉ vào một bức tranh: “Đây chẳng phải là phòng ngủ của mợ cháu sao?” Nhìn cách bài trí bên khung cửa sổ, Từ Văn Nhã liếc mắt một cái là nhận ra ngay.
A Xuân gật đầu xác nhận. Đúng vậy, dì vô cùng yêu thích khung cảnh ấy nên đã vẽ lại.
Cáo Khôn nhìn mà khẽ mỉm cười, dường như ngay cả ngọn gió cũng thiên vị cảnh sắc nơi khung cửa sổ này. Bên ngoài, gió l.ồ.ng lộng thổi đung đưa giàn rau xanh mướt ngoài sân; bên trong, chủ nhân căn phòng có thể vừa hít hà hương hoa thơm ngát vừa tĩnh lặng làm công việc của mình. Quả là một cuộc sống thi vị và vô cùng tốt đẹp.
Lật tiếp lên trên, anh thấy đủ loại họa tiết hoa cỏ, mây cuộn vươn mình, cùng vô vàn kiểu dáng y phục. Anh còn bắt gặp cả bản phác thảo bộ quần áo Từ Văn Nhã đang mặc trên người: chiếc quần thụng màu xám tro, dây đai dệt bằng sợi đay, khoác ngoài là chiếc áo ngắn mở khuy màu vàng nhạt, phần cổ tay áo rộng lùng thùng còn được thêu thùa vô cùng tinh xảo.
Cáo Khôn khẽ vỗ trán. Trước giờ anh cứ ngỡ quần áo của con gái Từ Truyện Quân là do một thợ may lão làng nào đó cắt may, còn thầm nghĩ gia đình này thật chịu chi cho con trẻ, bởi bộ y phục kia nhẩm tính cũng có giá trị không hề nhỏ. Chẳng thể ngờ được, tất cả lại là tuyệt tác từ đôi bàn tay của dì A Xuân ngay trước mắt đây.
Anh vốn không có thói quen điều tra gia cảnh hay sở thích của người khác, vì cảm thấy làm vậy rất kỳ cục. Chẳng phải mọi người bảo tiệm cơm này là của dì A Xuân, còn hai mẹ con kia chỉ là người làm thuê sao?
Nhưng thôi, mấy chuyện này cũng chẳng đến lượt anh phải nhọc lòng.
Cáo Khôn khép lại cuốn sổ, cẩn trọng trả lại cho dì A Xuân. Anh cân nhắc từ ngữ, viết lên giấy một dòng chữ ngoệch ngoạc: "Dì A Xuân, dì có bao giờ nghĩ đến việc đưa tài năng của mình ra thị trường chưa?"
A Xuân ngẩn người. Tài năng ư? Dì có sao? Thị trường ư? Nơi đó là ở đâu?
Cáo Khôn từ tốn giải thích: "Những bộ quần áo dì may rất được mọi người yêu thích. Dì cứ nhìn đám bạn học của Từ Văn Nhã thì rõ, tệp khách hàng của dì vô cùng rộng mở. Cháu rất muốn được hợp tác cùng dì, chúng ta sẽ cùng nhau chế tác dòng trang phục này để đưa ra thị trường bày bán."
A Xuân rơi vào trạng thái m.ô.n.g lung như lạc giữa màn sương mù. Sau niềm vui sướng lâng lâng, một sự việc hoàn toàn xa lạ ập đến khiến bà vô cùng bối rối. Bà cũng có thể tự tay kiếm ra tiền ư?
Từ Văn Nhã vui mừng nắm c.h.ặ.t lấy tay bà nội A Xuân. Quần áo của bà nội A Xuân may có thể được mọi người yêu thích đến vậy, cô bé hạnh phúc vô cùng. Bố cô bé từng bảo nhà chú Cáo làm nghề kinh doanh may mặc, chú ấy đã nói có thể kiếm ra tiền thì chắc chắn là sẽ làm được.
“Bà nội A Xuân, bà đừng căng thẳng quá. Chú Cáo ơi, chuyện này... chú có thể cho bà nội A Xuân thêm chút thời gian suy nghĩ được không ạ?”
Cáo Khôn gật đầu. Anh vốn đã chuẩn bị sẵn tinh thần "tam cố thảo lư" đi mời ba lần, liền vỗ vỗ đầu Từ Văn Nhã: "Giúp chú nói vài lời tốt đẹp với bà nội A Xuân của cháu nhé. Chú tuy vẻ ngoài trông có vẻ hào nhoáng, hoa hòe hoa sói vậy thôi, nhưng làm việc lại cực kỳ đáng tin cậy. Nếu không tin, cháu cứ về hỏi bố cháu thì rõ."
Từ Văn Nhã thầm nghĩ... Chú Cáo à, cháu hiểu mà, chẳng qua là tóc chú hơi thưa nên mới phải đi uốn xoăn cho phồng lên chút thôi.
Dùng xong bữa trưa, Từ Văn Nhã và bà nội A Xuân không vội vã quay về tứ hợp viện ngay.
Hai bà cháu chờ Trần Bành Tuyết xong xuôi công việc rồi mới cùng nhau về.
Cả ba cùng bước vào thư phòng, mỗi người trang trọng chọn một chỗ ngồi, yên vị rồi mới chính thức mở cuộc họp.
Trần Bành Tuyết vẫn chưa rõ đầu đuôi câu chuyện, chỉ vừa được Từ Văn Nhã thông báo là có chuyện hệ trọng cần họp bàn sau khi xong việc.
“Có chuyện gì vậy con?” Trần Bành Tuyết lên tiếng hỏi.
Từ Văn Nhã liền tường thuật lại sự việc một cách tỉ mỉ.
Phản ứng đầu tiên của Trần Bành Tuyết là: Chuyện tốt quá đi chứ!
"Dì A Xuân, dì nghĩ sao về chuyện này ạ?"
A Xuân ra hiệu bày tỏ rằng hiện tại đầu óc dì hoàn toàn trống rỗng. Dì vốn đã khiếm thính lại khiếm ngôn, trong lòng luôn canh cánh nỗi lo sợ mình không đảm đương nổi.
Từ Văn Nhã không nỡ nhìn bà nội A Xuân tự ti về bản thân, vội vàng lên tiếng cổ vũ: "Bà nội A Xuân ơi, hôm nay bà giao tiếp với các bạn học của cháu rất suôn sẻ cơ mà. Bà biết viết chữ, lại còn giỏi may vá, đó vốn dĩ là sở thích và sở trường của bà mà."
"Mỗi lần bà may đồ cho cháu, cháu cứ mặc ra đường là ai cũng khen nức nở. Bà không biết có bao nhiêu người muốn mua đâu! Chẳng phải chỉ là may quần áo thôi sao? Việc này mà bà không làm được thì còn ai làm được nữa ạ?"
Trần Bành Tuyết cũng gật đầu đồng tình.
A Xuân được khen ngợi thì ngượng ngùng ra mặt, nhưng sâu thẳm bên trong vẫn chưa thực sự hạ quyết tâm.
Trần Bành Tuyết chợt nhớ lại những trải nghiệm của chính mình, liền rút ruột rút gan tâm sự: "Dì A Xuân à, ngày trước khi ở dưới quê, tay nghề nấu nướng của cháu cũng được coi là có tiếng. Thế nhưng lúc mẹ bảo cháu lên thủ đô lập nghiệp, cháu cũng lo lắng lắm, cứ sợ mình thân cô thế cô không trụ vững được nơi đất khách quê người."
"Khi ấy, cháu đã tự hỏi lại cõi lòng mình, rốt cuộc mình có muốn đi hay không?"
"Dĩ nhiên là cháu muốn chứ, có cơ hội được đoàn tụ cùng gia đình thì sao lại không. Cháu tự nhủ với bản thân rằng: Đã muốn đi thì đừng sợ, cứ mạnh dạn bước tới! Việc gì đến thì cứ bắt tay vào làm trước đã!"
"Nếu như hương vị món ăn của cháu không hợp khẩu vị người thủ đô, cháu sẽ tìm mọi cách để thay đổi cho đến khi được đón nhận."
"Dì A Xuân, dì có muốn thử sức với việc này không?"
"Nếu muốn, chúng ta hãy cùng nhau làm!"
Lời tâm giao ấy như tiếp thêm sức mạnh, A Xuân lấy hết can đảm, gật đầu thật mạnh. Dì muốn làm! Kể từ khi Tiểu Nhã đến bên cạnh, cuộc sống của dì ngập tràn những điều mới mẻ. Dì yêu thích cảm giác này, mỗi ngày trôi qua đều đong đầy những niềm vui bất ngờ. Dì khao khát muốn biết, nếu mình mạnh dạn bước chân ra khỏi vùng an toàn, thì phía trước sẽ có bao điều kỳ diệu nào đang chờ đón!
Dì sinh ra với thân thể khiếm khuyết, đó là một bất hạnh lớn. Nhưng mặt khác, dì lại vô cùng may mắn khi được chở che, bảo bọc trong vòng tay yêu thương của gia đình. Khi những người thân ruột thịt lần lượt ra đi, chú La trở thành chỗ dựa vững chắc của dì, luôn ở bên chở che. Cho đến tận lúc sắp phải ra nước ngoài, chú vẫn lo liệu, an bài cho cuộc sống của dì đâu vào đấy.
Dì tự hiểu rằng, bản thân mình đã hạnh phúc hơn vô số những con người đang phải trầy trật mưu sinh ngoài kia.
Trước đây, dì rất ít giao tiếp với thế giới bên ngoài, cuộc sống chỉ quẩn quanh sau cánh cửa gia đình. Những kiến thức dì học được cũng là nhờ chú La dày công vun đắp.
Dì vẫn còn nhớ lúc nhỏ, chú La từng trò chuyện cùng dì. Thế giới của dì vốn dĩ tĩnh lặng, chẳng vướng bận những ồn ào thế tục, đó lại là cơ hội tuyệt vời để tĩnh tâm tu dưỡng học hành. Việc tìm cho mình một niềm đam mê vốn dĩ đã là một niềm vui lớn lao của đời người.
Dẫu không có tri kỷ cũng chẳng sao, cứ lặng lẽ đắm chìm trong thế giới riêng, làm những điều mình yêu thích, thế là đã đủ để có một cuộc đời trọn vẹn, êm đềm.
Dì học vô cùng say sưa và cực kỳ tinh thông những bộ môn thủ công, từ nghệ thuật trà đạo, hội họa, thêu thùa cho đến may vá, viết chữ.
Dì cứ ngỡ cuộc đời mình sẽ mãi trôi qua êm ả như thế, mãi thu mình trong một thế giới nhỏ bé. Nào ngờ bỗng một ngày nọ, một cánh cửa sổ bất chợt mở toang, mời gọi dì bước ra ngoài chiêm ngưỡng thế giới bao la. Một chuyện ngay cả trong mơ dì cũng chưa từng nghĩ đến nay bỗng hóa thành hiện thực, khiến lòng dì không khỏi có chút e dè, rụt rè.
Trong căn thư phòng tĩnh lặng, hai mẹ con Trần Bành Tuyết siết c.h.ặ.t lấy đôi bàn tay của A Xuân: Chỉ cần dì muốn đi, chúng ta sẽ đi cùng dì!
Luôn ủng hộ! Dốc toàn lực ủng hộ dì!
Từ Văn Nhã kích động bật dậy, thay bà nội A Xuân vẽ nên một tương lai rực rỡ: "Biết đâu có một ngày, quần áo của bà nội A Xuân còn được bán ra tận nước ngoài, kiếm được cả tiền của người Tây nữa cơ!"
"Bà nội A Xuân ơi, bà nhất định sẽ làm được! Tất cả mọi người đều đặt trọn niềm tin vào bà đấy nhé!"