Ánh đèn phòng phẫu thuật lọt qua khe cửa, chiếu lên gạch lát sàn thành từng mảng ánh sáng lạnh.

Tên tôi vẫn chưa được viết xuống, nhưng mắt của hai em trai đã dán c.h.ặ.t vào chiếc túi.

07

Đêm đó, tôi ở lại bệnh viện.

Trần Chí Cường và Trần Chí Viễn không đi xa, một đứa ngủ trên ghế dài, một đứa dựa vào tường nghịch điện thoại.

Ai cũng nói ở lại trông mẹ, nhưng cứ một lúc ánh mắt lại quét về phía túi của tôi.

Tôi quấn quai túi quanh cổ tay, ngồi bên giường bệnh.

Mẹ lại chìm vào hôn mê, sắc mặt xám trắng, hơi thở dựa vào máy móc kéo đi từng nhịp, giống như chiếc ống bễ cũ.

Cuốn sổ tiết kiệm được tôi cất sát người.

Qua lớp quần áo, góc sổ cứng cấn vào người khiến tôi ngồi không yên.

Nửa đêm, Hứa Lan đến.

Trong tay bà không có bình giữ nhiệt, chỉ xách một chiếc túi vải cũ.

Ánh đèn ở quầy y tá chiếu lên mặt bà, khiến những nếp nhăn sâu hơn ban ngày.

Bà nhìn hai em trai rồi hạ giọng: “Tiểu Mãn, ra ngoài nói vài câu.”

Tôi đi theo bà đến cuối hành lang.

Cửa sổ ở đó hé một khe, gió lạnh thổi vào khiến tấm thẻ nhựa trên áo bệnh nhân khẽ rung lên.

Hứa Lan hỏi: “Đồ vẫn ở trên người cháu chứ?”

Tôi gật đầu.

Lúc ấy bà mới thở phào, giống như đã nín thở rất lâu.

“Mấy năm nay mẹ cháu thường xuyên đến ngân hàng.” Bà nói, “Lần nào đi cũng gọi tôi đi cùng, có lúc rút, có lúc gửi, trên đường về chỉ mua hai chiếc bánh bao, ăn cùng dưa muối.”

Tôi nghe, lòng bàn tay dần lạnh đi.

Trước mặt tôi, mẹ luôn nói mình không có tiền.

Phí gas tăng, tiền t.h.u.ố.c đắt, ngay cả hành ngoài chợ cũng không rẻ.

Khi nhận phong bao sinh nhật của tôi, bà cũng chưa bao giờ từ chối.

Hứa Lan nhìn ra sắc mặt của tôi nhưng không vội giải thích.

Bà lấy từ túi vải ra một túi hồ sơ bằng giấy kraft, miệng túi dán hai lớp băng dính, bên ngoài dùng b.út đen viết vài chữ.

Tiểu Mãn tự mở, không được đưa cho các em trai.

Mấy chữ ấy rất xấu, nét cuối kéo dài, giống như người viết không còn sức ở tay.

Tôi đưa tay nhận lấy.

Góc túi đã mềm vì bị sờ nhiều lần, rõ ràng đã được cất giữ một thời gian dài.

Bên trong có đồ, dày thành một xấp, đặt trong lòng bàn tay rất nặng.

“Đây là gì?”

Hứa Lan lắc đầu: “Mẹ cháu nói đến lúc thích hợp mới đưa cho cháu, bà ấy sợ một ngày nào đó mình không còn nói rõ được, nên nhờ tôi để ý.”

Tôi nhìn về phía cửa phòng bệnh.

Trên mặt kính phản chiếu khuôn mặt tôi, quầng mắt thâm đen, tóc dính vào thái dương, giống như chỉ sau một đêm đã già đi mấy tuổi.

“Tại sao bà không nói sớm?”

Hứa Lan im lặng một lúc.

“Bà ấy là người sĩ diện, lại cố chấp, trong lòng biết mình thương ai, có lỗi với ai, nhưng ngoài miệng không nói được.”

Câu nói ấy giống như nước nóng đổ vào vết nứt cũ, nóng đến mức tôi không có chỗ tránh.

Tôi nhớ đến gian ngoài bị gió lùa hồi nhỏ, nhớ giấy báo trúng tuyển trường trung học phổ thông bị dùng kê chân tủ, nhớ bóng lưng bà vội vàng đi vào phòng sau khi nhận phong bao mỗi năm.

Nếu trong lòng bà hiểu rõ, tại sao lại để tôi sống như vậy suốt bao nhiêu năm?

Hứa Lan nhét tay vào tay áo, khẽ nói: “Cháu đừng vội mở, trước tiên vượt qua cửa ải trước mắt đã.”

Trong phòng bệnh đột nhiên truyền đến giọng Trần Chí Cường.

Dường như nó đã tỉnh, đang hỏi y tá tôi đi đâu.

Trần Chí Viễn cũng đứng dậy, tiếng dép lê kéo trên mặt đất.

Tôi nhét túi hồ sơ vào túi xách, kéo khóa đến tận cùng.

Hứa Lan đứng chắn trước tôi nửa bước, trên mặt vẫn là vẻ chậm rãi ấy.

Trần Chí Cường đi tới, vừa nhìn đã thấy túi của tôi phồng hơn.

“Dì Hứa đưa cho chị thứ gì?”

Tôi nói: “Tài liệu mẹ gửi.”

Nó không tin, đưa tay muốn xem.

Hứa Lan nâng mắt.

“Mẹ cháu bảo tôi đưa cho Tiểu Mãn.”

Trần Chí Cường cười gượng: “Bây giờ mẹ cháu không tỉnh táo, dì đừng đưa thứ gì cũng nhét vào tay chị cháu.”

Giọng Hứa Lan không cao: “Bà ấy giao cho tôi khi còn tỉnh táo.”

Sắc mặt Trần Chí Viễn cũng thay đổi.

Nó nhìn tôi, lại nhìn Hứa Lan, đột nhiên nói muốn đi hỏi bác sĩ.

Nhưng bác sĩ Chu trực đêm không ở khu bệnh, nó chỉ có thể đi vòng quanh quầy y tá vài lượt, không hỏi được gì.

Tôi trở lại bên giường bệnh.

Túi hồ sơ và sổ tiết kiệm đều nằm trong túi xách.

Hai thứ đè lên nhau, còn nặng hơn cả tờ giấy thu phí.

Mẹ nhắm mắt.

Ánh đèn rơi xuống trán bà, những giọt mồ hôi nhỏ lấp lánh.

Rốt cuộc bao nhiêu năm qua bà đã giấu bao nhiêu lời, lại dồn bao nhiêu lời đến tận hôm nay mới đẩy ra ngoài?

Tôi muốn hận bà, hận một cách dứt khoát.

Nhưng khoảnh khắc bà chỉ về phía chiếc túi và giao cuốn sổ cho tôi, trong sự căm hận lại xen lẫn một nỗi đau không thể gọi tên.

Khi trời gần sáng, cuối cùng Trần Chí Cường không nhịn được, nói Hứa Lan xen vào việc của người khác.

Hứa Lan không để ý đến nó, chỉ ngồi bên cạnh tôi, trong tay cầm một chuỗi hạt gỗ cũ giống tràng hạt, không niệm cũng không động.

Tôi nhìn ngoài cửa sổ dần sáng lên, giống như một chậu nước vo gạo được hắt ra.

Dòng chữ không được đưa cho các em trai trên miệng túi hồ sơ quanh quẩn trong đầu tôi suốt một đêm.

08

Hơn bảy giờ sáng, sau khi kiểm tra phòng bệnh, bác sĩ Chu nói tình trạng của mẹ vẫn chưa ổn định, hôm nay nhất định phải xác định lại phương án tiếp theo.

Y tá đẩy xe rời đi, bánh xe lăn qua khe gạch phát ra một tiếng cộp.

Trần Chí Cường lập tức giục tôi đi rút tiền.

Trần Chí Viễn nói nó đã xin nghỉ, có thể đi ngân hàng cùng tôi, giọng điệu giống như muốn giúp đỡ, nhưng mắt lại nhìn chằm chằm vào túi của tôi.

Tôi không đi.

Hứa Lan đứng cuối giường, nhìn mẹ một lúc rồi đột nhiên nói: “Tiểu Mãn, mở túi ra đi.”

Trần Chí Cường nhíu mày: “Túi gì?”

Tôi lấy chiếc túi hồ sơ bằng giấy kraft tối qua ra.