“Phê Ngạn Thừa, ngươi thật sự khiến ta buồn nôn phát tởm!” Nỗi chán ghét cùng cực dành cho gã đàn ông này vào chính khoảnh khắc này đã vọt lên tới đỉnh điểm. “Hóa ra cái thứ tình yêu mà ngươi rêu rao, chính là một mặt thì ghẻ lạnh thờ ơ với ta, mặt khác lại tơ tưởng nhớ nhung tỷ tỷ. Cái gọi là tình yêu của ngươi, chính là dày vò ta trên giường chiếu nhưng lại coi ta như một kẻ thế thân cho tỷ tỷ. Cái được gọi là tình yêu của ngươi, chính là ban cho ta một ly rượu độc để kết liễu mạng sống của ta sao? Thứ tình yêu của ngươi đúng là độc nhất vô nhị, hiếm có trên đời đấy!”
Ta cười khẩy gằn giọng chất vấn liên hồi. Hắn không nhắc lại thì thôi, càng nói ra những lời này chỉ càng làm cho ngọn lửa hận thù vốn đã bị ta chôn vùi sâu dưới đáy lòng bùng cháy dữ dội trở lại.
14
Phê Ngạn Thừa hoàn toàn sững sờ. Ánh mắt hắn tối sầm lại, bất lực lắc đầu tự giễu: “Ta quả thực rất ngu xuẩn, ngu xuẩn đến mức không nhận rõ được tiếng lòng của chính mình. Chương Nhi, nàng có giận thì cứ mắng c.h.ử.i ta đi, bất kể nàng nói lời cay đắng gì ta cũng xin nhận hết. Hôm nay ta mượn danh nghĩa của Hàm Nguyệt để hẹn nàng ra ngoài gặp mặt, cốt yếu chỉ muốn nói cho nàng biết một điều. Trước khi nhận được sự tha thứ của nàng, ta thề quyết không chạm vào nàng ta. Còn về phần nàng... Ta nhất định phải có được bằng được!”
Gã này điên thật rồi. Ta ngán ngẩm lắc đầu, không còn muốn phí lời với hắn thêm một câu nào nữa.
Ngay khi ta vừa giơ tay định đẩy cửa bước ra ngoài, cánh cửa phòng đột nhiên bị một lực mạnh bạo đẩy tung vào trong. Tỷ tỷ gương mặt đầm đìa nước mắt lao sầm vào phòng. Nàng ta nở một nụ cười vỡ vụn, giọng nói nghẹn ngào, buốt nhọn như kim châm: “Phê Ngạn Thừa, ngươi tính là cái thớ gì chứ! Ngươi tưởng Tạ Hàm Nguyệt ta là cái thứ đồ chơi thích thì ngoắc tay gọi đến, không thích thì xua tay đuổi đi đấy à?” Nàng ta nghiến răng nghiến lợi, hận thù thốt lên, “Ta nói cho ngươi biết, kiếp này ta đã chọn ngươi thì ngươi đừng hòng mơ tưởng rũ bỏ được ta. Cho dù ngươi có phải diễn kịch, có phải vờ vịt đi chăng nữa, thì cũng phải bày ra cái bộ dạng yêu ta thiết tha như kiếp trước để đốiãi với ta! Bằng không, ta sẽ vạch trần cho nàng ta biết... Bí mật thực sự của ngươi!”
Tỷ tỷ vung mạnh tay áo, hung hăng chỉ thẳng ngón tay về phía ta.
15
Ánh mắt Phê Ngạn Thừa khẽ d.a.o động. Sau một khoảnh khắc hoảng hốt thoáng qua, hắn lập tức lấy lại vẻ bình tĩnh vốn có. Hắn nhìn tỷ tỷ một cái đầy thâm sâu, rồi thong thả sải bước tiến lại gần. Hắn cúi người ghé sát vào tai nàng ta, hạ giọng thì thầm độc địa: “Tạ Hàm Nguyệt, ta không phải là thứ tốt lành gì, nhưng ngươi thì khá khẩm hơn chắc? Kiếp trước chính ngươi đã lén hạ xuân d.ư.ợ.c cực mạnh cho Thái t.ử, hại hắn ta đột t.ử ngay trên giường chiếu. Ngươi có c.h.ế.t cũng chẳng oan uổng chút nào đâu. Lần này ngươi dùng đủ mọi thủ đoạn mưu mô để chọn ta, chẳng phải cũng chỉ vì muốn né tránh cái kết cục bi t.h.ả.m của kiếp trước đó sao? Ta cam đoan với ngươi, ngươi sẽ không phải c.h.ế.t đâu, nhưng ta cũng sẽ không để ngươi được sống một ngày nào thanh thản, dễ chịu cả. Còn về bí mật của ta, ngươi có biết thì đã sao chứ? Chúng ta đã là châu chấu buộc chung một sợi dây thừng rồi, đằng nào ngươi cũng chẳng chạy thoát được đâu.”
Ta tận mắt chứng kiến môi Phê Ngạn Thừa cứ mấp máy nói ra một câu thì gương mặt của tỷ tỷ lại thoắt cái trắng bệch đi một phần. Đến cuối cùng, nàng ta thậm chí còn dùng một ánh mắt ngập tràn sự tuyệt vọng để nhìn ta trân trân. Ta không tài nào hiểu nổi ẩn ý bên trong, thế nhưng trong lòng lại dâng lên một dự cảm vô cùng bất an, tồi tệ.
16
Sau khi trở về Đông Cung, ta cứ liên tục vô thức thẫn thờ, người như trên mây. Tiêu Thanh Diễn đã cất tiếng gọi ta mấy lần liền, ta thấy rõ vẻ mặt chàng ra chiều hờn dỗi, ghen tuông ra mặt.
Đêm hôm ấy, chàng giải quyết xong công vụ từ sớm liền lôi tuột ta lên giường chiếu. Ngay khi chuẩn bị bước vào cuộc ân ái, tâm trí ta lại lơ đãng nghĩ ngợi đâu đâu. Chàng thô bạo thúc mạnh vào người ta vài cái, rồi đột ngột c.ắ.n một miếng vào xương quai xanh của ta. Ta cứ ngỡ sẽ đau đớn lắm, nào ngờ chàng rất nhanh đã nhả ra, chuyển thành những cái l.i.ế.m mút nhẹ nhàng, âu yếm.
Ta thấy hơi nhột, định lên tiếng bảo chàng dừng lại, thế nhưng chàng cứ thế trượt dài nụ hôn xuống dưới, dừng lại ngay vùng bụng dưới của ta. Trái tim ta bắt đầu đập loạn nhịp liên hồi một cách mất kiểm soát. Ngay vào giây phút ta ngỡ là điều không thể xảy ra, Tiêu Thanh Diễn bỗng vùi đầu xuống sâu hơn. Cảm giác ẩm ướt, ấm nóng khơi dậy từng luồng tê dại chạy dọc khắp toàn thân ta, khiến tay chân rũ rượi, bủn rủn chẳng còn chút sức lực nào.
Diễn biến sau đó hoàn toàn rơi vào trạng thái hỗn loạn, điên cuồng. Đến khi mọi chuyện kết thúc, giọng nói của ta đã hoàn toàn khản đặc từ lúc nào.
Tiêu Thanh Diễn xoay người bế xốc ta lên, ôm ta đi thẳng vào phòng tắm. Sau khi tắm rửa sạch sẽ xong xuôi, hai chúng ta mới trở lại giường nằm. Người đàn ông vừa được thỏa mãn xong xuôi có vẻ như chẳng hề buồn ngủ chút nào, cứ nằm bên cạnh lăn qua lộn lại, trằn trọc mãi không thôi. Cho đến tận khi chút ý niệm buồn ngủ cuối cùng của ta bị chàng phá bĩnh sạch bách, ta bắt đầu nổi cáu: “Điện hạ, nếu không muốn ngủ thì xin mời qua bên sập nhỏ cạnh kia mà nằm, thiếp buồn ngủ dí cả mắt vào rồi.”
Bóng người đang loay hoay lật qua lật lại bên cạnh bỗng khựng phắt lại. Ngay sau đó, chàng lồm cồm bò dậy, đùng đùng nổi giận bỏ đi thẳng. Bóng lưng ấy trông mới tội nghiệp và chứa chan oán hận làm sao.
Sáng sớm ngày hôm sau, ta vừa mới mở mắt ra đã đụng ngay phải ánh mắt của Tiêu Thanh Diễn. Chàng chẳng biết đã đứng chôn chân bên mép giường nhìn ta từ bao giờ rồi. “Nàng ngủ có vẻ ngon giấc nhỉ.” Ánh mắt Tiêu Thanh Diễn nhìn ta đầy vẻ tủi thân, oán trách.
“Điện hạ đêm qua không ngủ được ngon giấc ạ?” Ta kinh ngạc hỏi ngược lại.
Câu hỏi vừa dứt, sắc mặt người đàn ông lập tức tối sầm như nhọ nồi. Chàng hậm hực quay người định bỏ đi tiếp thì bị ta nhanh tay túm c.h.ặ.t lấy gấu áo giữ lại. Tiêu Thanh Diễn ngoảnh đầu lại liền bắt gặp gương mặt đang cười tươi như hoa của ta. Lúc này chàng mới ngộ ra là ta đang trêu chọc chàng.