Tỷ tỷ ruột cướp đi lá số tử vi mang mệnh Phượng hoàng mà đại sư đã định cho ta, hớn hở gả vào Đông Cung.
Trước khi lên kiệu hoa, mắt nàng ta rưng rưng lệ: “Con và Ngạn Thừa vốn là thanh mai trúc mã, khẩn cầu mẫu thân đón muội muội về. Hai chúng con là song sinh, có lẽ muội ấy có thể thay con giải tỏa nỗi khổ tương tư của chàng.”
Thế là, ta — người đã rời nhà suốt mười năm qua — lại bị gả cho Thế tử của Trấn Nam Vương.
Sau khi thành hôn, Phê Ngạn Thừa đối xử với ta lúc lạnh lúc nóng. Hắn vừa có những lời dịu dàng ân cần, lại vừa có lúc mất kiểm soát mà giam hãm ta trong màn giường.
Cho đến khi Thái tử lâm bệnh qua đời. Lời tiên tri về mệnh Phượng hoàng của tỷ tỷ bị vạch trần là giả dối, khiến nàng ta phải nhận lấy cái chết. Phê Ngạn Thừa hoàn toàn điên loạn.
Trước khi rút kiếm tự sát, hắn đã lén hạ độc rượu cho ta: “Dù có giống đến chín phần thì đã sao, nàng ấy đã chết thay ngươi, vậy thì ngươi cũng không cần lê lết sống trên đời này nữa.”
Ta trùng sinh vào đúng ngày mẫu thân tráo đổi vận mệnh cho tỷ tỷ. Ta phong trần mệt mỏi chạy từ trên núi xuống, cướp lời trước khi mẫu thân kịp mở miệng, trả lời vị nội thị: “Đây chính là ngày giờ sinh của dân nữ.”