"Thơm thật đấy, giống mùi quả gì ấy!"

May mà Ninh Ngưng đã chuẩn bị sẵn lý do từ trước: "Là dâu tây ạ! Cháu nhờ người mua ít mứt dâu từ thành phố Hải về, đang thử làm món mới đây cô!"

"Đúng rồi, đúng rồi, cô ngửi cũng thấy giống mùi dâu tây. Nhưng mùa này làm gì có dâu tây, không ngờ lại là mứt dâu. Cháu chẳng cần phải thử đâu, thơm thế này thì chắc chắn thành công rồi!" Cô Vương vui vẻ khen ngợi, rồi vội vàng nói thêm: "Cháu cứ bận việc của cháu đi, mặc kệ cô nhé!"

Ninh Ngưng mỉm cười đồng ý, vội vàng bưng chiếc khay đựng cốt bánh kem màu hồng nhạt ra phòng khách. Không ngờ mứt dâu lên màu đẹp đến vậy. Tuy nhiên, cô để ý thấy trên bề mặt bánh vẫn còn vài miếng xác dâu tây nhỏ. Có lẽ lần sau cô nên dùng bột dâu tây để tạo màu, còn mứt dâu thì chỉ dùng làm nhân sẽ ngon hơn.

Cô trải một tờ giấy nến lên chiếc bàn dài, cẩn thận đặt phần cốt bánh kem lên đó. Sau đó, cô dùng con d.a.o dài phết lớp kem tươi đã đ.á.n.h bông lên mặt bánh. Một lớp màu hồng xen kẽ một lớp màu trắng, chỉ nhìn thôi đã thấy ứa nước miếng rồi.

Khi lớp kem trắng muốt phủ kín mặt bánh, Ninh Ngưng tiếp tục phết thêm một lớp mứt dâu tây lên trên. Sắc đỏ của mứt dâu nổi bật trên nền kem trắng càng làm món bánh thêm phần bắt mắt. Đặc biệt, những miếng xác dâu lấp ló trong lớp kem trắng muốt khiến cô chỉ muốn xúc ngay một miếng nếm thử.

Hương dâu tây tươi mát hòa quyện cùng mùi thơm béo ngậy của kem sữa không ngừng len lỏi vào mũi Ninh Ngưng. Mặc dù chiều nay cô đã ăn no nê mấy chục quả dâu tây tươi, nhưng lúc này cô vẫn không kìm được mà nuốt nước bọt ực ực.

May mà bước tiếp theo là bước quan trọng nhất, Ninh Ngưng ép mình không được phân tâm nữa. Cô cẩn thận nhấc mép giấy nến lên, từ từ cuộn cốt bánh kem lại. Cuộn bánh dâu tây có đẹp hay không phụ thuộc hoàn toàn vào công đoạn này!

Ninh Ngưng nín thở, dùng lực thật đều tay. Khi cuộn bánh hoàn thành, cô mới thở phào nhẹ nhõm!

Độ rộng trước sau như một, chiều cao đồng đều. Cuộn bánh dâu tây này, cô chấm điểm tuyệt đối!

Cô lau sạch con d.a.o vừa dùng để phết kem, sau đó cắt cuộn bánh dâu tây thành những miếng có độ dày bằng nhau. Nhìn thành phẩm cuối cùng với lớp vỏ bánh màu hồng nhạt, lớp kem trắng muốt bao bọc lớp mứt dâu đỏ tươi, Ninh Ngưng không thể kìm nén được nữa. Cô vừa định đưa tay ra bốc một miếng, nhưng ngay khoảnh khắc ngón tay sắp chạm vào bánh, cô bỗng dừng lại.

Cô vội vàng quay vào bếp lấy một chiếc đĩa và một chiếc thìa nhỏ. Dù điều kiện không cho phép, nhưng nghi thức thưởng thức bánh thì vẫn phải đầy đủ.

Đặt miếng bánh cuộn dâu tây lên đĩa, Ninh Ngưng pha thêm một tách trà xanh để nhâm nhi cùng.

Khi mọi thứ đã sẵn sàng, cô cầm chiếc thìa nhỏ, xúc một miếng bánh thật to đưa vào miệng. Cảm nhận đầu tiên là sự thanh mát và ngọt ngào của mứt dâu tây, tiếp đó là vị béo ngậy, mịn màng của kem tươi, cuối cùng là lớp vỏ bánh mềm xốp, thơm lừng hương trái cây. Phần xác dâu tây lẩn khuất trong vỏ bánh càng làm tăng thêm sự thú vị cho từng miếng bánh. Cấu trúc các tầng lớp hương vị vô cùng rõ rệt.

Lâu lắm rồi Ninh Ngưng mới được thưởng thức một chiếc bánh kem trái cây ngon đến vậy. Cô sung sướng đến mức c.ắ.n nhẹ chiếc thìa, người khẽ đung đưa, rồi lại hân hoan xúc thêm một miếng to nữa.

Khác hẳn với việc ăn dâu tây tươi, dâu tây được chế biến thành bánh cuộn, kết hợp cùng kem tươi và vỏ bánh kem, tương đương với việc thưởng thức ba hương vị cùng một lúc. Cảm giác vô cùng phong phú.

Ăn được một lúc, Ninh Ngưng nâng tách trà xanh lên nhấp một ngụm. Nhìn những lá trà lơ lửng trong chén, cô bỗng nảy ra ý tưởng làm dâu tây sấy khô. Dùng dâu tây sấy pha trà chắc chắn cũng mang lại hương vị độc đáo không kém.

Phòng khách ngập tràn hương thơm nồng nàn của quả dâu tây. Ninh Ngưng vừa thưởng thức bánh cuộn dâu tây, vừa nhâm nhi trà xanh. Dù đang là mùa đông giá rét, cô lại có cảm giác như mình đang lạc vào một vườn dâu tây chín mọng.

Dâu tây mùa đông, quả là "chân ái" không thể chối cãi!

...

Bánh cuộn nhân dâu tây được định giá 6 hào một chiếc. Cân nhắc mức giá này có phần hơi "chát", Ninh Ngưng chỉ làm hai khay, tổng cộng 20 chiếc. Cô lót lớp giấy nến màu trắng lên khay gỗ, xếp những chiếc bánh cuộn nghiêng nhẹ, sao cho mặt cắt lộ ra phần nhân hấp dẫn hướng ra phía quầy. Cuối cùng, cô cắm thêm chiếc biển gỗ nhỏ xinh đã viết giá từ tối hôm qua. Vậy là khâu chuẩn bị cho màn ra mắt của bánh cuộn nhân dâu tây đã hoàn tất.

Đúng giờ mở cửa buổi sáng, Ninh Ngưng mở cửa tiệm và mang chiếc giá vẽ ra ngoài. Vừa mở cửa, đám đông bên ngoài đã bắt đầu xôn xao.

"Bà chủ Ninh, cuối cùng cô cũng mở cửa rồi. Có phải tiệm lại có món mới không? Sao tôi ngửi thấy mùi dâu tây thế này. Trời lạnh buốt thế này, mũi tôi chắc không hỏng đâu nhỉ?"