"Chúng tôi cũng ngửi thấy! Bà chủ Ninh, có phải mùi dâu tây không? Nhưng mùa này làm gì có dâu tây?"
"Cửa vừa mở ra là mùi thơm sực nức. Bà chủ Ninh, cô làm món bánh gì mới thế?"
...
Ninh Ngưng đặt chiếc giá vẽ ngay ngắn rồi mới cười đáp lời mọi người: "Đúng là có món mới ạ. Mũi mọi người tinh thật, quả là mùi dâu tây đấy. Tôi nhờ người mua ít mứt dâu từ thành phố Hải về, làm thử xem ăn có ngon không. Nếu ngon thì từ giờ tôi sẽ nhập nguyên liệu này, còn không ngon thì đổi món khác."
Nói xong, cô xoay người bước vào trong. Cũng nhờ động tác xoay người ấy mà mọi người nhìn rõ dòng chữ trên giá vẽ.
Hôm nay món mới ra mắt:
Bánh cuộn nhân dâu tây: 6 hào/chiếc
Có người tưởng mình nhìn nhầm, nhắm mắt lại rồi mở ra xem lại. Vẫn là 6 hào một chiếc. Tuy nhiên, mặc dù thấy giá hơi cao, nhưng sau khi suy nghĩ, họ cũng không ý kiến gì thêm.
Thứ nhất, dâu tây không phải là trái cây đúng vụ, lại được mang từ tận thành phố Hải về. Mứt dâu chắc chắn rất đắt. Nguyên liệu đắt mà bán rẻ thì bà chủ Ninh lỗ vốn sao? Thứ hai, bà chủ Ninh không thể nào chỉ dùng mỗi mứt dâu, chắc chắn phải thêm thắt các nguyên liệu khác nữa. Tính ra, chi phí làm ra một chiếc bánh khá cao, bán giá này cũng là điều dễ hiểu.
Trình Chí Cường, người xếp hàng đầu tiên, vừa bước vào tiệm đã bị hút hồn bởi món bánh cuộn nhân dâu tây trưng bày trên quầy. Nó thực sự quá đẹp mắt. Bình thường, bánh điểm tâm họ thấy chủ yếu có tông màu vàng, như bánh xốp trứng gà, bánh hạch đào, bánh quy... Còn chiếc bánh cuộn dâu tây này lại là sự kết hợp của màu hồng phấn, trắng và đỏ. Kiểu dáng bánh độc đáo, hiếm thấy trên thị trường. Màu sắc vô cùng bắt mắt, khiến người ta chỉ cần nhìn một lần là không thể rời mắt.
Chỉ là 6 hào một chiếc thì hơi đắt. 6 hào mua được hai chiếc bánh Dorayaki, hoặc nửa cân bánh xốp trứng gà. Mua nhiều thì ăn được nhiều. Còn mua chiếc bánh cuộn dâu tây này, chỉ ba ngụm là hết veo, kể ra cũng hơi xót ruột.
Nhưng dẫu lý trí có phân tích thiệt hơn thế nào, ánh mắt anh vẫn không thể nào dứt khỏi chiếc bánh. Huống hồ, không gian trong tiệm còn ngập tràn hương dâu tây tươi mát, càng ngửi càng thấy thèm.
Ninh Ngưng nhận ra sự đắn đo của anh. Cô không hề lên tiếng hối thúc, chỉ mỉm cười nhẹ nhàng chờ đợi quyết định cuối cùng của anh.
Giá của bánh cuộn dâu tây tương đối cao so với mặt bằng chung, nhưng trong tương lai Ninh Ký sẽ còn ra mắt những loại bánh đắt tiền hơn nữa. Chỉ còn cách từ từ rèn luyện thói quen chi tiêu của khách hàng ngay từ bây giờ. Việc này không thể vội vàng được, phải kiên nhẫn.
"Bà chủ Ninh, xin lỗi cô nhé, làm mất thời gian của cô rồi. Tôi vẫn chưa quyết định được nên mua món gì." Nhận ra mình đã đứng tần ngần khá lâu, Trình Chí Cường có chút bối rối.
Ninh Ngưng lắc đầu, cười nói: "Không sao đâu anh, anh cứ thong thả xem, quyết định sau cũng được."
Được Ninh Ngưng an ủi, Trình Chí Cường cảm thấy thoải mái hơn hẳn. Cuối cùng, anh quyết định mua một chiếc bánh cuộn nhân dâu tây trước. Món bánh này vốn dĩ là anh định mua cho con gái. Vì vậy anh mới cất công dậy sớm để mua kịp giờ mang về nhà cho con ăn trước khi đi làm. Anh nghĩ bụng, chiếc bánh cuộn dâu tây này vừa thơm ngọt, vừa đẹp mắt, chắc chắn con gái anh sẽ rất thích.
"Vâng, anh có lấy thêm gì nữa không?" Ninh Ngưng lấy ra chiếc túi giấy nhỏ đã được dán cẩn thận từ tối qua, cẩn thận gói chiếc bánh cuộn dâu tây vào.
"Cho tôi... cho tôi thêm một cân bánh xốp trứng gà nữa nhé." Sau khi quyết định mua bánh dâu tây, Trình Chí Cường chốt đơn nhanh hơn hẳn. Anh chỉ tay vào khay bánh xốp trứng gà.
"Dạ vâng, tổng cộng của anh là 1 đồng 6 hào."
Ninh Ngưng nói xong liền bắt đầu gói bánh cho anh. Chiếc hộp đựng bánh xốp trứng gà được đặt ở dưới cùng của túi xách, bên trên là chiếc bánh cuộn dâu tây, như vậy sẽ không lo bánh bị đè bẹp.
Trình Chí Cường đếm đủ 1 đồng 6 hào đặt lên quầy, cười nói: "Bà chủ Ninh, chiếc bánh cuộn dâu tây này cô làm đẹp quá, đúng là nhìn không nỡ chớp mắt."
"Cảm ơn anh đã khen ạ!" Ninh Ngưng mỉm cười đáp lễ.
Thực ra, nếu không sợ việc dâu tây xuất hiện vào mùa này sẽ khiến mọi người sinh nghi, cô còn có thể làm đẹp hơn nữa. Ít nhất là trang trí thêm vài quả dâu tươi và các phụ kiện khác trên mặt bánh, chứ không đơn điệu như thế này. Nhưng nếu làm thế, e là chiếc bánh sẽ càng "hút hồn" người khác hơn nữa.
Trình Chí Cường hài lòng xách túi bánh ra khỏi cửa. Những người đang xếp hàng bên ngoài thấy anh đi ra liền nhao nhao hỏi thăm.
"Anh gì ơi, anh mua món bánh mới chưa? Trông nó thế nào? Có đúng là làm bằng dâu tây không?"
"Anh có thể bỏ ra cho chúng tôi xem thử được không, kích thước nó to bằng ngần nào?"