"Đúng rồi, 6 hào một cái thì hơi chát nhỉ."

...

Trình Chí Cường mở túi xách ra. Chiếc bánh cuộn dâu tây đã được bọc kín mít. Sợ tay mình lóng ngóng làm hỏng lớp bao bì, mở ra không gói lại được như cũ thì dở, nên anh từ chối lời đề nghị của họ.

"Tôi chỉ có thể nói là 'đắt xắt ra miếng'. Mặc dù giá hơi cao, nhưng bên trong cực kỳ chất lượng. Vỏ ngoài là bánh kem xốp mềm, bên trong cuộn lớp kem trắng muốt và mứt dâu đỏ tươi, thậm chí còn thấy rõ cả xác quả. Ôi chao, lát nữa mọi người vào xem thì biết, đảm bảo không rời mắt nổi, hấp dẫn cực kỳ!"

Nghe anh miêu tả, những người xếp hàng càng thêm tò mò. Rốt cuộc chiếc bánh cuộn dâu tây này trông như thế nào?

Bên trong lại có tận ba nguyên liệu khác nhau. Chỉ nghe anh kể thôi, ai cũng thấy thèm thuồng, không kìm được nuốt nước bọt ực ực.

Sợ trễ giờ làm, Trình Chí Cường không nán lại thêm nữa. Anh rảo bước về phía bến xe buýt để mang bánh về nhà rồi còn kịp giờ đi làm.

Về đến nhà, vừa may đúng lúc con gái anh đang ăn sáng. Một chiếc bánh hạch đào Ninh Ký và một chai sữa tươi là bữa sáng yêu thích nhất dạo gần đây của con bé.

Con gái anh khoái nhất kiểu ăn một ngụm bánh hạch đào, uống một ngụm sữa, để sữa từ từ làm mềm bánh hạch đào. Bánh hạch đào ngấm sữa sẽ trở nên mềm mại, hương vị cũng thơm ngon, béo ngậy hơn. Nhưng đó là cách ăn của trẻ con. Người lớn như anh vẫn thích ăn trực tiếp hơn, để tận hưởng độ giòn xốp của bánh.

"Châu Châu, xem bố mang gì về cho con này!" Vợ anh, mẹ Châu Châu, nhìn thấy túi đồ trên tay chồng liền gọi con gái đang mải mê ăn sáng.

Trình Châu nghe mẹ gọi, lập tức ngoái nhìn ra cửa. Thấy chiếc túi quen thuộc trên tay bố, cô bé reo hò sung sướng, nhảy tót khỏi ghế chạy đến bên bố: "Bố ơi, con thức dậy không thấy bố đâu, cứ tưởng bố đi làm rồi! Không ngờ bố lại đi mua điểm tâm cho con."

"Tối qua bố hứa với con là khi nào ăn hết bánh hạch đào sẽ mua món mới cho con mà. Bố làm sao lừa con được. Cầm lấy đi, rồi xem cùng mẹ xem bên trong có món gì ngon nhé!" Trình Chí Cường đưa chiếc túi cho con gái, rồi mỉm cười bước đến bên vợ.

Tối qua hai vợ chồng đã bàn bạc, cuối tuần này sẽ cho Châu Châu ăn bánh xốp trứng gà vào bữa sáng. Nhưng nhìn vẻ mặt chờ mong được khen ngợi của chồng, mẹ Châu Châu lờ mờ đoán được trong túi chắc chắn không chỉ có bánh trứng gà.

Trình Châu háo hức mở túi điểm tâm ra. Thấy bên trong có một chiếc túi nhỏ, cô bé tò mò lấy ra hỏi: "Bố ơi, cái này là gì thế ạ?"

Trình Chí Cường ra vẻ bí hiểm, nháy mắt với con gái: "Chắc chắn là một món bảo bối con không ngờ tới đâu!"

Mắt Trình Châu sáng rực lên. Cô bé nhìn bố, rồi lại nhìn mẹ. Dưới sự cổ vũ của hai người, cô bé cẩn thận mở chiếc túi giấy nhỏ ra.

Một mùi hương trái cây vừa quen vừa lạ quyện cùng mùi thơm béo ngậy tỏa ra, cả nhà đều ngửi thấy!

Trình Châu ngạc nhiên nhìn bố: "Dâu tây! Bố ơi, là mùi dâu tây ạ!"

Mẹ Châu Châu cũng vô cùng kinh ngạc: "Đúng là dâu tây thật, nhưng mùa đông sao lại có dâu tây nhỉ?"

"Món này gọi là bánh cuộn nhân dâu tây. Bà chủ Ninh bảo cô ấy nhờ người mua mứt dâu từ thành phố Hải về. Thế này đã nhằm nhò gì, lúc bố nhìn thấy nó trong tiệm, bố còn không nỡ bước đi cơ!"

Lúc này, Trình Châu đã lấy chiếc bánh cuộn dâu tây ra đặt lên đĩa. Nhìn lớp vỏ bánh màu hồng nhạt bao bọc lớp kem trắng muốt và nhân mứt dâu đỏ tươi bên trong, trái tim cô bé như tan chảy!

"Mẹ ơi, cái bánh này đẹp quá, xinh quá đi mất!" Cô bé nâng niu chiếc đĩa trên tay, đưa cho mẹ xem.

Mẹ Châu Châu cũng rất thích màu sắc và tạo hình của chiếc bánh này.

Trình Chí Cường nhìn phản ứng của vợ và con gái, biết ngay là mình đã mua đúng đồ. Nhưng liếc nhìn đồng hồ, anh không thể không lên tiếng nhắc nhở: "Châu Châu, con ăn sáng nhanh lên, cẩn thận đi học muộn đấy!"

Trình Châu nghe vậy, vội nhìn đồng hồ. Đã sắp đến giờ hẹn với bạn rồi. Hơn nữa, sáng nay ăn bánh hạch đào xong cô bé đã no, không thể nhét thêm gì nữa. Hơn nữa, cô bé muốn nhâm nhi chiếc bánh cuộn dâu tây này một cách từ từ chứ không muốn ăn vội ăn vàng. Nhưng chiếc bánh này đẹp quá, cô bé rất muốn mang đến trường.

"Mẹ ơi! Con có thể..."

Chưa nói dứt câu, mẹ Châu Châu đã ngắt lời: "Không được, mẹ cất đi cho con. Chiều đi học về rồi con hẵng ăn!"

Trình Châu vẫn chưa bỏ cuộc: "Để lâu có bị hỏng không ạ?"

"Không hỏng đâu, mẹ cất vào tủ lạnh cho con!" Nói rồi, mẹ Châu Châu bưng chiếc đĩa đựng bánh cất vào tủ lạnh.

Trình Châu lập tức nhìn bố với ánh mắt cầu cứu. Nhưng trong chuyện này, Trình Chí Cường và vợ hoàn toàn đồng quan điểm. Trình Châu đành bất lực, biến nỗi nhớ nhung thành sự thèm ăn, cô bé ăn nốt chỗ bánh hạch đào và sữa.

Chương 147 - Mở Tiệm Điểm Tâm Trong Truyện Niên Đại - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia