Xem ra cô phải sắp xếp thời gian ghé qua xưởng in một chuyến rồi.

Không dám dùng hàng dùng thử để đựng bánh bán cho khách, buổi chiều Ninh Ngưng quyết định vẫn trung thành với cách đóng gói bằng giấy kraft truyền thống. Tốc độ có chậm hơn một chút nhưng bù lại chắc chắn và an toàn.

Vừa qua 1 giờ rưỡi chiều, khách hàng đã bắt đầu lác đác kéo đến mua bánh xốp bơ sữa.

"Bà chủ ơi, cho mình hai cân bánh xốp bơ sữa nhé!"

Một giọng nói thánh thót vang lên đ.á.n.h thức Ninh Ngưng đang lim dim buồn ngủ vì hơi ấm của nắng chiều. Cô ngừng tay cắt dây thừng, ngẩng đầu nhìn vị khách vừa bước vào.

Xinh đẹp, đầy khí chất, đó là ấn tượng đầu tiên của Ninh Ngưng về cô gái này.

Cô gái diện một chiếc áo khoác vải dạ màu tím mận, bên trong mặc chiếc áo len cổ lọ màu trắng. Trên ve áo khoác đính một chiếc ghim cài áo bằng vàng tinh xảo, "tone sur tone" với đôi bông tai cô đang đeo. Mái tóc đen nhánh, mượt mà xõa ngang lưng, được cài hờ hững bằng một chiếc bờm tóc bọc vải màu trắng. Tổng thể trang phục tôn lên vóc dáng thanh mảnh, thon thả của cô.

Màu tím rất kén người mặc. Mặc đẹp thì toát lên vẻ sang trọng, quý phái; mặc không khéo thì lại già đi chục tuổi. Thế mà cô gái trước mặt, thoạt nhìn trạc tuổi Ninh Ngưng, lại có thể chinh phục màu tím này một cách hoàn hảo.

Từ lúc xuyên không đến đây, Ninh Ngưng rất hiếm khi gặp một cô gái có gu ăn mặc tinh tế như vậy. Thông thường, mọi người đều chú trọng vào việc giữ ấm hơn là tính thẩm mỹ.

"Cô xinh đẹp quá."

Cô gái dường như đã quen với những lời khen ngợi như vậy. Cô nở nụ cười thanh lịch đáp lại: "Cảm ơn bạn. Mình tình cờ đi ngang qua đây, bị mùi thơm từ cửa tiệm của bạn níu chân lại. Mình rất thích mùi hương sữa này, đặc biệt lắm."

Cô thẳng thắn bày tỏ sở thích của mình với ánh mắt vô cùng chân thành. Ninh Ngưng mỉm cười đáp: "Cảm ơn bạn."

Nói rồi, Ninh Ngưng thoăn thoắt lấy bánh xốp bơ sữa cho cô. Trong lúc Ninh Ngưng đang gói bánh, cô gái bất chợt đưa tay nhón lấy một miếng bánh xốp bơ sữa, đưa lên mũi ngửi. Đôi mắt cô sáng lấp lánh nhìn Ninh Ngưng: "Đúng rồi, chính là mùi hương này! Ngửi thấy là lòng ấm áp, hạnh phúc ngập tràn."

Ninh Ngưng dừng tay, mỉm cười với cô: "Một lời khen ngợi tuyệt vời."

Từ Úy Tinh khẽ c.ắ.n một miếng bánh xốp bơ sữa. Chiếc bánh đã nguội hẳn, c.ắ.n vào giòn tan. Hương vị sữa đậm đà cuồn cuộn đ.á.n.h thức mọi tế bào vị giác. Cô không kìm được nhắm nghiền mắt lại, tận hưởng trọn vẹn cảm giác tuyệt diệu này.

Không chỉ mang lại cảm giác hạnh phúc khi ngửi, mà ngay cả khi ăn cũng ngập tràn hạnh phúc.

Nhìn biểu cảm của cô gái trước mặt, Ninh Ngưng có cảm giác như mình đang xem một đoạn phim quảng cáo bánh xốp bơ sữa. Mà lại còn là kiểu quảng cáo kích thích mạnh mẽ ham muốn mua sắm của người xem nữa chứ.

Không muốn phá vỡ khoảnh khắc tận hưởng của cô gái, Ninh Ngưng lặng lẽ gói ghém cẩn thận túi bánh xốp bơ sữa, đợi cô ấy mở mắt ra.

Rất nhanh, cô gái mở mắt, nhìn Ninh Ngưng với vẻ đầy ngạc nhiên và thích thú: "Bà chủ, cảm ơn bạn nhé. Cửa tiệm và món bánh xốp bơ sữa của bạn đã mang đến cho mình một nguồn cảm hứng bất ngờ!"

Nói xong, cô mỉm cười chào Ninh Ngưng, rồi xách túi giấy kraft xoay người nhẹ nhàng bước ra khỏi tiệm.

Cảm hứng? Nhìn những bước đi uyển chuyển, nhẹ bẫng của cô gái bước xuống bậc thềm, cộng với vóc dáng của cô, Ninh Ngưng đoán chừng cô gái này làm công việc liên quan đến nghệ thuật múa.

Cô cất tiền vào hộp, khóe miệng khẽ nhếch lên. Những chiếc bánh điểm tâm do tự tay cô làm ra có thể mang lại niềm hạnh phúc cho người khác, điều này khiến Ninh Ngưng cảm thấy vô cùng tự hào. Bất kể cô gái vừa nãy làm nghề gì, cô đều chân thành chúc cô ấy vạn sự hanh thông.

——

Từ Úy Tinh vừa về đến khu tập thể, đặt túi bánh xuống là lao ngay lên tầng hai. Mẹ Từ đang ở trong bếp bàn bạc thực đơn bữa tối với cô giúp việc, nghe thấy tiếng động liền bước vội ra.

"Tinh Tinh?! Không phải con đi tìm anh trai sao? Có gặp anh không? Tối nay anh có về ăn cơm không?"

Mẹ Từ vừa hỏi vừa theo chân lên tầng hai. Đến trước cửa phòng con gái, bà định mở cửa bước vào thì phát hiện cửa đã bị khóa trái từ bên trong. Bà đành phải gõ cửa.

"Mẹ ơi, con đang thay đồ ạ."

Thay đồ? Mẹ Từ đứng ngoài cửa chờ đợi. Cái con bé này, đi bệnh viện một chuyến về là lao vào tập múa ngay. Bà khuyên con bé ra ngoài là để giải khuây, chứ đâu phải bảo con bé ra ngoài để lên dây cót tinh thần.

Rất nhanh, cánh cửa mở ra. Từ Úy Tinh xuất hiện trong bộ đồ tập múa bó sát màu đen. Cô đưa tay vuốt lại mái tóc, b.úi gọn thành một b.úi củ tỏi.

"Mẹ, con không gặp được anh. Nhưng con vừa phát hiện ra một tiệm bánh siêu ngon ở gần bệnh viện Huyện. Tên tiệm nghe cũng lọt tai lắm, cô chủ tiệm thì xinh đẹp vô cùng."