Đường Kế Quân toàn thân cứng đờ đứng trong rừng cây nhỏ, bàn tay đang giữ c.h.ặ.t cổ tay tôi cũng vô thức buông lỏng ra. Có lẽ anh ta chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày, đứa con gái từ nhỏ đã luôn lẽo đẽo chạy theo sau lưng mình, miệng luôn gọi "anh Kế Quân" ngọt xớt, lại có thể nói ra câu tàn nhẫn đến như vậy.
"Đời này dù em có gả cho ch.ó cho heo cũng tuyệt đối không gả cho Đường Kế Quân anh."
Tôi hất mạnh anh ta ra, không thèm quay đầu lại mà chạy thẳng một mạch về nhà. Gió đêm quất vào mặt rát buốt, nhưng tôi không hề thấy lạnh, chỉ thấy sảng khoái.
Vì vậy, tôi đã bỏ lỡ ánh mắt mơ hồ, phức tạp và không cam lòng của anh ta đứng lại phía sau, nhìn theo bóng lưng tôi rất lâu.
Tôi chạy một mạch về đến nhà thím Chu, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. Không phải vì tức giận, mà vì sợ hãi. Nỗi sợ hãi của kiếp trước ùa về khi bị anh ta kéo vào rừng cây tối om.
Kiếp trước, cũng chính khu rừng nhỏ này, tôi đã bị ba gã đàn ông say rượu lôi vào làm nhục trong đêm giao thừa. Còn kiếp này, người kéo tôi vào lại là Đường Kế Quân.
Tôi ngồi bệt xuống bậc thềm, ôm lấy đầu gối, cố gắng hít thở thật sâu để trấn tĩnh lại.
Không sao rồi, Cố Tâm Bình, mọi chuyện qua rồi. Kiếp này mày đã khác rồi, mày sẽ không để ai bắt nạt mày nữa.
Sáng hôm sau, cả làng đều biết tin tôi sắp đính hôn với Trương Chí Khôn.
Thím Chu vui ra mặt, gặp ai cũng khoe.
"Con bé Bình nhà tôi đấy, sắp đính hôn rồi, thằng bé Khôn kia tuy học không giỏi bằng thằng Kế Quân nhà tôi nhưng được cái thật thà, chịu khó, lại thích con bé Bình từ lâu rồi."
Chú Đường thì chỉ hút t.h.u.ố.c lào, không nói gì, nhưng ánh mắt nhìn tôi cũng dịu đi vài phần. Dù sao tôi cũng chỉ là đứa cháu gái họ xa được họ mang về nuôi từ năm 8 tuổi khi bố mẹ mất. Nếu tôi đi lấy chồng, gánh nặng trong nhà cũng vơi bớt.
Chỉ có Đường Kế Quân là mặt mày u ám suốt cả ngày. Anh ta không nói chuyện với tôi, cũng không thèm ăn cơm chung mâm. Mỗi khi tôi và Trương Chí Khôn nói chuyện với nhau ở sân, anh ta lại đi ngang qua, cố tình gây ra tiếng động thật lớn.
Trương Chí Khôn thì lại khác hẳn. Cậu ấy từ Hàng Châu về, mang theo một chiếc vali to, bên trong toàn là quần áo mới mua cho tôi và thím Chu.
"Bình, cậu xem cái này có thích không? Tôi thấy ở Hàng Châu người ta hay mặc kiểu này lắm."
Cậu ấy giơ ra một chiếc áo khoác dạ màu đỏ đô, ánh mắt đầy mong đợi nhìn tôi.
Tôi sững người. Kiếp trước, khi tôi bị đuổi ra khỏi nhà họ Đường trong đêm giao thừa, trên người chỉ có một bộ quần áo mỏng tang. Tôi đã từng ao ước có một chiếc áo ấm như thế này biết bao nhiêu.
"Cảm ơn cậu, Chí Khôn."
Tôi nhận lấy, mũi cay xè.
Trương Chí Khôn gãi đầu cười ngốc nghếch.
"Có gì đâu mà cảm ơn, sau này tôi kiếm được nhiều tiền rồi, tôi sẽ mua cho cậu nhiều hơn nữa."
Buổi tối trước ngày đính hôn, nhà thím Chu làm một mâm cơm lớn mời họ hàng đến. Mọi người đều đến chúc mừng tôi và Trương Chí Khôn, ai cũng nói chúng tôi đẹp đôi.
Tôi cười gượng gạo, chỉ mong bữa cơm này kết thúc thật nhanh để tôi có thể rời khỏi nơi này, rời khỏi cái làng đã chôn vùi cả đời tôi ở kiếp trước.
Trong suốt bữa ăn, Đường Kế Quân không hề nói một lời nào, chỉ ngồi uống rượu trắng một mình. Thím Chu huých tay anh ta mấy lần, anh ta mới ngẩng lên, nhìn tôi một cái rồi lại cúi xuống.
"Cố Tâm Bình, chúc mừng em."
Anh ta nói, giọng khàn khàn vì rượu.
Tôi gật đầu, không đáp.
Sau khi tiễn hết họ hàng ra về, thím Chu bảo tôi và Đường Kế Quân đi rửa bát ngoài giếng. Sân giếng tối om, chỉ có một bóng đèn vàng vọt treo lủng lẳng.
Tôi đang cúi xuống rửa đống bát đĩa thì Đường Kế Quân đột nhiên lên tiếng từ phía sau.
"Em thực sự muốn gả cho nó sao? Em mới 19 tuổi thôi đấy."
Tôi không quay đầu lại, tay vẫn kỳ cọ chiếc bát.
"19 tuổi thì sao? Ở làng mình, con gái 19 tuổi lấy chồng là chuyện bình thường mà anh."
"Nhưng em còn chưa học xong cấp ba, em..."
"Em bỏ học rồi." Tôi ngắt lời anh ta. "Anh quên rồi sao? Năm em 14 tuổi, thím Chu bảo con gái học nhiều cũng vô ích, bảo em nghỉ học ở nhà phụ giúp việc nhà rồi."
Câu nói của tôi khiến Đường Kế Quân nghẹn họng. Đúng vậy, năm tôi 14 tuổi, chính thím Chu đã bắt tôi nghỉ học để ở nhà nấu cơm, giặt giũ, chăn lợn, còn Đường Kế Quân thì được đi học cấp ba huyện, rồi lên đại học.
Anh ta chưa bao giờ phản đối, chưa bao giờ nói giúp tôi một câu.
"Em hận nhà tôi sao?"
Rất lâu sau, anh ta mới hỏi một câu như vậy.
Tôi lúc này mới đứng dậy, quay lại nhìn thẳng vào mặt anh ta. Dưới ánh đèn vàng, gương mặt anh ta hốc hác vì rượu, không còn vẻ đẹp trai, sáng sủa như trước nữa.
"Em không hận ai cả, anh Kế Quân ạ. Em chỉ muốn sống cho mình một lần thôi."
Nói xong, tôi bưng rổ bát đã rửa sạch đi vào nhà, để lại một mình Đường Kế Quân đứng ngẩn ngơ ngoài sân giếng lạnh lẽo.
Đêm đó, tôi trằn trọc không ngủ được. Ngày mai là ngày đính hôn của tôi, nhưng tôi lại không hề có chút vui mừng nào. Tôi biết Trương Chí Khôn là người tốt, nhưng tôi không yêu cậu ấy. Tôi chỉ đang lợi dụng cậu ấy để thoát khỏi nhà họ Đường mà thôi.
Như vậy có tàn nhẫn với cậu ấy quá không?
Tôi đang miên man suy nghĩ thì nghe thấy tiếng gõ cửa sổ khẽ khẽ. Tôi giật mình ngồi dậy.
Ai lại gõ cửa sổ vào giờ này chứ?
Tôi rón rén đi ra mở cửa sổ, thì thấy Trương Chí Khôn đang đứng ngoài vườn, trên tay cầm một chiếc túi ni lông.
"Bình, cậu chưa ngủ à? Tôi sợ cậu đói nên mang cho cậu ít bánh bao tôi vừa đi mua ở đầu làng."
Cậu ấy nói, hơi thở hổn hển vì chạy.
Nhìn chiếc bánh bao còn nóng hổi trong tay cậu ấy, nước mắt tôi bỗng dưng trào ra không kìm lại được. Kiếp trước, chưa từng có ai đối xử tốt với tôi như vậy.
"Chí Khôn, cậu... cậu không cần phải tốt với tôi như vậy đâu."
Tôi nức nở nói.
Trương Chí Khôn luống cuống, vội đưa tay lau nước mắt cho tôi.
"Sao cậu lại khóc rồi? Có phải thằng Kế Quân lại bắt nạt cậu không? Cậu yên tâm, sau này có tôi ở đây rồi, không ai dám bắt nạt cậu nữa đâu. Tôi sẽ bảo vệ cậu."
Tôi nhìn vào đôi mắt chân thành của cậu ấy, trong lòng ngổn ngang trăm mối.
Có lẽ, gả cho một người thật lòng yêu thương mình, dù không có tình yêu, cũng còn tốt hơn là cả đời bám lấy một người không bao giờ yêu mình, để rồi c.h.ế.t t.h.ả.m trong đêm tuyết như kiếp trước.
Tôi lau nước mắt, gật đầu thật mạnh.
"Ừ, tôi tin cậu."
Ngày hôm sau, lễ đính hôn diễn ra đơn giản ngay tại sân nhà thím Chu. Bố mẹ Trương Chí Khôn cũng từ Hàng Châu về, mang theo lễ vật là một đôi bông tai vàng và một ít tiền mặt.
Thím Chu cười tít cả mắt, luôn miệng nói "tốt quá, tốt quá".
Tôi mặc chiếc áo dài đỏ mà Trương Chí Khôn mua, đứng bên cạnh cậu ấy, cố nặn ra một nụ cười.
Đúng lúc thím Chu chuẩn bị tuyên bố đính hôn, ngoài cổng bỗng có tiếng xe máy phanh gấp.
Đường Kế Quân từ trên xe bước xuống, trên tay cầm một xấp giấy gì đó, mặt mày hốc hác, râu ria lởm chởm.
Anh ta đi thẳng vào giữa sân, nhìn thẳng vào tôi, nói một câu khiến tất cả mọi người đều c.h.ế.t sững.
"Cố Tâm Bình, em không thể đính hôn với nó được. Em đã có t.h.a.i với tôi rồi!"