Anh Tô Vĩ rửa tay rồi vào, ngồi đối diện tôi, cười nói:
“Năm nay cuối cùng cũng đợi được em về. Gia Thụ hôm qua cứ đòi gặp cô, bảo tiền mừng tuổi năm ngoái cô hứa còn chưa cho.”
Tôi đỏ mặt.
“Năm nay cho luôn cả hai năm.”
Tô Vĩ xua tay.
“Anh đùa thôi. Trẻ con có thiếu tiền đâu.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt dừng lại một lát.
“Sắc mặt em không tốt lắm. Tết mệt à?”
Tôi vô thức sờ mặt.
“Không, tốt mà.”
Anh không hỏi thêm, chỉ đẩy chậu than về phía tôi.
“Hơ lửa đi.”
Tôi ngồi đó, cảm nhận hơi nóng của than sưởi vào chân.
Mẹ và bố trong bếp nhỏ giọng bàn trưa nay làm món gì.
Anh tôi bóc lạc, đặt từng hạt vào chiếc đĩa trước mặt tôi.
Cháu trai nằm bò dưới đất chơi chiếc ô tô đồ chơi cũ, bánh xe phát tiếng cót két.
Tất cả đều quen thuộc.
Âm thanh quen thuộc.
Mùi hương quen thuộc.
Hơi ấm quen thuộc.
Tôi lớn đến từng này, đã ăn hơn hai mươi cái Tết ở nhà mẹ.
Hồi nhỏ mong Tết vì có quần áo mới, có tiền mừng tuổi.
Lớn lên mong Tết vì được trở về.
Sau khi kết hôn, hai chữ “trở về” ấy càng trở nên quý giá.
Tôi cầm cốc uống một ngụm nước nóng, cảm thấy cả xương cốt đều thả lỏng.
Khoảnh khắc ấy, tôi chẳng muốn nghĩ gì.
Chỉ muốn ngồi như vậy.
Yên lặng ngồi như vậy.
Mẹ thò đầu từ bếp ra hỏi:
“Trưa nay gói sủi cảo nhé, được không?”
Tôi còn chưa kịp trả lời, điện thoại đã reo.
Chiếc điện thoại trong túi rung ù ù.
Âm thanh trầm đục giống một con ong bị nhốt trong túi.
Nụ cười trên mặt tôi cứng lại.
Trần Khải ngồi cạnh nghe thấy cũng quay đầu nhìn.
Tôi chậm rãi mở túi.
Hai chữ trên màn hình hiện ra.
“Mẹ chồng.”
Tôi bấm nghe.
Còn chưa mở miệng, giọng nói đầu bên kia đã như một chậu nước lạnh dội thẳng xuống đầu.
“Hiểu Hiểu, tới rồi đúng không? Bao giờ về? Cô Ba vừa gọi điện, nói ăn trưa xong sẽ xuất phát, hai giờ chiều tới. Con nhanh lên, đừng lề mề.”
Tôi đứng giữa gian chính, tay cầm điện thoại.
Than trong chậu “tách” một tiếng, b.ắ.n ra vài tia lửa.
Mẹ bưng chậu từ trong bếp ra, nhìn sắc mặt tôi thì dừng bước.
Khoảnh khắc ấm áp ở nhà mẹ đẻ bị hết cuộc gọi này tới cuộc gọi khác lạnh lùng cắt ngang.
Tôi cầm điện thoại đi ra sân.
Gió lạnh ùa vào khiến tôi run lên.
“Mẹ, con mười giờ mới tới, còn chưa ngồi ấm chỗ.”
Tôi cố hạ giọng để người trong nhà không nghe thấy.
Mẹ chồng nói:
“Mẹ biết, mẹ có bắt con về ngay đâu. Chỉ nhắc con đừng kéo dài. Con biết tính cô Ba rồi đấy, coi trọng những chuyện này lắm. Bà ấy nói đồ ăn con nấu ngon hơn cả ngoài quán, còn đích danh muốn con xuống bếp. Con không thể làm họ hàng thất vọng được.”
Miệng tôi đắng ngắt.
“Anh con với mọi người cũng lâu rồi chưa gặp con…”
“Ôi dào, con với anh con lúc nào chẳng gặp được? Cùng một tỉnh, muốn về lúc nào chẳng được. Nhưng bữa cơm đoàn tụ mùng Hai này mỗi năm chỉ có một lần.”
Lại câu ấy.
Mỗi năm chỉ có một lần.
Nhưng đối với tôi, về nhà mẹ đẻ cũng mỗi năm chỉ có một lần.
“Mẹ, chiều con về sớm được không? Bữa trưa để bố với Trần Khải lo trước, muộn một chút cũng không sao…”
Tôi vẫn cố tranh thủ.
“Trần Khải? Nó biết nấu gì? Bố con già từng này rồi, con còn bắt ông ấy vào bếp?”
“Hiểu Hiểu, con hiểu chuyện một chút được không? Nhà ai có con dâu mùng Hai về nhà mẹ đẻ rồi cứ lì ở đó không chịu đi?”
Tay tôi siết điện thoại tới mức các khớp trắng bệch.
Tôi còn có thể nói gì?
Tôi đã nói đến mức này rồi.
Nói tiếp nữa sẽ thành cãi lời.
“Được, con sẽ cố về sớm.”
Cuối cùng tôi nói.
Cúp máy, tôi đứng ngoài sân một lúc.
Gió mùa đông quất lên mặt như giấy nhám.
Tôi hít sâu, ép cảm giác cay nơi mũi xuống rồi quay vào nhà.
Không khí trong nhà hơi kỳ lạ.
Mẹ và anh tôi cùng nhìn tôi.
Không ai nói.
Trần Khải cúi đầu nhìn điện thoại, giả vờ như không có chuyện gì.
“Không sao, chỉ là mẹ chồng hỏi bọn con tới chưa.”
Tôi cười.
Tô Vĩ nhìn tôi.
Trong mắt anh có thứ gì đó khó diễn tả.
Tôi tránh ánh mắt anh, ngồi xuống, cầm cốc nước đã nguội bớt lên uống từng ngụm.
Chưa tới mười phút, điện thoại lại reo.
Tôi đứng lên, lại ra sân nghe.
Lần này mẹ chồng nói:
“Hiểu Hiểu, mẹ mới nhớ ra. Cháu nội nhà chú họ bị dị ứng hải sản, lúc về con nhớ rút chỉ tôm trước, đừng cho nó ăn tôm. À đúng rồi, trên đường về mua hai gói khăn giấy, hình như nhà sắp hết.”
Tôi “vâng” một tiếng.
Sau đó bà lại nói thêm gì đó, đại ý vẫn là giục tôi xuất phát sớm.
Lần nữa trở vào ngồi.
Mẹ bắt đầu gói sủi cảo.
Tôi đứng dậy định giúp.
Tay còn chưa chạm vào bột, điện thoại lại reo.
Tôi bực bội nhắm mắt.
“Hiểu Hiểu, con lại đi đâu rồi? Mẹ vừa gọi hai cuộc sao không nghe?”
Tôi sững lại.
“Con… đang ở trong nhà giúp mẹ con gói sủi cảo.”
“Gói sủi cảo gì nữa? Ở nhà cả đống rau chưa ai nấu mà con còn có tâm trạng gói sủi cảo?”
Giọng mẹ chồng trở nên ch.ói tai.
“Mau lên đi, đừng lề mề bên đó nữa!”
Tôi cúp máy, bật điện thoại sang chế độ im lặng rồi đặt lại vào túi.
Nhưng tôi quên mất, im lặng thì màn hình vẫn sáng.
Sau đó, điện thoại của tôi giống như bị ma ám.
Cứ vài phút lại sáng một lần.
Lúc là cuộc gọi.
Lúc là cuộc gọi thoại.
Lúc là tin nhắn.
Tên mẹ chồng không ngừng hiện trên màn hình, dai dẳng đến mức tôi có cảm giác mình trốn thế nào cũng không thoát.
Tôi dứt khoát úp điện thoại xuống bàn.
Nhưng tiếng rung ù ù vẫn còn.
Trần Khải không chịu nổi nữa, thấp giọng nói:
“Em nghe đi, nói rõ với mẹ anh.”
Tôi ngẩng lên nhìn anh.