“Cầm đi. Bà ấy sẽ không gọi nữa.”
Tôi nhận điện thoại.
Màn hình đã tối.
Ngón tay tôi vuốt quanh mép màn hình một vòng, không biết nên nói gì.
Trong nhà im lặng khủng khiếp.
Trần Khải ngồi trên sofa, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
Mẹ đứng ở cửa bếp, mắt đỏ hoe.
Bố từ bếp đi ra, tay vẫn cầm xẻng nấu ăn, vẻ mặt cứng lại.
“Vĩ, lúc nãy con…”
Mẹ muốn nói lại thôi.
“Mẹ, không sao.”
Anh tôi xua tay.
“Con chỉ nói đạo lý với mẹ chồng Hiểu Hiểu vài câu. Không c.h.ử.i, không cãi.”
Anh ngồi về chỗ cũ, tiếp tục bóc lạc như chưa có chuyện gì xảy ra.
Nhưng tôi biết anh không phải không sao.
Anh trai tôi bình thường ít nói, không phải kiểu thích xen vào chuyện người khác.
Hôm nay có thể khiến anh giật điện thoại, còn trực tiếp nói chuyện với mẹ chồng, chứng tỏ anh thật sự tức giận.
Tôi đi tới trước mặt anh.
“Anh… em…”
“Đừng nói.”
Anh nhìn tôi.
“Em không cần giải thích gì cả. Em là em gái anh. Anh không thể nhìn em bị người ta sai như con hầu.”
Sống mũi tôi cay lên, suýt không nhịn được.
Cuối cùng Trần Khải cũng không ngồi yên nổi.
Anh đứng lên, môi động đậy.
“Anh, mẹ em… có lẽ chỉ sốt ruột thôi, không có ý xấu. Nhà nhiều họ hàng, một mình mẹ không xoay được nên mới…”
“Cho nên bà ấy gọi em gái tôi về?”
Anh tôi ngẩng đầu nhìn Trần Khải.
“Bà ấy bận không xuể thì gọi em gái tôi về. Vậy anh đang làm gì? Một người đàn ông trưởng thành đứng đó làm cảnh à?”
Trần Khải nghẹn lời.
Anh tôi tiếp tục:
“Trần Khải, em gái tôi lấy anh là để sống với anh, không phải tới nhà anh làm người ở dài hạn.”
“Mẹ anh bận không xuể thì anh phải xắn tay lên.”
“Không biết nấu cơm thì học.”
“Anh không có tay hay không có chân?”
Sắc mặt Trần Khải khó coi như bầu trời âm u tháng Chạp.
Tôi kéo tay áo anh trai.
“Anh, thôi đi.”
“Anh có c.h.ử.i cậu ta đâu.”
Anh quay sang nhìn tôi.
“Hiểu Hiểu, em không thể tiếp tục như vậy nữa. Em càng nhịn, họ càng thấy em dễ bắt nạt. Hôm nay bốn mươi cuộc điện thoại, ngày mai có thể tới chặn ngay cửa nhà mẹ đẻ.”
Anh nói đúng.
Từng chữ đều đúng.
Tôi cúi đầu, không nói nữa.
Mẹ đi tới kéo tôi ngồi cạnh bà.
Bàn tay bà nóng ấm, nắm lấy đầu ngón tay lạnh ngắt của tôi.
“Hiểu Hiểu, trước đây mẹ luôn dạy con, lấy chồng rồi phải chăm chỉ, phải hiểu chuyện, đừng để nhà người ta nói ra nói vào.”
Giọng bà hơi run.
“Nhưng mẹ không biết con ở bên đó chịu ấm ức nhiều thế.”
“Là mẹ sai.”
“Mẹ không nên lúc nào cũng dạy con nhịn.”
Tôi tựa lên vai bà.
Cuối cùng nước mắt rơi lộp bộp.
Chị dâu đi mua rau bên ngoài về.
Vừa bước vào đã nhận ra không khí không ổn.
Chị nhìn anh tôi rồi nhìn tôi.
Không hỏi gì, quay vào bếp giúp bố.
Gần trưa, mẹ thả sủi cảo vào nồi.
Từng chiếc sủi cảo trắng mập lăn trong nước sôi.
Hơi nước bốc lên mờ cả cửa kính.
Trần Khải đi ra sân gọi điện.
Tôi biết anh gọi cho mẹ chồng.
Anh che điện thoại, hạ giọng rất thấp, thỉnh thoảng liếc vào trong nhà.
Tôi đoán đầu bên kia chắc chắn đang khóc lóc kể lể.
Nói nhà mẹ đẻ không biết điều.
Nói con dâu không nghe lời nữa.
Anh tôi đi tới cạnh tôi, thấp giọng:
“Đừng để ý cậu ta. Nếu chút bản lĩnh này cũng không có thì làm chồng vô ích.”
Tôi gật đầu.
Sủi cảo được bưng lên bàn.
Mẹ múc cho tôi một bát đầy.
Mùi hẹ trứng xộc thẳng vào mũi.
Đó là hương vị tôi ăn từ nhỏ tới lớn.
Tôi c.ắ.n một miếng.
Vỏ mỏng, nhân nhiều.
Nước trong nhân tràn ra.
Nhưng dù ăn thế nào, tôi cũng không cảm thấy thơm ngon như khi còn nhỏ.
Điện thoại của tôi vẫn rất yên tĩnh.
Mẹ chồng không gọi nữa.
Nhưng tôi biết sự yên tĩnh này chỉ là tạm thời.
Quả nhiên, Trần Khải từ ngoài sân bước vào, vẻ mặt khó xử.
Anh đi tới cạnh tôi, nhỏ giọng nói:
“Hiểu Hiểu, mẹ anh vừa gọi cho anh, khóc dữ lắm. Nói anh vợ không cho bà ấy mặt mũi, nói họ hàng còn chưa tới mà bà ấy đã bị chọc tức đến phát bệnh.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
“Cho nên?”
Tôi hỏi.
Trần Khải há miệng.
“Anh không có ý gì khác, chỉ là… em có thể nói với anh em một tiếng không? Nói chuyện vừa rồi là hiểu lầm, bảo anh ấy gọi cho mẹ anh xin lỗi một câu. Như vậy hai bên đều dễ nói chuyện.”
Tôi nhìn anh.
Đôi đũa dừng giữa không trung.
Bao năm qua cuối cùng cũng có người đứng ra nói một câu công bằng thay tôi.
Vậy mà chồng tôi lại muốn anh tôi xin lỗi?
Tôi còn chưa nói, anh tôi đã bật cười.
Tiếng cười rất nhẹ, giống luồng gió lạnh luồn qua khe cửa mùa đông.
“Trần Khải, cậu nói gì?”
Anh tôi đặt đũa xuống, ngả người ra sau.
“Bảo tôi xin lỗi mẹ cậu?”
“Cậu nói cho tôi nghe xem, câu nào tôi nói sai?”
“Mùng Hai về nhà mẹ đẻ là sai?”
“Hay mẹ cậu gọi bốn mươi cuộc giục em gái tôi về nấu cơm là sai?”
“Hay cậu là đàn ông trưởng thành mà đứng đó để vợ gánh hết mọi việc, câu đó sai?”
Sắc mặt Trần Khải khó coi, giọng cũng nóng lên:
“Anh, em biết anh có lý. Nhưng mẹ em hơn năm mươi tuổi rồi, anh chấp với bà ấy làm gì?”
“Bà ấy chỉ hay cằn nhằn, miệng dữ nhưng trong lòng không xấu.”
“Anh để Hiểu Hiểu về sớm một chút chẳng phải hết chuyện sao?”
“Sao nhất định phải làm ầm thành thế này?”
“Để con bé về sớm?”
Anh tôi chỉ vào tôi.
“Vợ cậu, cậu không xót, tôi xót.”
“Nó cả năm làm trâu làm ngựa ở nhà cậu. Vừa về nhà mẹ đẻ chưa được bao lâu mà mẹ cậu đã gọi bốn mươi cuộc.”
“Đó gọi là cằn nhằn à?”
“Đó là không coi em gái tôi là con người.”
“Tô Vĩ!”
Trần Khải cao giọng.
Lần này đến “anh” cũng không gọi nữa.