Suốt dọc đường đi, Bùi Quán không quản phiền hà mà dặn dò tôi đủ điều. Tôi đều chăm chú lắng nghe không sót một chữ. Tính ra thì đây là lần đầu tiên tôi một mình đi xa trong cả hai kiếp người. Tôi nghĩ, bản thân mình cũng phải nhanh ch.óng học cách tự lập thôi.

11.

Trường cảnh sát, thức dậy lúc 5H sáng và tắt đèn lúc 10H đêm.

Mỗi ngày của tôi đều lấp đầy bởi các buổi huấn luyện, họp hành và các hoạt động tập thể. Dưới nhịp sống hối hả và dồn dập ấy, tần suất tôi nghĩ ngợi lung tung đã giảm đi rất nhiều.

Trần Cảnh trở thành bạn cùng phòng của tôi. Hai người còn lại trong ký túc xá, một người xin ngoại trú, người kia thì yêu đương, ngày nào cũng xoắn xuýt dính lấy nhau dưới lầu ký túc xá nữ. Tôi thường tranh thủ khoảng thời gian này để gọi điện cho Bùi Quán, đều đặn như vắt chanh.

"Vâng ạ, anh trai, kỳ thi lần này trung đội em đứng nhất, môn nào em cũng đứng đầu, tính cả hệ cũng vậy luôn. Dạ, có học bổng chứ, hôm nào về em mời anh đi ăn nha. Thôi, đến giờ tắt đèn rồi, đốc sát sắp đi kiểm tra phòng, em cúp máy trước đây."

Chờ tôi ngắt cuộc gọi, Trần Cảnh mới tò mò lên tiếng: "Tôi nhớ cậu với anh Bùi Quán đâu phải anh em ruột đúng không?"

"Ừm." Tôi vừa cất điện thoại, nghe vậy liền gật đầu.

Trần Cảnh nhìn tôi, thản nhiên thả một câu: "Cậu thích anh ấy."

Không có bất kỳ sự chuẩn bị nào, hoàn toàn là trở tay không kịp. Tôi trố mắt nhìn Trần Cảnh. May mà hiện tại trong phòng không có ai khác, bằng không tôi có mười cái miệng cũng không tài nào giải thích nổi.

"Này người anh em, mắt tôi có thị lực năm phẩy không đấy nhé." Trần Cảnh tỏ vẻ đắc ý, "Hơn nữa tôi thấy anh trai cậu hình như cũng thích cậu mà. Sao ngày nào hai người gọi điện cho nhau cũng gượng gạo, vặn vẹo thế nhỉ? Học tập cậu ba phòng mình xem, nghe người ta gọi điện cho người yêu sến súa chưa. Yêu đương ai lại yêu kiểu như cậu."

Cậu ấy không biết những lời mình vừa thốt ra nghe kinh thế hãi tục đến mức nào sao? Qua một thời gian dài ở chung, tôi đã hoàn toàn xác định được cậu ấy là một thẳng nam chính hiệu. Nhưng tại sao khả năng tiếp nhận của một gã trai thẳng lại có thể cao đến mức này?

Đầu tôi bắt đầu đau nhức âm ỉ, tôi thở dài một tiếng thật dài, lắc đầu: "Mọi chuyện không đơn giản như cậu nghĩ đâu, anh ấy không thích tôi."

Nói về hiện tại, chúng tôi trên danh nghĩa vẫn là hai anh em nương tựa vào nhau mà sống. Anh kế thừa gia nghiệp của cha mẹ, tự mình lập nghiệp mở công ty, sự nghiệp đang ngày một thăng tiến vang dội. Nếu chuyện anh ở bên cạnh đứa em trai nuôi bị phanh phui, dư luận xã hội sẽ tạo ra sức ép khủng khiếp đối với anh.

Nói về tương lai xa xôi, giữa tôi và Bùi Quán đã ngăn cách bởi một kiếp người, và cả một mạng sống của anh. Tôi đã không còn dũng khí và lòng quyết tâm để mặt dày bám lấy anh, sống c.h.ế.t đòi thử một lần như kiếp trước nữa rồi. Đó là còn chưa kể đến giả định anh cũng thích tôi.

Nếu lấy kiếp trước làm hệ quy chiếu, tôi có thể khẳng định chắc nịch rằng, anh đối xử tốt với tôi chỉ đơn thuần là một thói quen. Tình cảm anh dành cho tôi chỉ là thứ tình thân ruột thịt được nhào nặn từ những tháng ngày hai đứa cô độc dựa dẫm vào nhau mà lớn lên. Chỉ bấy nhiêu đó mà thôi.

Lời trăng trối cuối cùng của anh chẳng phải là "kiếp sau không muốn làm anh trai của em nữa" đó sao. Đứa em trai này quả thực đã mang đến cho anh quá nhiều rắc rối rồi.

"Không thích á?" Cậu thiếu niên tuấn tú khẽ híp đôi mắt lại, không biết đang ngấm ngầm tính toán cái gì, "Hồi đó lúc tôi bảo tôi là em rể của anh ấy, mặt anh ấy xanh mét như tàu lá chuối luôn kìa."

Chẳng hiểu vì sao, cứ mỗi lần hồi tưởng lại gương mặt sắt lại vì tức giận của Bùi Quán ngày hôm đó, tôi lại không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Nhưng cười một hồi, nước mắt lại không tự chủ được mà rơi xuống.

Tôi lau khô những giọt lệ vương trên khóe mắt, khàn giọng nói: "Trần Cảnh, không thích, và cũng không nên thích."

Cậu bạn im lặng, rút vài tờ khăn giấy đưa cho tôi, lát sau mới nhỏ giọng nói: "Tôi xin lỗi."

Cậu ấy rất nhạy cảm, luôn có thể từ những biến động cảm xúc nhỏ nhất và ngôn từ của người khác mà lập tức nhìn thấu sự thật ẩn sau lớp mặt nạ ngụy trang. Nhưng cũng chính vì quá nhạy bén nên suy nghĩ của cậu ấy lại thiếu đi sự mềm mại, uyển chuyển. Trần Cảnh không thể đồng cảm được với sự phức tạp của câu chuyện này, cậu ấy chỉ nghĩ điều gì là đúng đắn, là phương án tối ưu để giải quyết vấn đề thì sẽ đ.â.m đầu vào làm điều đó. Thích thì phải dũng cảm theo đuổi, vứt bỏ những định kiến thế tục để mà đến với nhau, người yêu nhau thì nên ở bên nhau. Trong thế giới quan của cậu ấy, chuyện đó cũng hiển nhiên giống như việc đói thì phải ăn cơm vậy.

Thế nhưng trong những hoàn cảnh như thế này, thứ mà cậu ấy cho là đúng đắn, ngược lại chính là một sai lầm chí mạng. Tôi nói: "Không trách cậu đâu, Trần Cảnh. Tôi chuẩn bị chuyển chuyên ngành rồi."

12.

Chuyển chuyên ngành không phải là một chuyện nhỏ. Sau khi thầy chủ nhiệm gặp mặt để xác nhận lại lần cuối, tôi vẫn giữ nguyên ý định không nói cho Bùi Quán biết. Nếu tôi đã trưởng thành rồi, vậy thì hãy để tôi tự mình đưa ra quyết định cho cuộc đời mình đi.

Chương 8 - Ngoảnh Đầu Lại, Anh Vẫn Ở Dưới Tán Ô Chiều - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia