"Cô không thể thu xếp được cũng được, nhưng đừng để đứa trẻ phải tìm lý do biện minh cho cô."
Mẹ nhanh ch.óng kết thúc cuộc gọi.
Tôi sợ Lỗ Uyển Thanh giận, vội vàng nói:
"Bình thường mẹ cháu bận lắm."
Dì dừng bước, nghiêm túc nhìn tôi.
"Người lớn bận hay không, ai cũng có nỗi khó riêng. Nhưng chuyện tan học cháu đi đâu, buổi tối ai chăm cháu, vốn dĩ phải do người lớn nói cho rõ ràng. Cháu đừng thay cô ấy hoàn thành những việc mà chính cô ấy còn chưa làm xong."
Tôi không trả lời ngay, chỉ cúi đầu nhìn miếng gạch lát đường bị nước mưa làm ướt dưới chân suốt cả quãng đường.
3.
Tôi ở nhà họ Lỗ cho đến khi bà ngoại xuất viện.
Bà ngoại hồi phục rất chậm, bác sĩ nói ít nhất vẫn phải tĩnh dưỡng thêm một tháng. Sau khi bàn bạc với nhân viên công tác cộng đồng, Lỗ Uyển Thanh để tôi tiếp tục ở nhà dì. Ban ngày tôi làm bài tập ở phía sau quán ăn, buổi tối dì đưa tôi đến bệnh viện thăm bà.
Lúc đầu, tôi lúc nào cũng muốn làm việc.
Sàn nhà có nước, tôi đi tìm cây lau nhà.
Trên bàn chất đầy bát đĩa, tôi lén bê chúng ra bồn rửa.
Thẩm Vạn Sơn về muộn, tôi còn cho cơm của chú vào nồi hấp hâm nóng.
Lần nào bị phát hiện, Lỗ Uyển Thanh cũng phải lớn tiếng gọi:
"Nhiếp An Hòa, bỏ cây lau nhà xuống. Mấy chữ trong vở còn chưa viết xong, cháu lau nhà làm gì?"
Tôi nói mình cũng chẳng có việc gì làm.
Dì đẩy một đĩa nho đã rửa sạch đến trước mặt tôi.
"Ai nói cháu không có việc? Ăn hết trái cây, làm xong bài tập, tối ngủ cho ngon. Chừng đó việc cũng đủ cho cháu bận rồi."
Đỗ Tắc Xuyên còn nói thẳng hơn cả dì.
Có lần tôi tranh thủ lúc mọi người nghỉ trưa, lau sạch tấm bảng thực đơn đặt trước cửa quán.
Cậu ấy tan học về, đứng trước tấm bảng nhìn hồi lâu.
"Chữ đẹp đấy."
Tôi tưởng cậu ấy định khen mình, vừa ngẩng đầu lên thì cậu ấy lại nói:
"Lần sau đừng lau. Đó là mẹ anh viết. Tháng nào mẹ cũng phải nhìn mấy chữ sai chính tả ấy rồi tự đắc một lần."
Lỗ Uyển Thanh từ trong bếp chạy vụt ra.
"Đỗ Tắc Xuyên, con lại chê chữ mẹ xấu à?"
Đỗ Tắc Xuyên xách cặp chạy thẳng lên tầng.
"Con đang khen An Hòa mà."
Lỗ Uyển Thanh đuổi đến chân cầu thang, ngẩng đầu hét lên:
"Khen người ta thì khen cho đàng hoàng, đừng có lấy mẹ con ra làm bàn đạp!"
Tôi ngồi bên bàn, cười đến đau cả bụng.
Sau đó, Lỗ Uyển Thanh mua cho tôi một chiếc đồng hồ báo thức nhỏ.
Màu xanh lam, chuông báo thức là tiếng tàu hỏa.
Tôi hỏi dì bao nhiêu tiền, dì không chịu nói.
Tôi lại hỏi tám trăm tệ của mình còn ở đó không.
Dì lấy chiếc phong bì đựng tiền từ túi tạp dề ra, nhét vào ngăn sâu nhất trong cặp sách của tôi.
"Không động một xu nào. Tiền của cháu thì cháu tự giữ."
"Nhưng cháu đã nói muốn thuê dì làm mẹ mà."
Dì kéo khóa cặp lại cho tôi.
"Cháu giữ kỹ số tiền này đi. Sau này, nếu cháu lớn rồi mà vẫn bằng lòng bước qua cánh cửa này, vẫn bằng lòng gọi dì một tiếng mẹ, thì dì coi như cháu đã trả xong món nợ này."
Tôi cúi đầu, nước mắt rơi xuống cặp sách.
Dì giả vờ như không nhìn thấy, quay người đi bưng thức ăn.
Bữa tối hôm đó có thịt heo chiên giòn kiểu Đông Bắc, bò hầm khoai tây, cùng một tô canh dưa cải thật lớn.
Thẩm Vạn Sơn gắp miếng thịt heo nguyên vẹn nhất vào bát tôi, nói trẻ con phải ăn nhiều thịt.
Đỗ Tắc Xuyên ngoài miệng thì nói mình cũng muốn ăn, nhưng đôi đũa lại cố tình tránh mấy miếng lớn nhất trong đĩa.
Tôi gắp miếng thịt, mãi vẫn không ăn.
Tôi nhớ đến trước đây ở nhà bà ngoại. Thỉnh thoảng mẹ trở về, trên bàn ăn lúc nào cũng mở video em gái ăn cơm.
Mẹ sẽ đẩy chiếc bát nhỏ đựng tôm đã bóc vỏ, cá đã gỡ hết xương đến trước ống kính, cười nói:
"Bảo bối, mau ăn đi."
Mẹ chưa từng gắp thức ăn cho tôi như thế.
Tôi cứ tưởng mình đã không còn để tâm nữa.
Lỗ Uyển Thanh nhìn thấy tôi ngẩn người, không hỏi ngay, chỉ đẩy bát canh dưa cải lại gần tôi hơn một chút.
"Không hợp khẩu vị à?"
Tôi vội lắc đầu.
"Ngon lắm ạ."
"Ăn từ từ thôi, trong nồi vẫn còn."
Sau khi bữa cơm kết thúc, tôi rửa bát rất cẩn thận.
Lỗ Uyển Thanh không ngăn tôi.
Dì đứng bên cạnh, bóp nước rửa chén vào lòng bàn tay tôi.
"Lần này tính là cháu giúp dì. Người một nhà phải biết đỡ đần lẫn nhau, không gọi là mắc nợ."
Tôi ngẩng đầu nhìn dì.
Dì đang cúi xuống giặt tạp dề, tiếng nước chảy rất lớn.
Tôi cầm chiếc bát trong tay, ngón tay dừng trên miệng bát hồi lâu, rồi mới cúi đầu uống hết bát canh.
Ngày bà ngoại xuất viện, cuối cùng mẹ cũng trở về một lần.
Sau khi làm xong thủ tục xuất viện cho bà, mẹ kéo tôi đến cuối hành lang, nói muốn đưa tôi về phương Nam ở vài ngày.
Tôi hỏi mẹ:
"Thế sau khi khai giảng thì sao?"
Mẹ nói sau khi khai giảng rồi tính tiếp. Nhà bên chỗ chú Đỗ hơi nhỏ, ban đêm em gái ngủ không ngon, mẹ còn phải tìm một trường học phù hợp.
Tôi không lập tức đồng ý.
Mẹ có vẻ mất kiên nhẫn.
"Con ở nhà họ Lỗ mấy ngày mà đã thật sự coi người ta là người thân rồi à? An Hòa, người khác giúp con là tình nghĩa, nhưng mẹ mới là người nhà thực sự của con."
Tôi nhìn chiếc vali trong tay mẹ.
Trên đó dán những miếng sticker hoạt hình mà em gái thích, màu sắc mới tinh, sáng bóng.
Tôi hỏi mẹ:
"Mẹ, trong nhà ở phương Nam có chừa giường cho con không?"
Mẹ sững người.
Tôi lại hỏi:
"Có dép của con không? Có cốc của con không? Sau khi con chuyển đến thì cặp sách sẽ để ở đâu?"
Mẹ hé miệng, nói có thể mua lại.
Tôi gật đầu.
"Khi nào mẹ chuẩn bị xong thì gọi con. Bây giờ con phải đưa bà ngoại về nhà trước."
Nói xong, tôi đi đẩy xe lăn.
Lỗ Uyển Thanh đứng cách đó không xa, không xen vào câu nào, chỉ đưa tay nhận lấy túi t.h.u.ố.c trong tay bà ngoại.
Mẹ nhìn chúng tôi đi xa, sắc mặt rất khó coi.
Đến trước cửa thang máy, tôi mới nhận ra mình không còn chạy theo mẹ để giải thích như trước nữa.
Tôi cũng không còn vì muốn mẹ vui mà lập tức đồng ý những chuyện mình không muốn làm.
4.
Trước khi kỳ nghỉ hè kết thúc, bà ngoại vẫn chưa thể tự mình chăm sóc tôi.
Lỗ Uyển Thanh và Thẩm Vạn Sơn bàn bạc rất lâu, cuối cùng đề nghị để tôi ở lại nhà họ cho đến khi khai giảng cấp hai.
Mẹ đồng ý qua điện thoại rất nhanh. Mẹ nói như vậy cũng tốt, đến cuối năm mẹ sẽ đón tôi về phương Nam.
Lỗ Uyển Thanh cúp máy, tức đến mức đậy nắp nồi đ.á.n.h "rầm" một tiếng.
Thẩm Vạn Sơn ngồi trên chiếc ghế nhỏ bóc tỏi. Một lúc lâu sau, chú mới nói:
"Cô ấy đồng ý nhanh như vậy, chứng tỏ vốn dĩ cô ấy chưa hề sắp xếp gì cả."
Lỗ Uyển Thanh không nói gì.
Đỗ Tắc Xuyên đang ngồi bên cạnh làm bài tập, bỗng ngẩng đầu lên.
"Vậy thì đừng đợi đến cuối năm nữa. An Hòa có thể ở lại Bắc Thành hay không, phải hỏi xem em ấy có muốn hay không."
Cả ba người cùng nhìn về phía tôi.
Tôi nắm c.h.ặ.t cây b.út, lòng bàn tay toàn là mồ hôi.
Đương nhiên là tôi muốn ở lại.
Nhưng tôi biết, để một đứa trẻ sống trong nhà người khác, không phải chỉ một câu "muốn hay không" là có thể giải quyết được.
Tiền ăn, học phí, hộ khẩu, trường học...
Đều là những thứ tôi không hiểu, nhưng tôi biết chắc chúng rất đắt.