Lăng Phong nhìn nàng với vẻ mặt lạnh nhưng vẫn không giấu nổi thương cảm. Tự nhiên hắn nhớ đến năm tháng hắn bị người đời khinh thường. Hắn cùng Tạ Thiên Tư từ là huynh đệ cùng mẫu thân nhưng tiếc thay mẫu thân mất. Bọn họ cũng mất đi sự sủng ái của phụ hoàng mà trở thành vật không ai cần.

Phụ hoàng của họ ham mê t.ửu sắc đ.ấ.m chìm trong d*c v*ng với hoàng hậu hiện là thái hậu đang bị nhốt ở lãnh cung, ông ta từng nói với họ cả đời chỉ yêu mẫu thân của họ nhưng rồi thì sao phi t.ử tốt của ông ta hại c.h.ế.t mẫu hậu của họ, rồi độc chiếm ngôi vị hoàng hậu, đày đọa huynh đệ họ thừa sống thiếu c.h.ế.t.

Đến khi Tạ Thiên Tư ca của hắn giành lấy ngôi vị hoàng đế, mà cả hai huynh đệ mới không phải chịu cảnh đòn roi, mãi lúc nào cũng bị người ta sỉ nhục đ.á.n.h đập dã man. Hắn hả lòng hả dạ nhưng dù vậy thì sao? Hắn vẫn chỉ lả đứa trẻ bị bỏ rơi, ca hắn đ.ấ.m chìm trong niềm vui làm vua một nước mà đẩy hắn ra xa, tình huynh đệ mười mấy năm cũng rạng nức, hắn đau lòng, đau tim nhưng vẫn cố để bản thân mạnh mẽ trong cung cấm chỉ là vì muốn tìm đường sống cho mình về sao, hắn đ.â.m đầu vào chiến tranh phù trợ cho hoàng huynh của hắn rồi trở thành chiến thần người người ca tụng.

Đến khi hoàng huynh mất đi thứ quý giá nhất là vị hoàng hậu xác đã lạnh đông lại thì mới nhớ ra hắn. Tạ Thiên Tư một mực truyền lại ngôi cho hắn cũng chỉ là đang muốn chốn tránh trách nhiệm của một bậc đế vương.

Hắn vốn sẽ có quyền thế ngút trời nhưng hắn lại chẳng thiết tha gì cái cương vị ấy. Bao năm trong cung hắn đấu đá với các quan thần,tướng quân để tranh nhau chức vị thống lĩnh binh sĩ triều đình,rồi khi hắn có được cái danh hiệu thì lại nhìn thấy ánh mắt không cam lòng của chúng, hắn vốn đã hiểu rõ cái đáng sợ của lòng người ngoài mặt họ ngưỡng mộ nhưng sâu trong lòng họ chỉ muốn đem hắn đi bâm thành trăm ngàn mảnh,phơi thây nơi biên ải của địch quốc. Phơi thây nơi đô thành phồn hoa bêu rêu cái quá khứ tồi tàn của hắn và Thiên Tư.

Để các thần dân thương hại hắn, khinh bỉ hắn. Bao năm hắn cũng chợt hiểu ra thứ đáng sợ không phải là cái c.h.ế.t mà là lòng người. Nhất là lòng của bậc cửu ngũ chí tôn. Hắn tiếc thương cho nàng Triệu Quang Nguyệt bị hoàng huynh của hắn lợi dụng từ chân tơ kẽ tóc mà không nhận ra, ca của hắn, hắn ắt biết rất rõ ràng, hắn cũng từng cùng Bắc Lục khuyên nàng tỉnh táo nhưng nàng nào để tâm,vì nàng đang chìm đ.ấ.m trong tình yêu mù mờ đôi mắt ấy rồi.

Hắn nhớ lại từng hồi ký ức lòng lại chợt lạnh đi,khóe mắt lại đỏ lên như sắp khóc. Nàng Kha Nguyệt nhìn vào mắt hắn lại thấy một tia nước đang muốn trào ra, nàng liền vội dùng khăn tay lau đi, để rồi tay hắn chạm vào tay nàng mà kìm c.h.ặ.t lên má.

"Yên tâm! Ta sẽ không để kẻ khác bắt nạt nàng, vì nàng là muội muội yêu quý bằng hữu ta, ta sẽ thay Lương Bắc Lục bảo vệ nàng." Giọng của hắn chỉ vừa khẽ cất lên lại khiến nàng sững sờ giây lát.

"Một chiến thần uy vũ lại vì chuyện của nữ nhân mà rơi lệ, còn an ủi theo kiểu tận tâm như vậy đúng là không như lời đồn băng lãnh vô tình! Vẫn là không nên tin đám người vô tích sự ngoài kia." Nàng suy nghĩ thoáng qua rồi rụt rè rút tay mình lại và tránh né Tạ Lăng Phong một khoảng cách vừa đủ.

"Thất Vương gia! Ngài...thận trọng... thần nữ...không cần người phải để tâm chuyện của thần...với lại dù gì... Hôn sự giữa ta và ngài bị hủy bỏ rồi. Bây giờ ngài là hôn phu của Dung nhi, thần không dám xen vào chuyện tình của hai người." Nàng gấp gáp nói lên,vờ vịt làm rằng bản thân đang rất sợ hãi trong giọng nói lại run rẩy lên từng hồi.

Hắn vẫn là dùng mắt phượng vừa lạnh nhạt vừa dịu dàng nhìn nàng chân mày khẽ cau lại rồi thoát giọng nói lên từng chữ.

"Nàng yên...tâm ta sẽ hủy hôn!" Câu nói chắc chắn đến mức làm nàng chợn mắt kinh hoàng.

Nàng vốn chỉ muốn chia rẽ bọn họ vờ làm kẻ yếu để làm một kẻ thứ ba dễ dàng trả thù, nhưng không có ý định muốn hắn từ hôn, nàng sợ khi hắn từ hôn Hàn Liễu Dung thì lại xin ban hôn cho nàng và hắn.Nàng sợ cảnh trong cung lắm, nếu như hắn là vương gia thì được chứ nếu như hắn thành hoàng đế chẳng phải nàng lại tiếp tục bị cuốn vào cuộc tranh quyền đoạt thế hay sao.

" Không được! " Nàng nói hốt hoảng hô to hai chữ rồi lại tiếp tục lấp l**m cho sự hoảng loạn của mình ban nãy.

" Liễu Dung yêu ngài như vậy... Thần sợ rằng muội ấy sẽ...sẽ...tức giận mất." Nàng cố tỏ ra lo lắng để che dã tâm ám toán người khác trong lòng.

Năm năm trong cung cấm, bao nhiêu mưu mô của các phi tần nàng đều theo chúng mà học hỏi, đến cùng phải dùng chiêu này của Lương Vi giả vờ yếu đuối kéo lấy tình người. Dựa vào quá khứ mà tấn công.

Hắn thấy nàng bấn loạn như vậy cũng chỉ nói:

" Được rồi...nàng thương cho nàng ta như vậy...liệu nàng ta có thương nàng không? nàng vẫn là nên suy nghĩ kĩ càng vào. " Hắn vừa nói vừa lấy tay quắn tóc nàng một luống tóc bị hắn xoắn đến muốn công đi. Rồi hắn thấy biểu cảm dè chừng của nàng cũng thôi ngưng hành động chọc hoa trêu mỹ của hắn.

"Thôi được không hủy hôn...! Nhưng khi ta thành thân với nàng ta! ta sẽ không động vào nàng ta mà sẽ đi tìm nàng để động! dù gì nàng cũng không thoát được!" Hắn nhìn lại gương mặt đang sợ hãi của nàng thoáng cười, một nụ cười vừa trêu chọc vừa ám mụi làm nàng rợn người mà run lên,hắn đưa tay xoa đầu nàng.

Nàng liền dùng tay ôm đầu phụng phịu đôi má khiến gương mặt vốn xinh đẹp sắc sảo lại dễ thương vô cùng.

Hắn xoa đầu nàng xong rồi rời khỏi phòng, nàng đi đến chiến gương trên bàn,nàng thấy gương mặt của nàng Kha Nguyệt rất xinh đẹp khóe mi dưới có một nốt *son lệ, đôi mắt lá liễu, chân mày ngang,môi hoa đào mỏng gương mặt trái xoan.Gương mặt vốn xinh đẹp hơn người vậy mà lại vì cái vết lọ nồi đen đúa che lắp làm mất một vài vẻ đẹp trên mặt nàng.

Nàng lấy khăn tay nhúng vào trong chậu nước rồi lau đi gương mặt đen ngòm đó, nàng vừa lau mặt xong liền trả về cho nàng một gương mặt xinh đẹp không chút tì vết nào. Xong nàng nhìn trước cửa thấy một dáng người mảnh mai đang nóng giận tiến vào từ cửa trước. Nàng liền bảo Thủy Nhược đang may vá y phục cho nàng mà nói dừng tay rồi bảo.

"Thủy Nhược...! Em bỏ việc này xuống đi,em đi gọi phụ thân ta đến... Nhớ là nếu có đụng mặt nhị tiểu thư nếu muội ấy có hỏi phải trả lời là đi đến phòng nhị di nương." Nàng nói vậy vì biết người có quyền nhất trong phủ là Tạ Cẩm phu nhân Hàn gia kể cả Đại di nương cũng không dám động vào nên ắt Hàn Liễu Dung cũng sẽ không ngăn cản vì mẹ con tính cách như nhau.

Thủy Nhược nhìn nàng rồi liền gặt đầu nói: " Vâng thưa tiểu thư" Rồi lặp tức rời đi.

Lúc này nàng Hàn Liễu Dung bước huênh hoang đi vào, miệng xoang xoảng lên mắng nàng.

"Tiện nhân! Ngươi đã làm cái quái gì mà khiến Phong ca ca muốn từ hôn với ta, còn bắt ta đi gắp hoàng đế, ta sẽ không tha cho ả điếm nhà ngươi!" Ả vừa nói vừa lau đến nàng, nàng xoay mặt lại nắm lấy bàn tay đang muốn tát vào mặt mình mà quát.

"Là muội không giữ được lòng người ta,lại đi đổ hết tội lên đầu ta? Muội cũng có nghĩa khí nhỉ! Trước mặt phụ thân vờ vịt lương thiện phía sau người lại đi bắt nạt ta! Muội cũng thật là biết diễn!"

"Ngươi...ngươi!" Ả ta chợn to mắt nhìn nàng,tỏ vẻ không tin nàng có thể nói những lời như vậy.

"Ngươi cái gì mà ngươi....muội đúng là không chút phét tắt...mẫu thân dạy muội vậy à?" Nàng nhắc đến mẫu thân của ả làm à nổi m.á.u lên tiến đến đ.á.n.h nàng.Nhưng lạ thay nàng không tránh cũng không cản cứ để ả đ.á.n.h nàng.Như nàng dự tính.Một nam nhân trung niên cùng Thủy Nhược hớt hải chạy vào nhìn thân ảnh tơi tả vải mỏng đang té ngục dưới đất mà người nam nhân trung niên đó vội đi tới đỡ lấy nàng.

"Nguyệt nhi!!! Con có sao không " Vừa nói vừa đỡ nàng lên.

Lúc này dường như Hàn Liễu Dung như bị đóng băng đứng đó không biết làm gì.

"Phụ....phụ...thân...?" Ả lắp bấp đôi mắt hiện lên một chút kinh hoàng.

Hàn T.ử Hào dùng đôi mắt đáng sợ nhìn ả ta mà quát:

"Còn ra cái thể thống gì không!" Ông giận đến mức gân m.á.u ở trán nổi lên.

Nàng nắm lấy vạt tay áo của Hàn T.ử Hào.

"Phụ thân... Đừng mắng muội ấy...là do..con...không tốt...con không nên nói chuyện với Thất Vương,làm muội ấy tức giận, là lỗi tại con" Nàng dùng đôi mắt ướt lệ mà khẩn thiết cầu xin.

Phụ thân nàng Kha Nguyệt không chịu được cảnh này liền quát:

" Hàn Liễu Dung! Ngươi đến từ đường quỳ gối chép Nữ Tắt 100 lần cho ta!!!" Trong lời nói phẫn nộ đến giọng khàn đặc lại.

Hàn Liễu Dung không cam tâm rời đi trước khi đi nàng cố đứng dạy gọi với tới:

" Dung Dung!" Giọng nói yếu ớt dè dặt

Ả quay mặt lại nhìn nàng. Đôi mắt tức giận mà chăm chăm nhìn vào nàng.

"Tỷ xin lỗi... " Nàng vừa nói xong lại tiến đến đặt miệng bên tai ả ta nói một câu lạnh lẽo: "Bánh đậu và bánh táo...vương gia ăn vừa miệng nhỉ..." Nàng nói xong liền đi lùi ra xa cố nhìn mặt mài nhăn nhó của ả.

Hàn Liễu Dung nhìn nàng lần cuối cùng rồi dậm chân đành đạch rời đi.

Kha Nguyệt nhìn theo bóng lưng đang dần khuất xa của Liễu dung, mà nghĩ:

"Hàn Liễu Dung, ngươi càn tức giận, ta càng thích, những điều như súc sinh ngươi làm với nàng Hàn Kha Nguyệt ta đều cho ngươi nếm chảy,đây chỉ là một phần trong đó mà thôi" Nàng nhìn theo hướng ả đi mà đôi môi lại cong lên một nụ cười mãn nguyện.Nàng quay người lại nụ cười cũng tắt đi, trở về với gương mặt ủy khuất.

" Phụ...thân....hức...hức...có phải Nguyệt nhi làm sai nên Dung nhi mới ghét con không." Nàng vừa nói thì hai hàng nước mắt cũng rơi xuống làm cho Hàn T.ử Hào phải luống cuống không biết làm gì.

Ông chấn tỉnh bản thân,nhịp thở đều đều rồi hạ giọng nhẹ nhàng an ủi.

"Nguyệt nhi...không sao! Là do ta nuông chiều muội muội con nên tính tình của nó mới ương ngạnh như vậy."

Nàng vờ như nghe hiểu liền dùng tay dụi dụi mắt,để nước mắt ngừng chảy.

"Nhưng... Dung Dung ghét con rồi phải làm sao đây!" Nàng dùng gương mặt ủy khuất nhìn ông đôi mắt long lanh điểm lên vài giọt lệ.

Hàn T.ử Hào nhìn nàng cảm thấy tự trách.

"Nguyệt nhi! Phụ thân nhu nhược! Lúc trước không phân biệt đúng sai bị Dung nhi lừa gạt đổ oan cho con, sau này phụ thân không như vậy nữa."

Nàng nhìn ông ta càng nhìn nàng càng cảm thấy ông rất giống với phụ thân của mình, vẻ hiền hòa nghiêm trang đó làm nàng cảm thấy đắng lòng không ngui. Hình ảnh người cha vui vẻ hiền lành nhìn nàng lúc nàng là Quang Nguyệt thật đẹp biết bao, nhưng giờ đây nó chỉ còn lại là hai chữ "nghịch nữ" nàng vẫn nhớ năm đó khi nàng vào cung làm Hoàng Hậu, cùng ngày đó muội muội nàng cũng vào cung làm quý phi. Hôm đó nàng quay về Triệu phủ, phụ thân thấy nàng liền đùng đùng nổi giận.

"Thứ ngỗ nghịch nhà ngươi, ngươi hại đệ đệ không được thăng quan tiến chức, ngươi hại c.h.ế.t người muội muội ngươi yêu, ngươi hả lòng hả dạ chưa? Bây giờ ngươi vẫn còn mặt mũi quay về đây sao?" Trong dòng ý ức nàng nhớ Triệu Phục đ.á.n.h vào mặt nàng thậm chí rút kiếm muốn đ.â.m c.h.ế.t nàng, nhưng lại bị mẫu thân nàng chặn trước mũi kiếm, theo quán tính thanh kiếm đ.â.m xuyên qua người mẫu thân nàng.

Nàng chợn to mắt nhìn mẫu thân nàng từng chút,từng chút ngã gục trước mắt nàng. Nàng gào lên:" MẪU THÂN!!" Ôm lấy bà ấy nhưng lại bị phụ thân đẩy ra, ông giành lấy mẫu thân từ tay nàng mà hô giáng gọi đại phu. Đệ đệ nàng Triệu Văn Ngụy liếc nàng một cái rồi buôn lời phỉ báng.

"Vì quyền lợi không tiếc lợi dụng người thân. Bây giờ ở đây giả vờ? Ta quả thật quá ghê tởm một người như ngươi. Cút khỏi đây từng bao giờ xuất hiện nữa. Cũng tạ ơn Hoàng Hậu nương nương đã tới thăm. Người đâu! Tiễn người!"

Nàng buồn bã dạo bước ra khỏi nơi nàng sinh sống và lớn lên từ bé,không biết khi nào hai hàng lệ đã rơi đầy trên má.Trở lại hiện thực, nàng sống trong cơ thể nàng Kha Nguyệt còn có thể liên quan với vài người trong kiếp trước có thể là có chút duyên phận. Nhưng bây giờ nàng đã bỏ hết tự tôn gào lên khóc lóc ôm chầm lấy Hàn T.ử Hào khóc than để đáng thương.

Hàn T.ử Hào lúng túng tay chân, run tay vỗ nhẹ lên lưng nàng.Vị thiếu nữ nhỏ bé kế bên khẽ thở một hơi dài.

" Tiểu thư..." Thủy Nhược nhìn nàng gương mặt không khỏi lộ ra chút thương cảm.

Lúc này trong đầu của nàng Kha Nguyệt đang suy tính một điều gì đó: "Hàn T.ử Hào là một phụ thân nhu nhược chỉ tin vào mắt chứ không tin vào lời đồn đúng là có lợi, nhưng cũng vì vậy mà bị hai mẫu t.ử Hàn Liễu Dung quay như chong ch.óng,mà ông ta vậy cũng tốt, rất dễ lừa..."

Ông ấy ôm nàng an ủi một chút thì thấy nàng đã ngưng khóc mà còn nằm trong vòng tay ông ngủ ngon, ông bế nàng lên đưa lên giường rồi nhìn xung quanh. Giang phòng tàn tạ, y phục chân gối mỏng manh đến đáng thương.

"Bao năm nay khổ cho con rồi..." Ông nói với gương mặt hối lỗi

"Thủy Nhược! Ngươi theo ta...đến ngân khố lấy tiền tiêu cho tiểu thư ngươi và tiền lương rồi ra ngoài bảo người tu sửa nội phủ cho tiểu thư nhà ngươi.Đợi tiểu thư tỉnh dẫn con bé ra ngoài lựa y phục."

Thủy Nhược vui vẻ đáp lại: "Nô tỳ thay mặt tiểu thư đa tạ lão gia!"

Một lúc sau khi bọn họ rời đi nàng cũng từ từ tỉnh lại hóa ra nãy giờ nàng chỉ giả vờ ngủ. Nàng đến bàn mở ngăn kéo lấy cái kéo cắt tóc. Vì tóc đã dài đến tận đầu gối rồi.Vì từ nhỏ nguyên thân đã ngốc nên chuyện tỉa tóc cũng không biết nên tóc đã quá dài rồi. Nàng cắt một đoạn dài rồi tỉa lại cho gọn gàng xong xuôi đi đến từ đường nơi Hàn Liễu Dung đang chép nữ tắc lấy lại đồ.

Nàng vừa bước vào đã bị nha hoàn bên cạnh ả chặn lại: " Đại tiểu thư? Người muốn làm gì?"

"Ta làm gì mặc ta! Ngươi quản được sao?" Nàng vừa nói vùa dùng tay đẩy cô ta ra.

Bước đến nắm lấy tóc của Hàn Liễu Dung mà nói.

"Từ khi nào trăm cày mẫu thân tặng ta lại thành của muội muội rồi!" Nàng nắm mạnh lấy đầu ả mà dựt lấy cái trâm cày có hoa văn tinh xảo cùng với tua rua là ngọc lam rực rỡ.

"Lam Tỏa Trâm này vốn là vật mẫu thân để lại cho ta, dựa vào đâu mà ngươi lại dựt lấy rồi thành đồ của ngươi thế hả! Bản thân ngươi lấy đồ của kẻ ngốc có thấy nhục nhã không?" Nàng nói xong liền nắm đầu ả quăn mạnh đập xuống bàn viết mực đen văng khắp lên mặt ả. Gương mặt thanh tú dính đầy vết mực đen. Bộ dáng làm nàng hả dạ cười rộ lên, còn ả sợ hãi nhìn nàng nhưng trong lòng chắc hẳn cũng có vài phần phẫn nộ.

Nàng lấy lại được đồ của nguyên thân xong liền rời đi, bỏ mặt ả ở đó la hét thất kinh hồn vía. Nàng rời đi gương mặt tỏa sáng mát lòng mát dạ nở lên một nụ cười đầy khinh bỉ. Nàng không biết từ khi nào mình lại trở nên độc ác như vậy, bất tri bất giác trở thành kẻ mưa mô quỷ kế mà mình từng ghét nhất.

Nàng quay lại phòng ngồi trên bàn nhìn vào gương cày lên trên đầu cây trâm tinh xảo ấy ngấm nghía nó một hồi rồi nói ra một câu.

"Gương mặt xinh đẹp cày lên thật diễm lệ, chỉ tiếc hồng nhan bạc mệnh, nếu như để Tạ Thiên Tư gặp được gương mặt này chắc lại trở thành hồng nhan họa thủy. Chẳng phải chàng ta rất thích mỹ nhân diễm lệ sao?". Nàng từ giọng thanh thót trở thành trầm ồn nghẹn ngào đến khó nghe.

 "Thứ mà chàng ta yêu là mỹ nhân, không phải con người, một hôn quân chìm mê quyền lực và mỹ nhân như hoa như ngọc...Sao có thể sứng làm vua."

Nàng càng nói đôi mắt càng đỏ lên từ lúc nào giọng đã nghẹn đi đôi mắt cũng đã đẫm lệ.Bên ngoài có tiếng bước chân, là Thủy Nhược quay lại,nàng thấy vậy vội dùng tay lau đi, rồi đứng dậy niềm nở.

"Thủy Nhược muội đi đâu nãy giờ vậy!" Nàng cố tỏa ra không sau mà ân cần dò hỏi.

Thủy Nhược nhìn nàng rồi đặt tiền xuống bàn chạy đến bên nàng giơ tay lau đi nước mắt còn động lại trên đôi mắt đỏ hoe và sưng lên của nàng.

"Tiểu thư...tỷ đừng khóc nữa chắc tỷ đã ẩu đã kịch liệt với nhị tiểu thư lắm mới dành lại được trâm cày đúng không, để em xem tỷ có bị thương ở đâu không!" Cô dịu dàng hỏi han nàng

Nàng biết là cô lo cho nàng nên nắm lấy tay đã chay sạn mà vuốt ve.

"Tỷ không sao! Chỉ là hơi mỏi miệng và bẩn mắt thôi!" Câu nói đầy châm biếm này rõ ràng là nói Hàn Liễu Dung nhưng với não ngốc của nàng Thủy Nhược làm sao hiểu hết được, vậy là lại tưởng nàng bị ả bắt nạt đ.á.n.h vào mắt và miệng.

" Nào mở to mắt há miệng ra để em xem mắt tỷ,sao mà đỏ quá vậy!!! " Cô ấy ngốc nghếch banh mắt nàng ra,rồi mở miệng nàng ngấm nghía,nàng bật cười bất lấy tay của Thủy Nhược.

"A Ha...Thôi được rồi, tỷ không sao hết ngoan chúng ta đi ra ngoài chơi chút đi." Nàng cầm trên tay cái lệnh bài vẫy vẫy mà cười ngọt ngào.

...Giờ Thân: 16h00    ...

...CHỢ KINH THÀNH...

Dòng người tấp nập ồn ào vui vẻ trang trí lòng đèn, giang hành bán đầy đèn hoa sen và đèn hoa đăng, kinh thành vốn đã phồn hoa nay lại càng phồn hoa tráng lệ, vì gần ngày thất tịch nên chung quanh trang trí vô cùng đẹp đẽ. Người người cùng nhau đi mua trang sức, Ừ chứ anh xin việc mới hỏi nè mai đi cưng mua đèn hoa đăng,chung quanh lại bán đầy đồ ăn thức uống, cái t.ửu lâu lúc trước vốn nhiều người nay lại càng đông đảo hơn.

Nàng Kha Nguyệt cùng Thủy Nhược dạo chơi cùng tầm 1 canh giờ lại chỉ mua đồ ăn vật. Nàng dừng chân để nàng Thủy Nhược đi trước nàng, lại bất giác nhớ đến muội muội hồn nhiên trong sáng hay nhảy chân sáu khi đi cùng nàng ra chợ.Một cảm giác tội lỗi khi nhớ lại nàng cảm thấy mình thật hạ tiện,vì sao lại phụ lòng muội muội, phụ lòng gia tộc vì nam nhân mà đ.á.n.h mất gia cả đình đáng mất cả tự tôn.Thủy Nhược thấy nàng dừng lại liền quay lại hô to gọi nàng.

"Tiiểu Thư!"

Nàng cười tươi chạy lên nắm lấy tay Thủy Nhược vui vẻ hỏi: "Nếu lỡ như sau này tỷ phụ lòng em hại c.h.ế.t người em yêu liệu em có hận tỷ không?" Nàng thản nhiên thốt ra.

Thủy Nhược vốn ngây thơ không để tâm đến câu hỏi mà hồn nhiên trả lời:

"Nam nhân sao? Cả đời của em sẽ không hận tỷ, tỷ là người thân duy nhất của em.Làm sao e hận tỷ vì nam nhân được. Nam nhân có nhiều như vậy hà cớ gì vì một gã mà lại hận người thân mình được, với lại em tin chắc tỷ sẽ không như vậy!"

Một lời khẩn định cả đời này của Thủy Nhược làm nàng đắng lòng nhắm mắt. Nàng đang suy nghĩ bỗng nhiên một giọng nói vừa quen thuộc vừa xa lạ lại vừa gần gũi vang lên.

"Nguyệt nhi!"

Nàng mở mắt ngước lên nhìn thấy một nam nhân tuấn mạo khôi ngô, một đôi mắt ôn nhu ấm áp nhìn nàng.Nàng bất giác mở miệng gọi.

"Biểu ca...?"

Người trước mắt nàng là Lương Bắc Lục, hắn vui vẻ nhéo má nàng cưng nựng.

"Càng lớn càng đáng yêu! Nhưng ta vẫn thích bộ dáng dính người vô cùng ngốc nghếch của muội hơn " Hắn cưng chiều xoa xoa nựng nựng làm nàng có cảm giác không quen cho lắm.

Bỗng nhiên ánh mắt của nàng lại dáng c.h.ặ.t lên hai người nam nhân phía sau. Hóa ra hai người đó lại là Tạ Thiên Tư và Tạ Lăng Phong.

"Biểu ca đủ rồi, có người khác ở đây, ngại c.h.ế.t đi được." Nàng lo lắng gạt tay Bắc Lục ra.

Chương 4 - Nhất Kiếp Tạ Tình, Vạn Kiếp Bạch Đầu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia