Giọng cô bé lanh lảnh, không giấu nổi sự phấn khích.

Thím Vinh cười hỏi: “Hôm nay Phúc Phúc định ăn mấy bát cơm nào?”

Phúc Phúc giơ mười ngón tay ra.

Thím Vinh cười ngặt nghẽo: “Mười bát cơ à? Có ăn được nhiều thế không?”

Phúc Phúc lắc đầu: “Cháu chỉ ăn mười miếng cơm thôi, cháu phải ăn thật nhiều thức ăn cơ!”

Dù là cô bé sáu tuổi rưỡi cũng biết đi nhà hàng ăn cơm thì trọng tâm phải đặt vào thức ăn, huống hồ đây lại là thức ăn do mẹ Tống Dư nấu.

Cô bé luôn nghe Tống Dư kể hôm nay ăn món gì, nào là trứng hấp mềm mịn, rau xào thanh mát, thịt thái lát vừa thơm vừa cay... Lần nào nghe xong cũng thèm nhỏ dãi.

Hôm nay, cuối cùng cô bé cũng được ăn thử rồi!

Thím Vinh cười ha hả: “Phúc Phúc có chí khí đấy.”

Lại hỏi: “Bà Kim chuẩn bị đủ tiền chưa đấy?”

Bà nội Phúc Phúc nói: “Chuyện tiền nong bà không phải lo!”

Giọng điệu vô cùng hào sảng.

Hai bà lão dẫn theo một đứa trẻ là Phúc Phúc thong thả đi dạo một vòng quanh khu vực đó, rồi mới đi về phía Tống Ký Tư Yến Phường. Tống Tân Nhiễm đã nói với họ từ trước, thời gian mở cửa của quán là từ mười một giờ trưa đến hai giờ chiều, và từ bốn rưỡi chiều đến tám giờ tối.

Các quán ăn có tên tuổi trong thành phố cơ bản đều mở cửa từ mười giờ sáng kéo dài đến chín, mười giờ tối. Thời gian mở cửa của Tống Ký có thể nói là rất ít ỏi. Tuy nhiên thím Vinh và bà nội Phúc Phúc đều nhất trí tán thành, còn nói:

“Nhà hàng cao cấp thì phải tạo ra điểm khác biệt, nếu lúc nào cũng đến ăn được thì lại hạ thấp đẳng cấp rồi.”

“Trong quán chỉ có một mình cô trông coi, vẫn phải chú ý nghỉ ngơi. Thời gian mở cửa thế này là vừa đẹp, người trẻ tuổi sức khỏe là quan trọng nhất!”

Nói chung, hai bà lão vô cùng ủng hộ mọi thứ của quán ăn.

Bây giờ vừa đến cửa, đập vào mắt là một cánh cửa màu nâu sẫm. Phía trên cửa treo một bức hoành phi màu gỗ nguyên bản viết dòng chữ "Tống Ký Tư Yến Phường". Hai bên cửa sổ sáng sủa treo rèm cuốn bằng tre. So với sự thẳng thắn và náo nhiệt của những quán ăn nhỏ trước cổng chính khu chung cư, nơi đây toát lên một vẻ yên tĩnh, nhã nhặn, không hề có chút dầu mỡ nào của các quán ăn truyền thống.

Trước cửa còn đặt một tấm biển quảng cáo, trên đó viết: "Mừng khai trương, trong thời gian bán thử nghiệm, giảm giá 12% cho tất cả các món ăn."

Thời gian bán thử nghiệm là ba ngày.

Thím Vinh cười nói: “Cô Tống cũng biết cách buôn bán đấy chứ.”

Bà nội Phúc Phúc đưa mắt đ.á.n.h giá xung quanh một vòng, cũng không ngừng gật đầu: “Môi trường tốt hơn nhiều so với lần trước chúng ta đến xem.”

Phúc Phúc không muốn nói chuyện, cô bé đã đợi không nổi nữa rồi, kéo kéo tay bà nội: “Cháu đói meo đói mốc rồi!”

Thím Vinh cười nói: “Được, chúng ta vào trong nếm thử xem sao!”

Trong quán chỉ kê năm chiếc bàn, nhưng khoảng cách giữa các bàn rất rộng, còn dùng vách ngăn bằng gỗ nguyên bản để ngăn cách. Tường nhà là màu trắng sạch sẽ, trên đó treo vài bức tranh, góc tường đặt một chiếc kệ trưng bày đồ cổ bằng gỗ thịt màu sẫm. Trong quán còn có một phòng bao.

Thím Vinh không khỏi lấy Tống Ký ra so sánh với một quán ăn tư nhân cao cấp ở khu chung cư khác mà bà từng đến. Hai bên ngang ngửa nhau về mặt không gian, nhưng bên kia người ta đã phải bỏ ra một số tiền lớn để trang trí đấy.

Phúc Phúc đi đầu chọn một chỗ ngồi cạnh cửa sổ.

Tống Tân Nhiễm cầm thực đơn bước tới, mỉm cười: “Cháu chào thím Vinh, bác Kim.”

Thực đơn được đặt lên bàn, bà nội Phúc Phúc nhìn lướt qua:

Thịt ba rọi xào Tứ Xuyên 38 tệ, Thịt ba chỉ xào ớt sừng 38 tệ, Rau xào theo mùa 15 tệ, Đậu hũ Ma Bà 25 tệ, Bò luộc Tứ Xuyên 48 tệ...

Phía sau một số món ăn còn có thêm biểu tượng ngón tay cái giơ lên, ý chỉ món ăn được đề cử.

Thời điểm này, các món ăn gia đình ở những quán nhỏ ven đường thường chỉ có giá mười mấy tệ. Tống Ký đắt hơn khoảng ba bốn lần, nhưng bà nội Phúc Phúc cũng không đến mức xót ruột vì chút tiền này.

Nhìn thấy nhiều món ăn như vậy không biết nên chọn món nào, bèn gọi bốn món được đề cử.

“Cô Tống, mấy món đề cử này ăn ngon hơn à?” Suy nghĩ của bà nội Phúc Phúc cũng giống như rất nhiều khách hàng khác.

Tống Tân Nhiễm mỉm cười: “Thực ra món nào cũng ngon ạ, nhưng một số khách hàng không biết nên gọi món gì, nên cháu mới đưa ra các món đề cử. Những món được đề cử đều là những món ăn gia đình phổ biến.”

Bà nội Phúc Phúc nhìn lại thì thấy đúng là như vậy, không khỏi cười nói: “Cô Tống quả không hổ danh là người mở quán, rất biết nắm bắt tâm lý con người nhé!”

Tống Tân Nhiễm cầm thực đơn vào bếp, thím Vinh liền trò chuyện với bà nội Phúc Phúc: “Sao trong quán chỉ có mỗi bàn chúng ta thế này?”

Thím Vinh vẫn còn hơi lo lắng.

Bà nội Phúc Phúc thì bình thản hơn nhiều: “Mới mười một giờ thôi mà, vẫn chưa đến giờ ăn trưa.”

Thím Vinh nhìn ra ngoài cửa sổ, người qua lại trên đường cũng không nhiều. Bà thầm nghĩ vẫn là do vị trí địa lý chưa đủ tốt, còn nữa: “Cô Tống không quảng cáo nhiều.”

Bọn họ sống ngay trong khu chung cư này đấy, nếu không phải quen biết Tống Tân Nhiễm từ trước thì chắc chắn không biết tin khai trương.

Ngoài tấm băng rôn treo trước cửa viết "Mừng khai trương, ưu đãi ngập tràn" thì hình như chẳng có hình thức tuyên truyền nào khác. Mà muốn nhìn thấy tấm băng rôn này thì phải đi đến tận đây mới được.

Bà nội Phúc Phúc nói: “Hữu xạ tự nhiên hương.”

Phúc Phúc không muốn nghe hai bà lão nói chuyện. Cô bé vươn dài cổ nhìn về phía nhà bếp, có thể nói là mỏi mắt mong chờ. Rồi lại quay đầu ngó nghiêng khắp nơi, không thấy Tống Dư trong quán, hơi hụt hẫng một chút.

Nhưng chút hụt hẫng này đã hoàn toàn tan biến khi ngửi thấy mùi thức ăn. Mắt Phúc Phúc sáng rực lên, vội vàng nói với bà nội: “Thơm quá!”

Rõ ràng bà nội Phúc Phúc cũng ngửi thấy, tinh thần lập tức phấn chấn hẳn lên. Bà thường xuyên nấu ăn, đương nhiên ngửi ra được đó là mùi thịt ba chỉ được xào săn lại. Việc kích thích mùi mỡ lợn tỏa ra không có gì đặc biệt, nhưng lại vô cùng hấp dẫn.

Bà nội Phúc Phúc không khỏi nói với thím Vinh: “Mùi thịt lợn này giống hệt hương vị tôi từng ăn hồi nhỏ!”

Chương 457 - Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia