Mọi người trên bàn nhanh ch.óng chuyển sự chú ý từ thịt ba rọi sang cật heo. Tiểu Triệu là người đầu tiên ăn được một miếng. Cảm giác đầu tiên là giòn sần sật, nhai lên ngập tràn mùi thịt săn chắc. Vị chua cay của ớt ngâm lan tỏa trên đầu lưỡi, thế mà lại bất ngờ nếm ra được một phần thanh mát.

Còn về mùi tanh, thế mà lại không có một chút nào!

Tiểu Triệu không dám tin, vội vàng ăn thêm một miếng, tỉ mỉ thưởng thức. Nói chung các quán ăn xào món Cật heo xào lửa lớn đều dùng rượu trắng để khử mùi tanh, cộng thêm giấm để điều hòa, nhằm che đậy mùi tanh của cật heo. Tuy nhiên điều này đặc biệt thử thách kỹ thuật của đầu bếp. Rất nhiều khi mùi tanh chưa khử sạch, lại còn lưu lại cả mùi rượu, có thể nói là "chữa lợn lành thành lợn què".

Nhưng món cật heo của Tống Ký, mặc cho Tiểu Triệu thưởng thức thế nào cũng không nếm ra mùi rượu và mùi tanh. Chỉ có sự giòn sần sật, chỉ có vị tươi ngon của thịt. Vị tươi, cay, mặn đều được cân bằng vừa vặn, càng ăn càng thấy đưa cơm.

Tiểu Triệu thầm nghĩ đầu bếp của Tống Ký đúng là có tài thật đấy!

Đúng vậy, hai chữ "có tài" đã không đủ để hình dung nữa rồi.

Cô nhấc đũa lên, định bụng sẽ tỉ mỉ thưởng thức thêm một chút. Nhưng đũa vừa khua vào đĩa, Tiểu Triệu đã ngẩn người.

Cật heo đâu? Sao không thấy nữa? Cô mới ăn được hai miếng thôi mà!

Nhìn lại các đồng nghiệp, trên mặt ai nấy đều lộ vẻ thỏa mãn no nê, rõ ràng là ăn vô cùng mãn nguyện.

Tiểu Triệu:...

Bình thường ở văn phòng họ chung sống vui vẻ biết bao, cùng nhau lười biếng, cùng nhau làm việc, qua mặt lãnh đạo cũng vô cùng ăn ý. Sao cứ lên bàn ăn là chẳng còn sự nhường nhịn hòa thuận nào nữa, mọi người đều âm thầm cạnh tranh nhau thế này?

Tiểu Triệu thầm nghĩ, đợi món tiếp theo bưng lên, cô không thể nghĩ ngợi lung tung nữa, việc đầu tiên là phải tranh thủ gắp thức ăn!

Món thứ ba lên rất nhanh. Vừa ngửi thấy mùi thơm đặc trưng quen thuộc của khoai tây và cà tím, tiếp đó là mùi tương ập vào mặt, Tiểu Triệu đã biết ngay, đây là món Địa Tam Tiên của cô!

Quả nhiên, khi nhân viên phục vụ xuất hiện, Tiểu Triệu nhìn thấy những miếng khoai tây vàng ươm hơi cháy xém ở rìa, những miếng cà tím tím đỏ bóng bẩy hút no nước sốt, điểm xuyết giữa đó là những miếng ớt chuông xanh mướt, là biết mình không đoán sai.

Ba màu sắc đậm đà nhưng không hề lộn xộn, món Địa Tam Tiên này hương vị tuyệt đối chuẩn xác!

Món ăn vừa dọn lên bàn, Tiểu Triệu không kịp chờ đợi ăn trước một miếng khoai tây. Lớp vỏ ngoài bọc nước sốt mặn ngọt tươi ngon, khẽ c.ắ.n một cái, răng liền ngập vào phần khoai tây xốp mịn. Tuy hơi nóng, nhưng Tiểu Triệu không ngừng thổi, căn bản không nỡ nhả ra.

Nuốt chửng miếng khoai tây xong lại đến một miếng cà tím. Món Địa Tam Tiên Tiểu Triệu từng ăn trước đây, bên trong cà tím có rất nhiều dầu. Tuy kết cấu vẫn mềm dẻo, nhưng ăn nhiều thêm hai miếng là thấy ngấy, n.g.ự.c bức bối khó chịu.

Cà tím vốn dĩ là loại rau củ dễ hút dầu, nhưng nếu cho ít dầu thì hương vị lại thiếu đi một chút. Muốn làm được món ăn bóng bẩy mà không ngấy rất cần kỹ thuật. Nhưng cà tím trong món Địa Tam Tiên này lại hoàn toàn như vậy, bóng bẩy đầy đặn, tan ngay trong miệng. Trong sự mềm dẻo lại mang theo một tia mềm trượt, quả thực khiến người ta yêu thích không buông.

Ớt chuông thì lại thêm vào kết cấu thanh mát giòn ngọt, mang theo mùi thơm thoang thoảng, cân bằng lại sự dầu mỡ của tổng thể món ăn.

Tiểu Triệu ăn mà muốn rơi nước mắt. Năm kia cô cùng bà nội về quê ngoại của bà, cũng được ăn món Địa Tam Tiên. Lúc đó bà nội khen ngợi hết lời, Tiểu Triệu cũng ăn đến mức miệng bóng nhẫy dầu mỡ.

Những món ăn quá đỗi thơm ngon dường như có khả năng vượt qua thời gian. Lúc này Tiểu Triệu dường như lại nếm được hương vị của ngày đó.

Trong lòng Tiểu Triệu lúc này chỉ có một suy nghĩ: Bà nội cô chắc chắn sẽ thích quán ăn này.

Cuối cùng bảy người thế mà lại ăn sạch sành sanh mười hai món ăn. Ai nấy đều ăn đến mức bụng căng tròn, vẻ mặt đầy thỏa mãn.

Lúc này lại chẳng thấy khói s.ú.n.g vô hình của cuộc chiến tranh giành thức ăn trên bàn ăn nữa, trở nên vô cùng hòa thuận. Một đồng nghiệp nói: “Lâu lắm rồi mới ăn no thế này, về nhà cân thử chắc phải béo lên mấy cân.”

Một đồng nghiệp khác trêu chọc: “Xem ra kế hoạch giảm cân của Tiểu Mai sắp c.h.ế.t yểu rồi, sống cạnh Tống Ký làm sao mà nhịn được cơ chứ.”

Tiểu Mai vừa nãy còn ăn uống vui vẻ, nghe thấy câu này, vẻ mặt bất giác trở nên nghiêm túc. Bây giờ cô mới nhớ ra những lời mình từng nói: “Tôi... tôi tập thể d.ụ.c nhiều hơn, đảm bảo lượng calo thâm hụt, cũng có thể giảm cân được.”

“Thế thì không được.” Một đồng nghiệp nói, “Tôi có kinh nghiệm rồi, giảm cân vẫn phải ăn ít đi một chút, duy trì trạng thái đói.”

Tiểu Mai: “Tôi cũng có thể ăn ít đi mà.”

Đồng nghiệp A: “Sống cạnh Tống Ký cô nhịn được sao?”

Đồng nghiệp B hùa theo: “Cô xem hôm nay cô có ăn ít đi không?”

Tiểu Mai: C.h.ế.t lâm sàng.

Muốn giảm cân sao mà khó thế, chỗ nào cũng có kỳ đà cản mũi!

Tiểu Triệu là người có khả năng hành động rất mạnh, chiều hôm sau tan làm liền đưa bà nội đến Tống Ký.

Bà nội năm nay đã bảy mươi tuổi, cơ thể khỏe mạnh. Nghe cháu gái nói vậy, bà cười hiền từ: “Không cần ra ngoài ăn đâu, phiền phức lắm. Cháu đi làm về nhà thì nghỉ ngơi cho khỏe.”

Bình thường Tiểu Triệu đi làm về là nằm ườn trên sô pha xem tivi, bộ dạng như đi làm mệt c.h.ế.t đi được. Hôm nay tan làm về nhà lại đòi đưa bà nội ra ngoài.

Tiểu Triệu ra sức đề cử: “Bà nội, không phiền đâu ạ. Món Đông Bắc của Tống Ký thật sự rất chuẩn vị. Hôm qua cháu với các đồng nghiệp ăn món Địa Tam Tiên, lúc đó cháu đã bị kinh diễm luôn rồi!”

Bà nội nói: “Cháu muốn ăn bà làm cho cháu ăn ở nhà.”

Tiểu Triệu khoác tay bà nội đi ra ngoài: “Thật sự rất ngon ạ, bà nội nếm thử xem sao.”

Cuối cùng bà nội vẫn đồng ý, chỉ là không nỡ từ chối ý tốt của cháu gái. Bà nội từng ăn không ít món Đông Bắc trong thành phố, luôn cảm thấy thiếu thiếu chút hương vị, lại còn dung hòa với món ăn địa phương, thiên về khẩu vị của người bản địa hơn.

Sau này bà nội cũng không đi ăn nữa. Lúc nào nhớ hương vị đó thì tự làm ở nhà. Tuy nhiên tay nghề nấu nướng của bà nội cũng kém một chút, luôn không làm ra được hương vị nguyên bản.

Chương 472 - Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia