“Không có dấu hiệu trúng độc, cũng không có triệu chứng bệnh lý. Trong tất cả các cơ chế ngộ độc hay bệnh lý có thể tạo ra hiện tượng ‘giả mang thai’, không một loại nào giải thích nổi tình trạng của trưởng tỷ.”
“Mấy năm nay làm ngỗ tác, ta đã khám nghiệm không dưới trăm t.h.i t.h.ể c.h.ế.t vì trúng độc. Chỉ riêng t.h.i t.h.ể của trưởng tỷ, ta lật khắp những y điển và hồ sơ hình án có thể tìm được, cuối cùng… vẫn không có lời giải.”
Tiêu Nghiễn đứng dậy, chắp tay sau lưng bước đến bên cửa sổ.
“Vậy thì… chỉ còn lại một khả năng.”
Tim ta run lên, không nhịn được liền hỏi:
“Là gì?”
Hắn nhìn ta, trong đáy mắt thoáng qua một tia thương xót rất khó nhận ra.
“Bùi Âm, ngươi điều tra án suốt mười năm, hẳn phải biết rằng, khi đã loại bỏ mọi khả năng không thể xảy ra, vậy thì điều còn sót lại, cho dù khó tin đến đâu, cũng chính là chân tướng.”
“Vụ án này bị liệt vào hàng tuyệt mật. Không phải bệnh, không phải độc, vậy thì chỉ có thể là một tai họa do con người tạo nên, được sắp đặt vô cùng cao minh và tàn độc.”
Đầu óc ta ong lên một tiếng, mồ hôi lạnh lập tức rịn đầy trán.
“Mà chỗ độc ác nhất của kẻ bày ra ván cờ này là hắn đã tính thấu lòng người, mượn hoàng quyền làm lưỡi đao.”
Ánh mắt Tiêu Nghiễn trầm xuống, một lời x.é to.ạc lớp ngụy trang của năm xưa.
“Đêm đại hôn mà Thái t.ử phi lại c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử, còn mang thai. Đối với một bê bối động trời như vậy, điều hoàng gia cần từ trước đến nay chưa bao giờ là chân tướng, mà là thể diện. Để giữ gìn thanh danh của Đông Cung, Hoàng thượng tuyệt đối sẽ không cho phép bất kỳ ai đào sâu chuyện ‘một xử nữ vì sao lại mang thai’ đầy quỷ dị ấy. Người thà lấy tội ‘gia phong bại hoại’ để kết tội nhà họ Bùi, còn hơn để lời bàn tán của thiên hạ lan truyền khắp nơi.”
Hốc mắt ta cay xè, cổ họng nghẹn lại.
“Đúng vậy… Cho nên năm đó, phụ thân đã quỳ ngoài điện Thái Hòa suốt một đêm, liều mạng biện bạch rằng trưởng tỷ vẫn còn là thân xử nữ, cuối cùng chỉ đổi lấy một câu: ‘Miễn tội c.h.ế.t, tước bỏ tước vị, giáng chức làm dân.’”
“Một con đường tuyệt lộ.”
Tiêu Nghiễn khẽ thở dài.
“Phụ thân ngươi hẳn đã hoàn toàn nguội lòng, chỉ muốn đưa cả nhà lui về ở ẩn.”
“Nhưng mẫu thân không chịu.”
Ta hít sâu một hơi, cố nuốt ngược vị tanh ngọt đang dâng lên nơi cổ họng.
Tiêu Nghiễn khựng lại, có phần kinh ngạc nhìn ta.
Những người từng tận mắt chứng kiến chuyện năm ấy đều đã bị bịt miệng, trong hồ sơ của Đại Lý Tự cũng chỉ ghi lại vài dòng ít ỏi, nên người ngoài không ai biết được t.h.ả.m kịch khi đó bi thương đến nhường nào.
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng nói run rẩy nhưng vô cùng kiên quyết.
“Mẫu thân không tin trưởng tỷ mang thai. Người lấy danh tiết và cáo mệnh của mình ra đ.á.n.h cược, quỳ xin Hoàng thượng cho m.ổ b.ụ.n.g khám nghiệm t.ử thi, trả lại sự trong sạch cho trưởng tỷ!”
Tiêu Nghiễn khẽ thở dài.
“Theo luật triều ta, cấm mổ khám nghiệm t.ử thi, trừ trường hợp đặc biệt. Mổ t.h.i t.h.ể là hủy hoại di hài, trái với luân thường, chỉ là hạ sách trong hạ sách. Nhưng nếu muốn tự chứng minh trong sạch, thì đó quả thực là cách duy nhất khi ấy.”
Hắn ngước mắt nhìn ta.
“Hoàng thượng đã phán quyết thế nào?”
“Hoàng thượng chấp thuận.”
Giọng ta bình tĩnh đến mức ngay cả chính mình cũng cảm thấy xa lạ.
“Lần khám nghiệm thứ hai là m.ổ b.ụ.n.g khám nghiệm. Tam ty cùng hội thẩm. Trước mặt mọi người, ngỗ tác rạch bụng trưởng tỷ…”
“Quả thực đã lấy ra một t.h.a.i nhi đã thành hình.”
Bàn tay cầm chén trà của Tiêu Nghiễn khẽ khựng lại, vẻ mặt trở nên nặng nề.
“Vậy lệnh đường…”
“Ngay từ khoảnh khắc t.h.a.i nhi được lấy ra, số mệnh của mẫu thân ta đã định sẵn sẽ không có kết cục tốt.”
Ta cười thê lương.
“Người chưa từng nghĩ rằng, dùng cả tính mạng để đổi lấy cơ hội tự chứng minh trong sạch, cuối cùng lại chính là bằng chứng khẳng định ô danh của trưởng tỷ và tội danh của nhà họ Bùi.”
“Ngay tại chỗ, người đập đầu vào cột, c.h.ế.t trên bậc ngọc của Đại Lý Tự.”
Đáy mắt Tiêu Nghiễn thoáng hiện vẻ chấn động.
“Sao có thể như vậy?”
“Đúng vậy… Sao có thể như vậy?”
Ta cũng nhớ năm ấy, phụ thân ngửa mặt lên trời, cất tiếng hỏi đúng một câu như thế.
Ta cụp mắt xuống, nhìn những đầu ngón tay đang run nhè nhẹ của mình.
“Sau đó người hộc liên tiếp mấy ngụm m.á.u, ngay tại chỗ phát điên. Tòa tướng phủ từng phồn hoa gấm vóc, chỉ trong một đêm đã tan cửa nát nhà.”
Trong Tàng Các chứa hồ sơ chìm vào bầu không khí tĩnh mịch như cõi c.h.ế.t, chỉ còn tiếng đồng hồ nước tí tách vang vọng khắp đại điện trống trải.
“Vậy nên, ngươi tìm ta là muốn lật lại bản án?”
Rất lâu sau, Tiêu Nghiễn mới lên tiếng hỏi.
“Không phải lật án, mà là tra án.”
“Không bỏ sót kẻ có tội, cũng không hàm oan người vô tội, mọi việc chỉ cầu sự thật.”
Ta đứng dậy, cúi người hành một đại lễ.
“Tiêu đại nhân, ta chỉ muốn một chân tướng.”
“Nếu nhà họ Bùi thực sự có tội, muốn g.i.ế.c muốn c.h.é.m, ta tuyệt không một lời oán thán.”
“Nhưng nếu trưởng tỷ bị oan uổng, xin hãy trả lại công đạo cho nhà họ Bùi!”
Ánh mắt Tiêu Nghiễn hơi trầm xuống, lướt qua đôi bàn tay đã chai sần vì nhiều năm cầm d.a.o khám nghiệm của ta.
“Hiện giờ nhà họ Bùi chỉ còn lại một mình ngươi. Ngươi thật sự muốn nối gót mẫu thân ngươi, vì vụ án này mà đ.á.n.h đổi cả tính mạng sao?”
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, nghiến răng đáp:
“Dẫu c.h.ế.t cũng không hối hận.
Ta tin trưởng tỷ của ta, càng tin rằng trên đời này không có bí ẩn nào là không thể giải.”
Ánh nến trên án khẽ lay động.
Ánh mắt đầy áp lực của Tiêu Nghiễn lặng lẽ phủ xuống người ta.
“Dựa vào đâu mà ngươi cho rằng ta sẽ giúp ngươi?”
Ta cười t.h.ả.m một tiếng.
“Tiêu đại nhân, ta làm ngỗ tác ở Đại Lý Tự đã năm năm. Khám nghiệm những t.h.i t.h.ể vô danh, điều tra án mất tích, khám nghiệm hiện trường, những vụ án qua tay ta nhiều đến mức không đếm xuể.”
Ta ngừng một lát rồi ngẩng đầu nhìn hắn.