Hung thủ hại c.h.ế.t trưởng tỷ không chỉ vẫn còn sống…
Mà còn đang tiếp tục g.i.ế.c người.
“Xách hòm lên.” Tiêu Nghiễn cầm lấy áo choàng lớn, nói với ta, “Đi nghiệm thi.”
08
Liệm phòng âm lạnh của Đại Lý Tự.
Ta dùng vải dầu trẩu quấn c.h.ặ.t hai tay, vén tấm vải trắng phủ t.h.i t.h.ể lên.
Khoảnh khắc nhìn rõ dung mạo nữ thi, động tác của ta khựng lại.
Mười năm không gặp.
Nha đầu xinh xắn có đôi má tròn trịa trong ký ức, luôn thích đi theo bên cạnh trưởng tỷ, nay đã hóa thành một cỗ tàn thi mặt mày xanh tím, thân hình tiều tụy như cành cây khô quắt.
Mười năm mai danh ẩn tích, rốt cuộc vẫn không đổi được cho nàng một con đường sống.
Ta nuốt xuống vị chua chát nơi cổ họng, tầm mắt men theo vết siết trên cổ nàng đi xuống, rồi bỗng dừng c.h.ặ.t trên phần bụng dưới hơi nhô lên kia.
Cách làn sương lạnh lượn lờ do băng giám và thương truật xông lên trong liệm phòng, bóng t.h.i t.h.ể trên đài đá xanh, vậy mà trong khoảnh khắc này lại đột ngột chồng lên hình ảnh trưởng tỷ c.h.ế.t t.h.ả.m trên xà nhà mười năm trước!
Ta c.ắ.n mạnh đến rách đầu lưỡi, mượn mùi m.á.u tanh để cưỡng ép đè xuống cơn run rẩy cuộn trào trong lòng, buộc mình lấy lại sự bình tĩnh của một ngỗ tác, lập tức cởi hạ y của nàng ra để kiểm tra.
Âm hộ c.h.ặ.t khít, giao cốt chưa nứt.
Ta đứng thẳng dậy, nhìn về phía Tiêu Nghiễn, giọng nói căng c.h.ặ.t: “Quả thật vẫn là thân hoàn bích.”
Sắc mặt Tiêu Nghiễn trầm như nước: “Nghiệm tiếp.”
Ta hít sâu một hơi, rút từ trong túi da ra một con d.a.o mổ rèn bằng thép tốt.
Nhìn t.ử trạng giống hệt trưởng tỷ mười năm trước, đầu ngón tay ta không khống chế được mà khẽ run, mồ hôi lạnh lặng lẽ trượt xuống sau gáy.
“Thế nào?” Tiêu Nghiễn trầm giọng hỏi.
Ta ghé sát cổ người c.h.ế.t kiểm nghiệm:
“Vết dây siết tím đen, chếch lên phía sau tai rồi giao kết, hình chữ bát không khép. Miệng mũi có bọt dãi, đầu lưỡi hơi thè ra, mũi chân rũ thẳng xuống. Toàn thân không còn vết thương ngoài hay dấu hiệu giãy giụa nào khác.”
Ta khàn giọng nói: “Không phải treo xác sau khi c.h.ế.t. Quả thật là tự vẫn.”
Tiêu Nghiễn gật đầu: “Mổ bụng.”
Một d.a.o này hạ xuống, có lẽ chính là khoảnh khắc chân tướng rõ ràng.
Cái lạnh từ cán d.a.o xuyên qua đầu ngón tay đ.â.m vào lòng bàn tay, ta nhìn chằm chằm phần bụng nhô lên giống hệt ấy, cố nén sự kích động trong lòng.
Đặt d.a.o mổ lên vùng bụng nhô lên, chậm rãi rạch xuống, dứt khoát cắt mở lớp da xanh trắng và tầng mỡ.
Một luồng huyết khí đỏ sẫm ứ đọng hòa lẫn với mùi thương truật dùng để phòng thối rữa, lặng lẽ lan ra trong liệm phòng lạnh băng.
Ta nín thở, nghiêng mũi d.a.o, cắt mở t.ử cung trướng to bất thường trong bụng người c.h.ế.t.
Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn rõ cảnh tượng bên trong bụng, toàn thân ta như rơi vào hầm băng.
09
Trong bọc nhau t.h.a.i m.á.u me be bét kia, rõ ràng đang bao lấy một khối huyết nhục hình người co quắp!
Không chỉ đã phân hóa ra tứ chi, thậm chí ngay cả đường nét mày mắt, cái miệng nhỏ hơi hé mở cũng đã mọc rõ ràng!
Trong liệm phòng âm u lạnh lẽo này, nó lại toát ra một cảm giác sống động quỷ dị.
Một cảm giác hoang đường đến cực điểm quấn c.h.ặ.t lấy ta.
Ngón tay ta mất hết sức lực.
Con d.a.o mổ “loảng xoảng” một tiếng, rơi xuống đài đá xanh.
Mười năm qua, ta tự tay nghiệm qua hơn ngàn t.h.i t.h.ể.
Ta lật khắp cổ tịch y điển, từng vô số lần suy diễn trong lòng, gần như chắc chắn rằng cái t.h.a.i c.h.ế.t mà Đại Lý Tự mổ ra năm đó, nhất định không phải t.h.a.i người thật.
Nhưng hiện giờ, ta tự mình kiểm nghiệm, tự mình hạ d.a.o!
Trong thân thể xử nữ giao cốt chưa nứt, vậy mà thật sự mổ ra một khối t.h.a.i c.h.ế.t có đủ mày mắt tứ chi.
Khó trách… khó trách năm đó bà đỡ nghiệm thi cho trưởng tỷ xong, chẳng bao lâu sau khi trở về liền hóa điên.
Nỗi sợ hãi tột độ và chua xót cực hạn nổ tung trong l.ồ.ng n.g.ự.c ta.
Không đúng, nhất định có chỗ nào đó không đúng.
Ta siết c.h.ặ.t mép đài đá xanh lạnh băng, đốt ngón tay trắng bệch như sắp nứt ra, mượn luồng lạnh buốt đ.â.m thẳng vào kẽ xương ấy, cưỡng ép đè xuống cơn choáng váng gần như khiến người ta phát điên.
10
Tiêu Nghiễn nhìn chằm chằm vào t.h.a.i nhi kia, sắc mặt hơi thay đổi.
“Quả nhiên là vậy.”
Ta đột ngột ngẩng đầu nhìn hắn: “Gì cơ?”
“Bùi Âm, trưởng tỷ ngươi có thích ăn dư cam t.ử không?”
Dư cam t.ử?
Một loại ô liu đất ở vùng Tây Nam, làm thành mứt quả, là món trưởng tỷ thích nhất.
Ta đờ đẫn gật đầu.
Tiêu Nghiễn nhìn chằm chằm vào cái t.h.a.i c.h.ế.t kia, mắt không chớp lấy một lần.
“Rất giống t.h.a.i người, đúng không? Thứ này vào trong cơ thể gì thì giống thứ đó, không chỉ giống, mà gần như giống hệt.”
Ta kinh hãi nói: “Chẳng lẽ đây không phải t.h.a.i người?”
“Ngày trước, khi ta nhậm chức huyện úy ở Tây Nam, từng gặp một kỳ án.”
Tiêu Nghiễn lắc đầu, thần sắc ngưng trọng.
“Có một con bò cái của một mục dân, trong tình trạng không phối giống, lại sinh ra một con nghé trắng muốt. Mọi người đều gọi đó là thần tích. Nhưng ba ngày sau, con nghé ấy không cánh mà bay, mất tăm mất tích.”
“Mục dân nghi ngờ hàng xóm trộm con nghé của mình, hai bên đ.á.n.h nhau đến tận công đường.”
“Hai bên bên nào cũng giữ lời mình, thật giả khó phân. Ban đầu ta tưởng đó chỉ là một vụ trộm cắp tầm thường, bèn phái một đám nha dịch đi lục núi tìm nghé. Nhưng suốt ba ngày ba đêm, tìm khắp nơi vẫn không có kết quả.”
“Sư gia của ta là một con ma men, bình thường chẳng đứng đắn, nhưng lần ấy lại hăng hái hẳn lên.”
“Ông ấy nói ông ấy có cách tìm được con nghé kia, nhưng có một điều kiện.”
“Sau khi tìm được, ông ấy muốn lấy nó ngâm rượu uống.”
“Mục dân chỉ cho rằng ông ấy nói nhảm, bèn một lời đáp ứng.”
“Sau này, khoảnh khắc tìm được con nghé theo cách sư gia nói, chúng ta mới phát hiện, đó căn bản không phải nghé.”