Khi tàu đến nơi, việc di chuyển từ ga ra ngoài trở nên dễ thở hơn hẳn nhờ có xe đạp. Cả hai chỉ việc chằng buộc các bao tải chắc chắn phía sau xe là xong.

Trên đường đạp xe về, Nguyễn Khê tò mò hỏi Tạ Đông Dương: "Anh dự tính sẽ bày sạp ở khu nào?"

Tạ Đông Dương đáp không cần suy nghĩ: "Đại Sách Lan ở Tiền Môn đi, khu đó lúc nào cũng đông đúc, tấp nập."

Nguyễn Khê không thông thạo địa bàn bằng anh nên đồng ý ngay: "Được, vậy tôi cũng dọn hàng ra đó. Nhưng tôi chỉ rảnh rỗi bày sạp vào Chủ Nhật thôi."

Từ thứ Hai đến thứ Bảy cô phải vướng bận lịch học trên trường, chỉ còn duy nhất Chủ Nhật là rảnh rỗi. Việc kinh doanh mỗi tuần một buổi trong năm học, cộng với việc bán hàng liên tục vào kỳ nghỉ hè, hứa hẹn sẽ mang lại một khoản thu nhập không hề nhỏ trong năm nay.

Tạ Đông Dương cười lớn: "Thế thì cô làm sao mà đọ được doanh thu với tôi."

Nguyễn Khê khẽ hừ một tiếng: "Chuyện đó còn phải chờ xem đã."

Vừa trò chuyện, cả hai đã đạp xe về tới tiệm sửa xe. Nguyễn Khê bốc dỡ hàng hóa chất lên xe ba gác, sau đó nhờ Tạ Đông Dương hỗ trợ chuyển luôn cả chiếc máy may lên xe. Ban đầu, cô dự định sẽ đạp chiếc xe ba gác này thẳng về trường, nhưng lúc này cô đã thay đổi ý định.

Vừa thở hổn hển, cô vừa nói với Tạ Đông Dương: "Tôi gửi tạm đống đồ này ở chỗ anh nhé. Sáng Chủ Nhật tôi sẽ trực tiếp qua đây lấy xe, rồi chúng ta cùng lên Đại Sách Lan bán hàng. Anh tuyệt đối không được đụng vào hàng của tôi đâu đấy, từng chiếc nút áo tôi đều nhớ như in."

Tạ Đông Dương nghe mà dở khóc dở cười: "Cô không thể dành cho nhân phẩm của tôi một chút sự tin tưởng cơ bản nào sao?"

Nguyễn Khê nhún vai, tỉnh bơ: "Ai bảo ngay từ đầu anh lấy chiếc xe đạp Phi Cổ rởm ra để lừa tôi làm chi."

Tạ Đông Dương nín thinh một lúc, ngậm ngùi thừa nhận: "Quả thực lỗi là do tôi."

Trời đã nhá nhem tối, Nguyễn Khê không dông dài thêm nữa, dắt xe ra cửa chuẩn bị trở về trường. Vừa định rời đi, cô sực nhớ ra điều gì đó, bèn gọi với lại: "Anh có thể lắp ghép cho tôi một chiếc khung đơn giản, bên trên gác một tấm ván gỗ để làm quầy hàng được không? Hết bao nhiêu tiền, tôi sẽ thanh toán sòng phẳng."

Tạ Đông Dương gật đầu cái rụp: "Được được, tôi sẽ lo liệu đàng hoàng cho cô, đằng nào tôi cũng phải làm một bộ cho mình mà."

Chờ Nguyễn Khê đạp xe đi khuất, Tạ Đông Dương ngồi phịch xuống chiếc ghế đẩu dưới mái che. Ngẩn ngơ một lúc, anh bỗng sực tỉnh: tiền chiếc máy may cũ và chiếc xe ba gác cô ấy vẫn chưa trả! Lại phải đợi thêm một tuần nữa!

Anh vỗ mạnh vào đùi một cái rõ đau, đến mức qua cả lớp quần vải mà da đùi vẫn hằn lên vết đỏ!

Tuy nhiên, vào ngày hôm sau, khi hoàn tất ngày đầu tiên buôn bán tại Đại Sách Lan, Tạ Đông Dương đã ném sạch những bực dọc cỏn con ấy ra khỏi đầu. Số tiền lãi thu được trong ngày đầu ra quân khiến anh sướng rơn, nụ cười cứ nở rộng ngoác tận mang tai. Lúc đạp xe về, tay lái của anh như muốn bay bổng lên tận trời xanh vì quá đỗi hưng phấn.

Vừa cất chiếc xe đạp vào tiệm, anh chàng sung sướng đến mức bật ngay một điệu nhảy ăn mừng giữa không gian chật hẹp. Đang lúc say sưa uốn éo, anh chợt giật mình khi nghe tiếng nói vang lên: "Nhảy dẻo phết nhỉ."

Ngoảnh lại, Tạ Đông Dương thấy Nguyễn Khê đang đứng đó. Anh vội vã thu lại dáng vẻ nghịch ngợm, cười hỏi: "Sao cô lại đến đây giờ này?"

Nguyễn Khê quan sát anh từ đầu đến chân, buông lời trêu chọc: "Nhìn điệu bộ này của anh, chắc hôm nay trúng mánh lớn rồi phải không?"

Nụ cười trên môi Tạ Đông Dương thực sự không thể giấu nổi, anh hớn hở khoe: "Mới một ngày mà tôi đã cá kiếm được hơn ba chục đồng, bằng nguyên tháng lương của một công nhân bình thường đấy! Tôi nhẩm tính sơ sơ, nếu cứ giữ vững phong độ này, thì một năm tôi sẽ kiếm được..."

Anh hạ giọng, thốt ra một con số khiến người ta phải choáng ngợp: "Một vạn!"

Nguyễn Khê cố tình tỏ vẻ kinh ngạc, mở to mắt, gật gù cười đáp: "Hoàn toàn có khả năng đấy."

Thấy Nguyễn Khê không hề cho rằng mình đang bịa chuyện, Tạ Đông Dương càng cười rạng rỡ hơn, anh nhìn Nguyễn Khê nói tiếp: "Đống hàng này của tôi e là không trụ nổi đến Chủ Nhật đâu. Nếu lỡ bán hết sạch, tôi sẽ tự đi lấy thêm đợt hàng mới, cô không phiền chứ?"

Nguyễn Khê điềm nhiên đáp: "Tôi không có ý kiến gì, nhưng anh phải hứa với tôi một điều: tạm thời đừng khoe khoang với bất kỳ ai về số tiền mình kiếm được, và đặc biệt là tuyệt đối không được tiết lộ nguồn nhập hàng. Nơi đó là tôi phải mất rất nhiều công sức mới lùng ra được. Nếu anh để lộ ra, chúng ta có thể sẽ chẳng còn cơ hội cá kiếm được nhiều như thế này nữa đâu."

Tạ Đông Dương tỏ vẻ đã thấu đáo: "Tôi hiểu, nếu số lượng người đổ xô ra bày sạp tăng lên, hàng hóa của chúng ta sẽ không còn là hàng độc quyền nữa."

Chương 327 - Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia