Mẹ chồng ở đầu dây bên kia ngẩn ra một lát: “Nghĩ thông suốt chuyện gì hả con?”
“Con cái đã mất rồi, ngày tháng sau này vẫn phải tiếp tục sống.” Tôi dừng lại một chút, “Nếu sau này con thực sự khó m.a.n.g t.h.a.i lại, thì nhận nuôi một đứa trẻ cũng không phải là không thể.”
Đầu dây bên kia im lặng mất hai giây. Sự im lặng đó quá rõ ràng, rõ ràng đến mức tôi gần như có thể nghe thấy tiếng thở dốc không kìm nén được của bà.
“Thời Chi, sao đột nhiên con lại có suy nghĩ này?”
“Tối qua con lại mơ thấy em bé.” Tôi nói, “Con cảm thấy trong nhà vẫn nên có một đứa trẻ thì tốt hơn.”
Giọng mẹ chồng dịu dàng hẳn lên, trong vài phần vui mừng: “Con nghĩ được như thế là đúng rồi đấy. Phụ nữ ấy mà, đến cuối cùng vẫn phải có một đứa con bên cạnh thì cuộc sống mới vững vàng được.”
Tôi nhắm c.h.ặ.t mắt lại. Vững vàng. Hóa ra trong mắt bà ta, mạng sống của tôi có đáng tiền hay không chẳng hề quan trọng, đứa trẻ chui ra từ bụng ai cũng chẳng hề gì. Chỉ cần cuối cùng nó mang họ Trình, được đem đặt vào trong ngôi nhà này, thì đều được gọi là vững vàng.
Sau khi cúp máy, tôi lưu lại đoạn ghi âm cuộc gọi, gửi qua cho Tang Đàn. Cô ấy chỉ nhắn lại đúng ba chữ: “Tiếp tục thả thính đi.”.
Suốt ba ngày tiếp theo, tôi không làm gì cả. Hoặc có thể nói, tôi đã sắm vai một người vợ ngoan ngoãn dịu hiền, hoàn toàn nguôi ngoai sau biến cố. Tôi bắt đầu chủ động vào bếp nấu cơm, chủ động hỏi han xem Trình Tự Hành đi làm có mệt không, thậm chí còn đề xuất cuối tuần hai vợ chồng cùng đi xem một nhà hàng dành cho gia đình mới khai trương.
Trình Tự Hành quả nhiên đã mất cảnh giác. Con người ta một khi cảm thấy mọi chuyện đã quay trở lại trong tầm kiểm soát của mình thì sẽ bắt đầu lười biếng, chủ quan.
Tối ngày thứ ba, anh ta ở trong phòng sách gọi điện thoại, cửa khép không c.h.ặ.t. Tôi bưng một ly sữa ấm đi đến trước cửa, vừa vặn nghe thấy một câu: “Giấy tờ bên đó cứ kéo dài thêm một thời gian nữa đi, đừng vội bổ sung làm gì.”
Bước chân tôi khựng lại. Người đàn ông bên trong hạ thấp giọng nói tiếp: “Dạo này trạng thái của cô ấy khá ổn, cứ chờ thêm chút nữa. Để cô ấy tự mình chủ động đề xuất ra thì sẽ tốt hơn là chúng ta mở lời.”
Tôi đứng chôn chân ngoài cửa, ngón tay siết c.h.ặ.t lấy chiếc khay đến mức trắng bệch. Chờ thêm chút nữa. Để tôi tự mình chủ động đề xuất. Quả nhiên đúng như dự đoán. Bọn họ thực sự đang chờ tôi chủ động mở miệng đón nhận đứa trẻ đó về nuôi.
Tôi đem ly sữa quay ngược trở lại nhà bếp, âm thầm mở chức năng ghi âm trên điện thoại, rồi mới rón rén quay trở lại, cố ý tạo ra tiếng bước chân. Trình Tự Hành lập tức dập máy: “Sao em chưa ngủ?”
“Em mang sữa ấm lên cho anh.” Tôi đưa ly sữa qua, ngước mắt nhìn anh ta, “Vừa rồi anh gọi điện thoại cho ai thế?”
“Khách hàng em ạ.” Anh ta đón lấy ly sữa, nụ cười vô cùng tự nhiên, “Tiền quyết toán của dự án có chút rắc rối.”
Tôi cũng mỉm cười hùa theo: “Dạo này anh vất vả quá rồi.”
Anh ta dang tay kéo tôi vào lòng, ôm c.h.ặ.t: “Vì cái gia đình này của chúng ta, vất vả một chút cũng có đáng gì đâu em.”
Vào khoảnh khắc đó, tôi bỗng nhiên vô cùng khâm phục anh ta. Một con người phải m.á.u lạnh và vô liêm sỉ đến nhường nào mới có thể vừa tính kế nhét nhân tình và con riêng vào nhà, vừa có thể thốt ra câu “vì cái gia đình này của chúng ta” một cách trơn tru, ngọt xớt đến như thế. Tôi không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng tựa đầu vào vai anh ta. Sau đó, ở góc độ anh ta không nhìn thấy, tôi khẽ vuốt màn hình để lưu lại file ghi âm vừa rồi.
Tang Đàn bên kia làm việc vô cùng chuyên nghiệp và nhanh ch.óng. Chiều ngày thứ tư, cô ấy gửi cho tôi một bản dòng thời gian đã được hệ thống hóa lại rõ ràng: Từ thời điểm Sầm Nhược mang thai, sinh con, nhập viện, vào trung tâm ở cữ, lịch sử khám bệnh của bé gái, các mốc thời gian chuyển khoản của Trình Tự Hành, cho đến thời điểm tôi chuyển dạ sinh non, con tôi qua đời, và lệnh đăng ký sơ bộ bất thường tại Cục Dân chính... tất cả mọi thứ đều khớp nhau một cách hoàn hảo.
Điều mấu chốt nhất là, Tang Đàn đã nhờ người hỏi thăm được một tin tức nội bộ: Trước khi kỳ nghỉ t.h.a.i sản kết thúc, Sầm Nhược từng âm thầm đi tư vấn một việc — liệu việc đăng ký hộ khẩu cho con ngoài giá thú có ảnh hưởng đến việc đ.á.n.h giá thăng tiến của người mẹ tại cơ quan hiện tại hay không.
Khi nhìn thấy dòng tin nhắn đó, tôi lập tức hiểu ra mọi chuyện. Sầm Nhược không phải là không muốn đứa trẻ đó. Mà là cô ta không gánh nổi cái mác “bằng chứng sinh con ngoài giá thú”. Mà Trình Tự Hành cũng vậy. Anh ta vừa muốn sự nghiệp, vừa muốn giữ cuộc hôn nhân này, vừa muốn tài nguyên từ phía gia đình bố mẹ tôi, lại vừa muốn có được người đàn bà và đứa con ở bên ngoài. Cho nên cách tốt nhất là đem tất cả mọi thứ tẩy rửa sạch sẽ. Mà cái phần dơ bẩn, hôi hám nhất, bọn họ lựa chọn ném thẳng lên người tôi.
Tôi nhìn chằm chằm vào bản dòng thời gian đó rất lâu, rồi nhắn lại cho Tang Đàn một câu: “Đã đến lúc cất lưới chưa cậu?”
Cô ấy đáp: “Còn thiếu một bước cuối cùng. Phải để chính miệng anh ta, hoặc là mẹ anh ta nói ra sự thật. Như vậy thì việc ly hôn, truy cứu trách nhiệm và đòi bồi thường thiệt hại của cậu mới chắc thắng mười mươi.”
Tôi hỏi: “Phải làm thế nào?”
Tang Đàn nói: “Bữa cơm gia đình. Kéo cả bà mẹ chồng của cậu vào cuộc. Không phải cậu đã b.ắ.n tin là ‘sẵn sàng nhận nuôi con’ rồi sao? Vậy thì hãy để bọn họ nghĩ rằng thời cơ chín muồi đã đến.”
Tôi làm đúng theo kế hoạch.