Tạ Bỉnh Chi đi vòng quanh trưởng tỷ ta một vòng, vẻ mặt cục tác, hai tay xoa xoa vào nhau. Hắn từ trong tay áo lấy ra hai thỏi bạc vụn, rụt rè đưa tới trước mặt ta: "Tiên nữ tỷ tỷ, nàng trông thật giống pho tượng Bồ Tát mà tổ mẫu ta thờ phụng. Ta cúng dường hai thỏi này, mong nàng phù hộ cho ta tài lộc dồi dào, có được không?"
Trưởng tỷ dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào thỏi bạc, cố ý làm bộ nghiêm túc: "Cúng dường ít quá, thiếu lòng thành, e là Bồ Tát phù hộ không nổi đâu." "Vậy phải thế nào?" "Ít nhất cũng phải... để ta..."
Trong lòng mọi người đều thầm nghĩ, chỉ cần Nhị tiểu thư Thôi gia không ngốc, chắc chắn sẽ chọn gả cho lục hoàng t.ử.
Trong tiếng cười đùa râm ran, một bóng dáng thanh thoát đã bước vào đại điện. Hoàng thượng thấy Ngụy Triều tới, giơ tay miễn lễ: "Triều nhi, vì sao con cũng muốn cầu cưới Thôi nhị tiểu thư?"
5
Hoàng thượng đã thay mọi người hỏi ra nỗi nghi hoặc lớn nhất. Bao gồm cả ta.
Ban đầu khi hắn cầu thân, ta chỉ nghĩ hắn muốn làm trưởng tỷ bẽ mặt. Chẳng lẽ trước lúc c.h.ế.t ở kiếp trước, hắn lại nhớ đến những điểm tốt của ta. Nhớ đến sự hiền lương đức độ của ta, thay hắn quản lý tuyển tú, nối dõi tông đường, thu xếp hậu viện ổn thỏa.
Cho đến khi một ý nghĩ bất chợt làm ta bừng tỉnh.Thôi gia.
Kiếp trước hắn đã phụ ta. Hắn không muốn vì trưởng tỷ mà thỏa hiệp, nhưng cũng không phải thật lòng chọn ta. Hắn chỉ là nhắm vào thế lực của Thôi gia mà thôi. Và sự thật đúng như hắn dự tính. Thôi gia đã dốc toàn lực phò tá, giúp hắn từng bước ngồi lên ngôi vị chí tôn.
Cùng một con đường bằng phẳng và thuận lợi như vậy, hắn muốn đi lại lần thứ hai.
Ngụy Triều khẽ cong ngón tay, đáy mắt phủ một lớp nhu tình đúng mực: "Nhi thần tự thấy lòng mình say mê Nhị tiểu thư." "Trên đời muôn vàn cảnh sắc, đều không sánh bằng phân nửa dung nhan của nàng."
Lời nói thâm tình đến mức khiến người ta nổi da gà, duy chỉ có Tạ Bỉnh Chi là vỗ tay bộp bộp: "Nói hay lắm! Cữu cữu không gạt con, mấy cuốn sách đó thật có tác dụng. Biểu ca nói ra mấy lời này nghe thật êm tai, rất có bài bản."
"Tạ Bỉnh Chi! Ai cho phép con ở trong cung làm loạn!" Công chúa bước tới, xách tai hắn lên mà mắng một trận lôi đình. Sau đó bà quay sang tạ lỗi với Hoàng thượng: "Hoàng huynh chê cười rồi, khuyển t.ử vốn tính ngang ngược, không ra thể thống gì. Nghe danh Thôi phủ gia giáo nghiêm cẩn, lễ nghi đoan chính, nên nó mới đòi cầu cưới bằng được."
Hoàng thượng và Công chúa là huynh muội cùng mẫu thân, tình thâm nghĩa trọng. Khi bệ hạ đăng cơ, Công chúa luôn sát cánh phò tá. Đế vương vô cùng bao dung, mới khiến Tạ Bỉnh Chi có cái tính phóng đãng không ai quản nổi như vậy.
Hoàng thượng nhìn Công chúa, lập tức truyền chỉ, khâm định hôn sự cho ta và Tạ Thế t.ử.
Kiếp này, ta cuối cùng không phải gả cho Ngụy Triều nữa.
Con đường rời cung này, kiếp trước ta đã đi qua vô số lần. Duy chỉ có hôm nay, bước chân nhẹ tênh, không còn bị xiềng xích nặng nề nào vây hãm. Đến cổng hoàng cung, lòng ta bỗng thấy xao động. Như có linh tính, ta chậm rãi quay đầu lại. Vừa vặn chạm phải ánh mắt của hắn từ xa nhìn tới.
"Nhàn nhi..."
Ta ngắt lời: "Điện hạ, thần nữ đã định thân. Từ nay về sau, xin hãy gọi một tiếng Thôi nhị tiểu thư, giữ đúng chừng mực."
Ngụy Triều siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m đến mức khớp xương trắng bệch. Vẻ ôn nhu thường ngày trên mặt hắn hoàn toàn tan vỡ. "Thôi tiểu thư, dù là vì lý do gì, ta cũng không muốn thấy nàng đ.á.n.h cược đời mình mà gả cho một tên lãng t.ử như Tạ Bỉnh Chi."
Ánh hoàng hôn phủ lên những lớp ngói xanh của cung điện, nắng tàn rải trên gạch gốm. Ta nhìn hắn, bình thản đáp: "Điện hạ, ta từng thua sạch cả ván cờ, trao nhầm tình cảm suốt nửa đời người." Từng chữ một, rõ ràng và quyết tuyệt: "Lần này, ta tuyệt đối không đi vào vết xe đổ đó nữa."
6
Xe ngựa đi được nửa đường, rèm cửa đột ngột bị nhấc lên. Một bóng người nhanh nhẹn nhảy vào trong xe. Tạ Bỉnh Chi cầm thánh chỉ trong tay, vẫy vẫy trước mặt ta: "Hôn sự đã lo xong. Nàng nên nói cho ta biết, rốt cuộc nàng nắm giữ bí mật gì?"
Ta nhìn hắn, trong lòng thầm cười khổ. Từ ánh mắt của Ngụy Triều, ta biết hắn sẽ không dễ dàng buông tha cho Thôi gia. Cách tốt nhất là ta phải đính hôn trước để c.h.ặ.t đứt ý định của hắn. Vì vậy ta đã nhờ người gửi một bức thư cho Tạ Bỉnh Chi. Thật không ngờ, hắn lại ra dáng đến thế.
"Bên hông của Thế t.ử có một vết bớt hình trái tim."
"Ồ?" Hắn nhướng mày, khóe môi nở một nụ cười trêu chọc: "Thôi tiểu thư thật khiến ta bất ngờ, chuyện thầm kín như vậy, sao nàng lại biết?"
Ta nghiêm mặt đáp: "Nếu ta nói, đó là do kiếp trước Thế t.ử đích thân nói cho ta biết thì sao?"
"Kiếp trước đích thân nói cho nàng?" Hắn kéo dài giọng, đầy vẻ kinh ngạc. "Thế t.ử không tin sao?"
Chốc lát, như chợt nhận ra điều gì, hắn nói: "Ta tin chứ." Hắn hơi nghiêng người, ánh mắt giễu cợt nhìn ta: "Xem ra kiếp trước, tình nghĩa phu thê của chúng ta cũng coi là hòa thuận nhỉ."
Thấy ta chưa kịp phản ứng, hắn đã bật cười, giọng điệu thêm vài phần ủy khuất giả vờ: "Chỉ là một vết bớt cỏn con mà ta lại phải tự miệng nói ra, chứ không phải để nương t.ử tự mình nhìn thấy, thật khiến vi phu đau lòng quá đi."
Ta: "..."
Xe ngựa chậm rãi dừng lại trước phủ, trưởng tỷ đã đợi từ lâu. Tỷ ấy vén rèm ngó vào trong, mắt lướt qua một lượt rồi thốt lên: "Trong này nóng lắm sao? Sao mặt muội đỏ như m.ô.n.g khỉ thế kia?"
Vừa thẹn vừa giận, ta nhảy xuống xe, chạy thẳng vào phủ không thèm quay đầu lại.
7
Tạ Bỉnh Chi dường như thật sự muốn thực hiện lời hứa "cưới thê về để chơi cùng". Cứ cách vài ngày hắn lại đến đón ta đi xem kịch, uống trà, đá dế. Trưởng tỷ nhìn thấy vậy thì vô cùng ngưỡng mộ: "Thế mới gọi là sống chứ, bữa nào bảo muội phu dẫn tỷ đi cùng với nhé."
Phụ thân tình cờ đi ngang qua, nghe thấy vậy thì tức đến mức râu dựng ngược: "Đi chơi cái gì? Đi mà tìm phu quân cho mình trước đi!"
Phụ thân vốn là người trọng sĩ diện. Ngụy Triều đã công khai cầu cưới ta trước mặt bao người, ông tuyệt đối không bao giờ để trưởng tỷ và Ngụy Triều thành đôi nữa, tiếng xấu đó ông không gánh nổi. Những ngày qua, ông âm thầm tìm kiếm những tài năng trẻ tuổi, đặc biệt là những người có gia thế bình thường để dễ bề thao túng. Dã tâm của ông đã quá rõ ràng.
Giữa lúc sóng yên biển lặng, lòng ta bỗng dâng lên một nỗi bất an thầm kín.
Đang mải suy nghĩ, ngoài viện bỗng vang lên tiếng bước chân hoảng hốt. Một gia nhân mặt cắt không còn giọt m.á.u, ngã nhào vào bẩm báo: "Không xong rồi! Đại sự không xong rồi! Tạ Thế t.ử làm nhục Thẩm tiểu thư, Thẩm tướng quân vì muốn đòi lại công đạo đã đại náo cung đình rồi!"