Người nọ mặc y phục bằng gấm vóc, giày vải đen, dù lớp áo ngoài đã bị cành cây cào rách, lớp lót bên trong cũng lật ra, nhưng vẫn dễ dàng nhận ra được đường kim mũi chỉ rất tinh xảo.

Trên mặt và tay đều có vết trầy xước, dưới cằm còn có một nốt ruồi đỏ. Nhìn khuôn mặt thanh tú ấy, người này rất có khả năng là một ca nhi con nhà phú hộ, căn bản không phải cùng một đường với bọn họ dân quê chân chất.

Kiều mẫu cũng thở dài: "Phải đấy, lúc ca con đem người ta về, ta còn bị giật mình, cứ tưởng nó thấy người ta đẹp nên đi đâu cướp về một ca nhi nữa cơ."

Vu Chính ngồi trên chiếc ghế thấp gần cửa sổ, cách xa giường nhất, từ nãy tới giờ vẫn trốn tránh, không lên tiếng, lúc này mới lầm bầm biện giải: "Con là thật tâm cứu người, đừng nói bậy."

Vu lão cha hừ một tiếng: "Con thường ngày làm việc rất chắc chắn, lần này lại hồ đồ. Giờ ôm quả b.o.m nổ chậm như thế, coi con tính sao đây?"

Vu Kiều vội đỡ lời: "Cha nương cũng đừng trách đại ca, gặp chuyện đó ai mà nỡ thấy c.h.ế.t không cứu chứ."

Cả nhà đang nói thì trưởng thôn đến: "Có chuyện gì vậy? Nghe nói là Vu Chính cứu được một ca nhi?"

Vu lão cha thành thật kể lại từ đầu tới cuối. Trưởng thôn cũng không phải lần đầu gặp việc như vậy, mấy năm gần đây thôn cũng có người chạy nạn lang thang đến, cuối cùng ở lại sinh sống. Nhưng người này thì khác, hiện vẫn còn hôn mê. Dù có báo quan thì cũng không tra được gì, quan phủ càng lười quản, chưa biết sẽ tống người đến đâu. Nhưng nếu giữ lại ở nhà họ Vu thì cũng không tiện, vứt bỏ mặc kệ lại càng không nhân đạo.

Dương Hoa nhìn ra khó xử của trưởng thôn, dịu giọng nói: "Trưởng thôn, đại ca ta là thấy người gặp nạn nên mới cứu, không ngờ đưa về nhà lại gây phiền phức cho thôn. Nhà chúng ta là người lương thiện, không biết xử trí sao nên mới mời trưởng thôn tới định đoạt. Người này vẫn chưa tỉnh, sau này dù có tỉnh hay không cũng không liên quan đến chúng ta. Coi như chúng ta đã tận tình rồi."

Vu Kiều tiếp lời: "Cha nương ta tuổi đã cao, đại ca cũng luống cuống, chẳng biết làm sao. Trưởng thôn là người đức cao vọng trọng, mọi chuyện còn phải nhờ ngài định đoạt. Ngài bảo sao thì nhà ta nghe theo. Giờ là nên mời đại phu hay đi báo quan ạ?"

Trước mắt chỉ có hai con đường: mời đại phu đến cứu tỉnh người này, hỏi xem có thể khai được gì, sau đó báo quan sẽ tiện hơn. Còn nếu giờ báo quan thì Vu Chính sẽ bị liên lụy, lỡ bị quan phủ hiểu lầm là người đ.á.n.h người ta bị thương thì có miệng cũng khó mà biện minh. Gặp được quan tốt thì đỡ, còn không thì người bị thương nửa sống nửa c.h.ế.t này cũng sẽ bị vứt cho thôn Thanh Sơn, cuối cùng vẫn là trưởng thôn gánh, nhà họ Vu cũng mang tiếng xấu.

Mọi người đều hiểu rõ, đây là chuyện phiền toái, chẳng ai muốn vướng vào.

Trưởng thôn im lặng một lúc, rồi chỉ vào người nằm trên giường: "Vậy đi mời đại phu, trước tiên để người tỉnh lại rồi tính tiếp. Không có chuyện gì thì bảo hắn rời khỏi thôn là được."

Lang trung trong thôn hành nghề lâu năm, vừa xem mắt, bắt mạch, lại sờ tay sờ chân. Sau đó mở hòm t.h.u.ố.c châm cứu, chưa đến một khắc đồng hồ, người nằm trên giường đã có dấu hiệu tỉnh lại.

Vu Kiều và Dương Hoa đứng gần, thấy rõ người nọ chậm rãi mở mắt.

"Người tỉnh rồi, cha nương mau tới xem!"

Vu lão cha và Kiều mẫu cuối cùng cũng nhẹ nhõm được phần nào. Nhưng ngay sau đó nghe lời của đại phu thì cả nhà đều sững sờ.

Trời tối hẳn, mưa lớn sấm rền, ai cũng bận rộn trong ngoài, người nhóm bếp người cắt rau. Vu Kiều đang dùng thìa khuấy cháo, Kiều mẫu thì gắp dưa muối trong vại.

"Cha nương đừng lo, người tỉnh là được rồi. Mình là người cứu người, có lý lẽ trong tay mà." Vu Kiều dịu giọng nói.

"Trời ơi, ai ngờ đầu óc cậu ta lại có vấn đề, ngoài cái tên Tề Ngọc thì chẳng nhớ gì nữa. Nhìn cách ăn mặc thì chắc chắn không phải người bình thường, biết đâu là thiếu gia nhà nào bỏ nhà đi. Mai vẫn phải báo quan, tiễn người đi sớm ta mới yên tâm." Kiều mẫu thở dài, đột nhiên vỗ đùi, "Trời ạ, là ca nhi đấy! Tối nay ngủ ở đâu đây? Hay để Dương Hoa ngủ cùng đại ca con, còn nó ngủ với con một đêm?"

Nói xong lại thấy không ổn: "Không được, nhìn nó giờ chẳng nói chẳng rằng, cứ nắm tay đại ca con mãi, nhỡ nửa đêm phát điên thì sao? Hay để nương con ta ngủ cùng nó đi."

Vu Kiều thấy mẫu thân lo xa thì ôm vai bà cười: "Cha nương đừng lo, trưởng thôn cũng nói rồi, mai sẽ đến nha môn báo án. Người này dù sao cũng ở tạm nhà mình vài hôm, biết đâu trí nhớ khôi phục lại thì sao? Nếu một tháng sau vẫn chưa nhớ gì, ta đưa tới thiện đường cũng không muộn."

Cậu thấy Kiều mẫu còn nhíu mày, liền giỡn: "Vả lại, người ta tuổi ngang con, lại đẹp thế, nương nỡ lòng đưa đến thiện đường nơi hỗn tạp thế à? Nhỡ bị bắt nạt thì sao. Thôi thì coi như tích đức, cùng lắm con bỏ ít bạc ra nuôi."

Kiều mẫu bị chọc cười, nguýt cậu: "Cái miệng lanh lắm. Ta không cần bạc của con. Chỉ thêm một miệng ăn thôi mà. Chỉ sợ là người xấu thôi."

Ngoài trời mưa đập rầm rầm lên mái ngói. Mọi người ngồi bên ánh đèn dầu ăn cơm dưa muối, ai nấy đều mệt mỏi cả ngày, cuối cùng cũng được thả lỏng.

Chỉ có Vu Chính là vẫn ngồi thẳng lưng, tay phải bưng bát cháo, tay trái bị Tề Ngọc nắm c.h.ặ.t không buông.

Kiều mẫu dịu giọng dỗ: "Ngọc ca nhi, ngươi nói tên mình là Tề Ngọc, vậy ta gọi là Ngọc ca nhi nhé. Chúng ta đều không phải người xấu. Đây là trứng hấp ta làm cho ngươi, ăn chút đi cho lại sức."

Tề Ngọc khẽ gật đầu, cầm thìa xúc trứng ăn, nhưng tay vẫn không buông.

Vu Chính im lặng. Vu Kiều cầm bát che nửa mặt, lén lút liếc, ánh mắt cong cong như trăng non, dùng khuỷu tay huých Dương Hoa, ra hiệu nhìn theo.

Từ lúc tỉnh đến giờ, người nọ cứ dính lấy đại ca không rời, đến cả đi vệ sinh cũng ngồi trước cửa đợi, như gà con không rời gà mẹ, làm đại ca cậu mặt đỏ cả buổi.

Dương Hoa cười lại, gắp thêm một thìa trứng hấp vào bát cậu.

Vu lão cha cũng chẳng biết nói gì, chỉ thở dài một tiếng rồi tiếp tục ăn cháo.

Tối đến, Vu Kiều và Kiều mẫu phải mất một hồi nói mãi, Ngọc ca nhi mới không tình nguyện buông tay, luyến tiếc ngoái đầu nhìn mãi mới chịu theo hai người sang tây phòng.

Trận mưa lớn kéo dài suốt đêm, đến sáng hôm sau mới chuyển thành mưa nhỏ. Vu gia nằm ở thế đất cao nên không ngập, nhưng mái chuồng gà bị dột, Dương Hoa và Vu Chính dậy sớm đi sửa.

Trời còn xám xịt, mưa chưa dứt, việc bày quán đành hoãn lại. Mưa là dịp dân nông nhàn rỗi, Kiều mẫu lấy vải ra may áo ấm, đang cầm chiếc áo rách của Tề Ngọc xem xét.

Tề Ngọc mặc lại y phục cũ của Vu Kiều, màu lam đậm, vải thô ráp, dĩ nhiên không sánh bằng áo gấm.

"Cái này vá không nổi rồi, tay nghề ta không tới." Kiều mẫu nhìn một lúc đành lắc đầu.

Vu Kiều nhận lấy xem qua rồi nói cất đi, đợi sau này Tề Ngọc nhớ lại thì biết đâu còn dùng.

Hai mẹ con ngồi làm việc trong phòng, Tề Ngọc vẫn bám sát Vu Chính không rời.

Dương Hoa định về nhà xem mái nhà có dột không, hôm qua đi vội không chuẩn bị gì. Nếu mưa kéo dài vài ngày thì thiệt hại lớn.

Vu Kiều không yên tâm, kéo tay hắn vào tây phòng nói chuyện, muốn theo cùng.

Dương Hoa xoa đầu cậu, dịu dàng nói: "Mưa nhỏ rồi, không sao đâu. Ta về xem nhà, mưa tạnh rồi quay lại đón ngươi. Dạo này nhà có thêm người, lại là ca nhi, mọi người cũng sẽ thấy khó xử. Ngươi ở lại, cha nương mới yên tâm."

Vu Kiều ôm eo hắn, chu môi: "Vậy cũng được. Nhưng ta nhất định ba ngày nữa về. Mà chẳng phải nói ngày kia có hội thơ ở Mai viên sao? Mưa này có làm lỡ không?"

Cậu ngẩng khuôn mặt trắng trẻo lên, từ góc độ của Dương Hoa nhìn qua, đôi mắt đen láy sáng lấp lánh nhìn người rất chân thành, cười rộ lên thì cằm nhọn hẳn, khiến người ta nhịn không được mà muốn hôn một cái.

Ý niệm vừa dâng lên, Dương Hoa liền thuận theo tâm ý, nhân cơ hội hôn nhẹ lên trán cậu.

"Kế hoạch có biến thì tiên sinh cũng sẽ nói cho ta, dù sao trước mắt còn đang mưa, cũng chẳng làm được gì, ta về nhà trông coi việc nhà cho tốt, ôn lại chữ nghĩa, Tiểu Kiều không cần lo, ngươi ở đây chăm sóc cho bản thân thật tốt, cũng để cha nương và đại ca yên lòng."

Vu Kiều mím môi, vùi trong n.g.ự.c hắn gật gật đầu.

Hai người còn nũng nịu một lúc, đến khi Vu đại bá mới đ.á.n.h xe bò đưa Dương Hoa trở về Dương Liễu thôn.

Kiều mẫu trong buồng lặng lẽ nép bên cửa sổ nhìn ra ngoài, thấy người đi xa rồi mà đôi mắt nhi t.ử vẫn còn dính c.h.ặ.t vào thân ảnh kia, một bộ dáng lưu luyến không rời, không khỏi lắc đầu cười cười, trong lòng cũng hoàn toàn yên tâm nhi t.ử và con rể tình cảm thật sự tốt, chẳng cần lo lắng thêm.

Trận mưa này kéo dài ba ngày mới tạnh, hoa màu đang thiếu nước, vừa lúc được giải khát. Vu Kiều mấy ngày ở nhà mẹ đẻ cũng chẳng rảnh rỗi, giúp Kiều mẫu may vá quần áo nấu cơm, lại cùng Tề Ngọc chuyện trò. Tiểu ca nhi này giọng nói rất nhỏ, tuy đã buông xuống chút cảnh giác, nhưng vẫn không thích nói nhiều, chỉ khi có Vu Chính bên cạnh mới lộ ra nụ cười.

Quan sát mấy ngày, thấy tâm tư người này đơn thuần, quả thật không giống kẻ xấu, Vu Kiều và cha mẹ trong lòng hơi yên tâm, nhưng lại ẩn ẩn có một nỗi lo khác.

Vu Kiều kéo Kiều mẫu vào bếp, tươi cười mà khẽ nói: "Nương, có chuyện con muốn nhắc người, Ngọc ca nhi dù sao cũng là ca nhi, cả ngày cứ đi theo sau lưng đại ca, liệu có thể... truyền ra ngoài thì danh tiếng không tốt?"

Kiều mẫu cũng đang lo lắng chuyện này, đáp: "Ta cũng lo lắm, con thành thân rồi không ở nhà, trong nhà chỉ còn mình đại ca con, chúng ta vốn là người lương thiện, sao có thể chiếm tiện nghi người ta, hắn hiện tại đầu óc vẫn chưa tỉnh táo, ta cũng sợ sau này sẽ làm liên lụy đến thanh danh tiểu ca nhi nhà người ta."

Tề Ngọc hiện tại bộ dáng yếu ớt ngây ngô, nhưng Vu gia không thể không nghĩ đến thanh danh của hắn. Vu Kiều cau mày suy nghĩ một chút, bỗng nhiên cười nói: "Nương, hay là để sau này đại ca đưa hắn lên trấn, ở cùng chỗ với con bày quán, vừa có thể giúp việc, lại vừa có thể tiếp xúc trò chuyện với nhiều người, biết đâu còn có lợi cho việc khôi phục ký ức của hắn!"

Mưa đã tạnh, Dương Hoa đến thôn Thanh Sơn đón Vu Kiều, còn mang theo một tin tức mới.

Dương Khánh Sinh và Vương Tiểu Mai hôm qua đã thành thân.

Chuyện này thật sự ngoài dự đoán. Vu Kiều hôm đó còn đoán chắc rằng Dương Khánh Sinh dính nợ c.ờ b.ạ.c, Dương Phát đã phải ra mặt chạy vạy khắp nơi mượn tiền, hôn sự này chắc chắn không thành. Không ngờ gã thật sự có bản lĩnh, cưới người ta về được thật.

"Hoa ca, bọn họ thành thân có đòi ngươi lễ mừng không?"

Trong thôn, những nhà khá giả mới tặng lễ bằng tiền, còn lại thường là mang trứng gà, hoặc vài món sản vật núi rừng quý hiếm mà bình thường còn không nỡ ăn. Ai cũng tặng như thế cả.

Dương Hoa giơ tay ra hiệu một con số: "Ta cũng như hai thúc thúc, mừng 50 văn."

"Phải thôi, mình đã phân gia tự lập môn hộ rồi, dù không vui thì lễ nghĩa cũng không thể thiếu, kẻo bị dân trong thôn cười chê." Vu Kiều gật đầu tán thành, lại tò mò hỏi: "Kế mẫu có tỏ thái độ gì không, lại chê ít à?"

"Bà ta đâu còn tâm trí nhìn lễ, mắt dán c.h.ặ.t vào của hồi môn Vương Tiểu Mai mang theo kìa."

Vu Kiều vừa tưởng tượng đến dáng vẻ tham lam của Trương Tiểu Mạn liền bật cười: "Lần này xem như bà ta toại nguyện, rốt cuộc cũng bám được nhà thông gia giàu có."

Vừa về đến nhà, Dương Tiểu Đông đã chạy tới, la to: "Tẩu t.ử, mấy ngày nay tẩu t.ử không ở nhà, bỏ lỡ bao nhiêu chuyện lớn đó!"

Hễ gặp ca tẩu, nhóc liền nói năng líu lo hơn mấy lần, vừa chuẩn bị nguyên liệu bày bán ngày mai vừa kể với Vu Kiều: "Nương ta nói, thịt bày trong tiệc cưới toàn do Vương lão ngũ mang đến, nhìn mà hoành tráng lắm. Từ nhỏ đến giờ ta chưa từng thấy tiệc nào nhiều thịt đến thế! Bây giờ người trong thôn đều bảo Dương Khánh Sinh có tiền đồ, cưới được tức phụ hiền huệ, lại có nhạc phụ giỏi giang, đại bá mẫu vui đến nỗi cười không khép được miệng, thật là nở mày nở mặt!"

Vu Kiều thấy nhóc nói mãi không ngừng, mỉm cười cắt lời: "Được rồi, người ta sống thế nào mình không cần ghen tị. Ta cũng kể cho đệ một chuyện thú vị."

Cậu kể lại chuyện Vu Chính cứu Tề Ngọc như kể một cuốn thoại bản, khiến Dương Tiểu Đông ngẩn người há hốc mồm.

Dương Hoa ngồi bên cạnh nghe, thầm nghĩ Kiều ca nhi nhà mình đúng là có thiên phú làm thuyết thư tiên sinh.

Mấy hôm không đi bày bán, Vu Kiều sợ khách cũ bỏ đi hết, nên gấp gáp muốn lên trấn sớm.

Thời tiết hôm nay rất đẹp, Dương Hoa cố ý thay một bộ y phục mới.

Vu Kiều cẩn thận giúp hắn vuốt phẳng nếp gấp ở vai áo, hài lòng vỗ vỗ n.g.ự.c hắn, cổ vũ: "Hoa ca, ngươi cứ yên tâm đi dự hội thơ, có phải là đấu thơ, thi tài, tranh giải thưởng gì không? Dù thắng hay không cũng chẳng sao, lần này ngươi được trò chuyện, kết bạn với các thư sinh là tốt rồi."

Dương Hoa ngồi bên mép giường, ôm cậu vào lòng, mũi ngửi mùi hương xà phòng thoang thoảng trên người cậu, thầm điều hòa nhịp tim có phần gấp gáp.

"Tiểu Kiều, tiên sinh nói hội thơ lần này có rất nhiều học sinh tham gia, còn có nhân vật lớn. Ta trước giờ chưa từng đi những nơi như vậy..."

Hắn nói đến đây thì dừng, nhưng Vu Kiều sống bên nhau đã lâu, thấu hiểu tính hắn. Dương Hoa không giỏi giao tiếp, càng không thích chốn đông người, chắc chắn sẽ hồi hộp.

Một nụ hôn nhẹ rơi lên môi hắn, Vu Kiều đưa tay ôm cổ, lại hôn lên má hắn, cười trêu: "Chỉ là một buổi hội thơ thôi mà. Về diện mạo, ngươi sẽ nổi bật, tài học thì tinh thông kinh sử, ta không tin thua gì ai. Cứ đi đi, biết đâu còn được ăn ngon uống tốt nữa ấy chứ. Nhớ ăn nhiều một chút rồi về!"

"Được, nghe theo Tiểu Kiều." Dương Hoa thấy lòng yên ổn, âu yếm thêm lát nữa rồi cùng cậu xuất phát lên trấn.

Dân chúng ở Dương Liễu Thôn đa phần làm ruộng, chỉ có vài nhà làm nghề thủ công kiếm được ít tiền. Mùa vụ thì ra đồng, lúc nông nhàn thì vào núi nhặt t.h.u.ố.c, đốn củi mang ra trấn bán, muốn đủ tiêu dùng cũng chẳng dễ.

Nhưng nhìn Vu Kiều và Dương Hoa, lúc trước bán ván giặt, giờ lại bán đồ ăn, nghe nói giá bán hơi cao nhưng người xếp hàng vẫn đông, chưa đầy hai canh giờ là bán hết.

Người trong thôn tuy không nói gì, nhưng ai nấy đều ngầm để tâm, vì gian hàng nhà họ mỗi ngày đều có thu nhập, tích tiểu thành đại, so với dân làm nông thì lợi hơn nhiều. Có người còn thở dài: "Người ta sao mà giỏi kiếm tiền vậy chứ!"

Có lẽ vì Mai viên tổ chức hội thơ, trên phố có nhiều thanh niên hơn, đều mặc trường sam, mang dáng dấp thư sinh, nhiều ca nhi và tiểu thư chưa xuất giá cũng bị hấp dẫn.

Phố nơi Vu Kiều bày quầy là con đường chính duy nhất dẫn vào Mai viên, thường ngày có người đi đường nhỏ, nhưng mấy ngày mưa vừa rồi khiến đường đất lầy lội, ai lại muốn mang đầy bùn đất đến dự hội thơ, vậy chẳng phải mất mặt sao. Vì thế, mọi người đều tụ tập trên đường chính, khiến nơi này càng thêm náo nhiệt.

Chuyện Vu Kiều lo lắng cũng không xảy ra, vừa dựng xong quầy đã có hơn chục người xếp hàng, ai cũng biết nhà họ bán bánh khoai sọ lạnh số lượng có hạn nên đến xếp từ sớm.

Dương Hoa đến nhà Phương tiên sinh, quầy hàng chỉ còn lại Vu Kiều và Dương Tiểu Đông, hai người phối hợp rất ăn ý.

Phía trước có hai thư sinh lạ mặt, một béo một gầy, lần lượt hỏi giá bánh lạnh và nước đường, sau cùng mỗi người mua một món để "thử cho biết".

Ánh mắt Vu Kiều quét qua dãy quầy bên cạnh, mấy thư sinh cũng ngồi ăn ở hàng mì và hàng bánh bao, đoán chắc đều là người đến dự hội thơ.

Hai người kia ngồi xuống ghế nhỏ thì thầm trò chuyện, một người vừa ăn vừa cảm thán: "Trương huynh, không ngờ trấn nhỏ này lại có món ngon như thế, còn ngon hơn bánh ở Hợp Vị Trai trên huyện thành."

Thư sinh béo trắng bên cạnh phụ họa: "Hợp Vị Trai thì có bánh hoa hồng là nổi tiếng, còn lại ta thấy bình thường. Hơn nữa, trong huyện cũng chưa từng thấy loại bánh và nước đường như ở đây. Mùi sữa thơm ngậy, mềm mịn, ngọt mà không gắt. Món này nếu bán ở Hợp Vị Trai chắc phải 10 văn một miếng!"

"Huynh nói phải. Đợi hội thơ xong, ta mua thêm ít mang về cho tiểu muội nếm thử."

"Nhất trí, ta cũng mua về tự ăn."

Quầy hàng vẫn tấp nập người xếp hàng, Vu Kiều không để ý họ nói gì, chỉ lo tiếp khách.

Đám thư sinh ăn uống no nê rồi kéo nhau về hướng Mai viên ngoại ô. Phương tiên sinh đưa Phương T.ử Minh và Dương Hoa cùng ngồi xe ngựa của bằng hữu. Xe đi nhanh, khi đến nơi mới chỉ có hơn mười học sinh ngồi ở đình hóng mát trò chuyện.

Bằng hữu của Phương tiên sinh là Vạn Bảo, một vị cử nhân, vì sức khỏe yếu nên không thu nhận học sinh, chỉ ở nhà đọc sách, vẽ tranh, dưỡng thân. Ông rất thích các buổi tụ họp văn nhân, lần này cũng do ông mời Phương tiên sinh đưa học trò đến mở rộng tầm mắt.

Bốn người xuống xe, đến nghỉ ở một đình nhỏ gần cổng. Vạn Bảo hạ giọng thần bí: "Người quan trọng hôm nay ta đã dò hỏi rõ rồi, chính là học chính đại nhân được phái đến giám khảo kỳ thi Viện. Vị này vốn là người huyện ta, lần này tuy không giám sát ở bản huyện nhưng cũng nhân dịp về quê thăm thân, học viện mới tổ chức hội thơ để kết giao. Nếu có thể xin được vài lời chỉ điểm, vậy là quá tốt rồi."

Vừa dứt lời, Phương tiên sinh kinh ngạc: "Thật sự là học chính đại nhân! Ta đoán không sai, không thì sao có động tĩnh lớn vậy, đến cả học sinh của Thư viện Dương Sơn huyện thành cũng tới, tú tài đồng sinh thì tụ họp đông đủ, chẳng phải vì danh tiếng của đại nhân hay sao? T.ử Minh, Dương Hoa, hai đứa phải cố gắng biểu hiện, cho vi sư nở mặt nở mày!"

Ông kỳ vọng vào hai học trò này rất nhiều. Phương T.ử Minh ngượng ngùng gãi đầu, mắt lén liếc nhìn Dương Hoa đang ngồi ngay ngắn bên cạnh: "Đại bá, ta chỉ cần không làm ngươi mất mặt là được rồi, phần vinh quang cứ giao cho Dương huynh."

"Ngươi đấy, chưa bắt đầu đã nhụt chí!" Phương tiên sinh trừng mắt nhìn, rồi quay sang quan sát Dương Hoa.

Thật không hề quá lời, Dương Hoa tuy xuất thân nông thôn nhưng chưa bao giờ rụt rè, trên người có khí chất ôn hòa điềm đạm, lúc ít người thì trầm tĩnh, lúc đông người cũng không hề lúng túng, không phô trương cũng không mờ nhạt.

Chỉ nói về diện mạo thì quả là tuấn tú nổi bật, trong số đông thư sinh, không ai sánh kịp.

Ông linh cảm, hôm nay ở hội thơ, Dương Hoa chắc chắn sẽ là tâm điểm chú ý của các học sinh.

Vạn Bảo cũng gật đầu tán thành: "Phương huynh cứ yên tâm, so với học t.ử huyện thành, hai trò của huynh cũng chẳng thua kém gì."

Phương tiên sinh mỉm cười hài lòng, Dương Hoa thì vẫn lặng lẽ lắng nghe, âm thầm suy nghĩ.

Theo lẽ thường, gần đến thi Viện, học chính sẽ phải đi tuần giám khảo, lại phải tránh hiềm nghi, làm gì có thì giờ dự hội thơ. Có lẽ vị này năm nay không có lịch trình tuần khảo, đơn giản chỉ là về quê thăm thân.

Có người sớm đã liệu trước, mà học sinh ai cũng nghĩ như nhau – dù không được chỉ điểm gì giúp ích cho khoa cử, chỉ cần lọt vào mắt học chính, để lại chút ấn tượng cũng đủ. Đường khoa cử còn dài, ai biết được mai sau có dùng đến đoạn duyên này hay không?

Khi mọi người còn trò chuyện, Mai viên đã dần náo nhiệt, học sinh tới đủ, sơ lược đếm cũng phải bảy tám chục người.

Họ đang ở đình nhỏ khá khuất, phần đông tụ tại đình lớn ở trung tâm. Nhìn gần lại, giữa đình có mấy người đang thưởng trà ngắm cảnh, trò chuyện rôm rả.

Dương Hoa không nhận ra đại quan nào, Phương tiên sinh bèn ghé tai nói nhỏ: "Ngồi bên trái là huyện lệnh Tiêu đại nhân, bên cạnh là Lục sư gia, bên phải chắc là học chính đại nhân, mặt lạ lắm, ta cũng chưa gặp bao giờ."

"Lát nữa nếu có cơ hội thì cứ thể hiện cho tốt, nhưng nhớ kỹ: nhất định phải cẩn trọng, không được gây chuyện." Phương tiên sinh dặn dò, "Gần ngày thi rồi, phải vững vàng, nghe rõ chưa?"

Phương T.ử Minh và Dương Hoa liên tục gật đầu. Với chừng này người, T.ử Minh lần đầu dự hội thơ cũng thấy căng thẳng, quyết định lát nữa cứ bám lấy Dương Hoa, không tin ai khác cả.

Đang len lén liếc nhìn đám đông thì bất ngờ bắt gặp một bóng dáng quen thuộc, Phương T.ử Minh tinh mắt nhận ra ngay: "Dương huynh, huynh mau nhìn! Đó không phải là Dương Khánh Sinh sao? Hắn cũng tới đây à!"

Dương Hoa theo hướng tay chỉ nhìn sang, không chỉ thấy Dương Khánh Sinh, người đứng cạnh gã cũng rất quen chính là Chu Văn Thụy, kẻ hôm trước đến quầy gây chuyện!

Chương 15 - Phu Lang Của Ta Vượng Gia Vượng Phu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia