Hạ Văn nhanh ch.óng phản công.

Hắn viện cớ "Không có bằng cấp viết thuê, làm nhiễu loạn hôn khế" để niêm phong Quán Khế của ta, còn bắt cả La Tú Nương đi với tội danh tụ tập gây rối.

Ta đến Đảm Tai Ty đòi người, Hạ Văn bưng chén trà, chậm rãi nói: "Muốn dạy người ta đọc khế ước, cũng phải có biển hiệu Khế Sư do quan phủ cấp. Tô cô nương vô quan vô chức, vẫn nên ngoan ngoãn về làm Quý thiếp của cô thì hơn."

Ta hỏi: "Làm thế nào để thi lấy biển hiệu Khế Sư?"

"Đảm Tai Ty cứ ba năm tổ chức thi một lần, chỉ nhận nam t.ử. Kỳ thi tiếp theo là năm sau."

Hắn nói xong, mấy gã khế lại trong phòng đều cười ồ lên.

Quy tắc do bọn chúng đặt ra, cách giải thích cũng do bọn chúng quyết định. Nữ t.ử ngay cả tư cách tham gia kỳ thi cũng không có, tự nhiên vĩnh viễn chỉ có thể điểm chỉ trong lúc không hay biết gì.

Ta không cầu xin hắn, lập tức bỏ đi.

Ngày hôm sau, ta kê một chiếc bàn ngay đối diện Đảm Tai Ty.

Trên biển viết: Không viết thay, chỉ đọc to. Miễn phí.

Hạ Văn sai người ra xua đuổi, ta liền lấy luật lệ Đại Ung ra: "Luật pháp không cho phép ta viết thay, điều luật nào không cho phép ta đọc chữ trên đường?"

Sai dịch không thể trả lời.

Trước cửa Quán Khế bị niêm phong từng có bao nhiêu người, thì nay có bấy nhiêu người ngồi trên đường lắng nghe. 

La Tú Nương bị giam, con gái nàng được Trúc Thanh bế trong lòng. Đứa bé ba tuổi mỗi ngày đều hỏi một câu: "Bao giờ mẹ con mới về?"

Đến ngày thứ năm, ngay cả học sinh Quốc T.ử Giám cũng đến dự thính.

Ta đem một trăm hai mươi bảy bản khế ước gây tranh cãi thu thập được, đọc rành rọt từng bản một.

"Vương thị, cho chồng mượn thọ hai mươi năm, lúc ký bị báo đó là văn thư cầu phúc."

"Liễu thị, thế chấp bốn trăm mẫu ruộng hồi môn, khế ước lại ghi là nhà chồng quản lý thay."

"Trần thị, ký ba bản Khế Sinh Tử, hai mươi bảy tuổi dầu cạn đèn tắt."

Ban đầu những người vây xem chỉ để xem náo nhiệt, càng nghe về sau, không ai cười nổi nữa.

Ngày thứ bảy, Thanh Ninh dẫn đến mười sáu góa phụ trong quân ngũ.

Trượng phu của họ t.ử trận, tiền tuất đều bị nhà chồng lấy cớ "Khế chung tài sản" để lĩnh hết. Có một nữ t.ử một mình nuôi bốn đứa con, ngay cả một bộ quần áo cũ của người chồng quá cố cũng không nhận được.

Ngày thứ tám, Phương Nữ sử cởi bỏ quan phục, ngồi xuống bên cạnh ta.

"Ta đã từ chức khế lại rồi." Bà nói: "Từ hôm nay trở đi, cô đọc một bản, ta giải thích một bản."

Hạ Văn rốt cuộc cũng không ngồi yên được nữa. Hắn sai người bao vây chúng ta, tội danh từ việc làm nhiễu loạn hôn khế biến thành kích động bách tính.

Sai dịch đang định bắt người, một con khoái mã lao vào con phố dài.

Tạ Trầm Chu ngã nhào từ trên ngựa xuống.

Vết thương cũ trên người hắn chưa lành, chân phải căn bản không thể cưỡi ngựa. Nhưng hắn vẫn lết cái chân đau bước tới trước đám đông, lấy ra một phần văn thư của Binh bộ.

"Án Khế Gánh Tai ở Bạch Lang Quan, trong quân tổng cộng tra ra được ba trăm mười chín bản. Tướng lĩnh hưởng lợi che giấu thương tích, dùng thê nữ làm người gánh khế, vi phạm quân kỷ. Bằng chứng ở đây."

Đám đông xôn xao.

Sắc mặt Hạ Văn biến đổi dữ dội: "Hầu gia, ngài có biết mình đang làm gì không?"

Tạ Trầm Chu giao văn thư cho người của Đại Lý Tự đến: "Trong số đó, bốn mươi bảy bản khế ước là do môn hạ của Chưởng khế sứ Hạ đại nhân xử lý. Mỗi một khế ước thành công, người môi giới rút hai mươi lượng bạc. Hạ đại nhân, ngươi không phải đang bảo vệ tổ chế, mà ngươi đang bán mạng của nữ t.ử."

Thì ra Khế Gánh Tai thịnh hành, không chỉ vì nam nhân tham sống sợ c.h.ế.t.

Những kẻ nắm giữ khế ước đã biến nó thành một phi vụ làm ăn. Trong quân ngũ càng có nhiều tướng lĩnh "không sợ c.h.ế.t" được thăng quan, thì càng có nhiều kẻ tranh nhau bỏ tiền để chuyển vết thương về nhà. 

Đảm Tai Ty thu tiền, tướng lĩnh nhận chiến công, chỉ có người gánh khế nằm bẹp trên giường, không một ai hỏi họ có nguyện ý hay không.

Hạ Văn nghiêm giọng nói: "Tạ Trầm Chu, chính ngươi là kẻ hưởng lợi lớn nhất! Bây giờ lại vờ vịt thanh cao cái gì?"

Sắc mặt Tạ Trầm Chu trắng bệch, nhưng không hề né tránh.

"Vậy nên ta cáo giác chính ta trước."

Hắn lấy từ trong n.g.ự.c áo ra bản tấu thỉnh tội, hai tay dâng lên khỏi đầu.

"Ta sáu lần biết rõ mà vẫn gia hạn khế ước, che giấu thương tích của người gánh khế, dùng mạng sống của thê t.ử để đổi lấy quân công. Xin triều đình tước bỏ tước vị của ta, thẩm vấn lại quân công các năm."

Tạ Lão phu nhân từ trên xe ngựa vừa vội vã chạy tới lao xuống, đ.á.n.h hắn như điên: "Có phải con bị Tô Kiến Vi bỏ bùa rồi không! Đó là tước Hầu con phải liều mạng mới giành được cơ mà!"

Tạ Trầm Chu bị bà đ.á.n.h đến rướm m.á.u khóe miệng, chỉ nói: "Không phải."

Hắn nhìn ta.

"Ít nhất một nửa trong số đó, là do nàng ấy liều mạng giành được."

Ta và hắn nhìn nhau xuyên qua đám đông.

Lần này, ta không hề cảm động. Nhưng ta biết, cuối cùng hắn cũng bắt đầu làm một chuyện không phải là để cầu xin ta quay về.

10 

Hạ Văn bị áp giải vào Đại Lý Tự, La Tú Nương được thả ngay trong ngày.

Nhưng bản tấu thỉnh tội của Tạ Trầm Chu lại bị Bệ hạ đè xuống.

Lý do rất đơn giản: Bắc cảnh khai chiến rồi.

Quân địch thừa dịp Đại Ung thay chủ tướng, liên tiếp phá vỡ hai tòa thành. Ba bức quân báo khẩn cấp đưa về kinh, Bệ hạ ngay trong đêm triệu Tạ Trầm Chu vào cung.

Tất cả mọi người đều cho rằng, hắn sẽ yêu cầu khôi phục Khế Gánh Tai.

Hắn không làm vậy.

8 - Phu Quân Đổi Lòng, Khế Ước Tan Vỡ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia