Phu quân của ta từng là thổ phỉ.
Sau khi được triều đình chiêu an, hắn được Hầu phủ nhận về, trở thành thế tử.
Để hắn có thể gánh vác gia nghiệp, Hầu phủ đưa hắn đến thư viện đọc sách.
Ta biết tính hắn bướng bỉnh, lại không giỏi giao thiệp với người khác. Để giúp hắn kết giao với đồng môn, ngày nào ta cũng đến trước cổng thư viện tặng điểm tâm cho mọi người, tiện thể đón hắn tan học.
Hôm ấy hắn tan học muộn hơn thường ngày, ta đang hỏi đồng môn của hắn xem hắn ở đâu.
Hắn nổi giận đùng đùng xông tới: "Thê tử nhà ta hay ghen, chớ có dây dưa."
Ta: "?"
Đồng môn nhắc hắn: "Trình thế tử, ta thấy Chu phu nhân dịu dàng hiền thục, không giống nữ tử hay ghen."
Hắn tức đến mức nét mặt gần như vỡ vụn: "Ý ta là, thê tử của ta rất xinh đẹp, các ngươi cứ vây quanh nàng, ta rất ghen."
"..."