14

Việc này vô cùng hệ trọng, ta không dám để lộ, lập tức sai người đi mời cữu phụ.

Ông dẫn theo một vị công công biết bắt mạch đến khám cho ta.

Trong phòng yên tĩnh đến lạ thường, tựa như mặt hồ đầu xuân phủ một lớp băng mỏng.

Tất cả mọi người đều nín thở.

Phải biết rằng, đương kim thiên t.ử con nối dõi vô cùng ít ỏi, dưới gối chỉ có hai vị công chúa gầy yếu.

Nếu ai có bản lĩnh sinh được hoàng t.ử, người đó sẽ có cơ hội một bước lên mây.

Vị công công bắt mạch họ Lưu khẽ thở phào một hơi rồi rút tay về.

Trong lòng ta âm thầm căng thẳng.

Nhớ năm xưa m.a.n.g t.h.a.i Lạc nhi, ta cũng chưa từng có tâm trạng như lúc này.

“Chúc mừng Tài nhân, chúc mừng lão tổ tông. Đây quả thật là hỷ mạch, ước chừng đã m.a.n.g t.h.a.i khoảng một tháng.”

Ta lập tức nhìn sang cữu phụ. Khóe môi của người khẽ cong lên thành một nụ cười nhàn nhạt.

Ông đầy vẻ tự hào mà cảm thán:

“Trước đây tạp gia lúc nào cũng nơm nớp lo sợ con sẽ xảy ra chuyện trong hậu cung. Giờ xem ra là tạp gia đã lo xa rồi.”

“Phúc khí của con vẫn còn ở phía sau.”

Vẫn chưa biết đứa trẻ là trai hay gái cho nên ông cũng không nói quá chắc chắn.

Ta thở phào nhẹ nhõm, hoàn toàn bình tĩnh trở lại.

Không múa nữa cũng không làm kim chỉ.

Mỗi ngày chỉ phơi nắng, lấy sách làm bạn.

Hoàng đế triệu kiến, có thể từ chối thì ta đều từ chối.

Số lần nhiều lên, Hoàng đế lại đích thân tìm đến điện Vĩnh Ân.

 15

Thấy ta nằm ngủ trên chiếc ghế quý phi.

Hắn tức giận đến mức ho không ngừng, cả hắn bất giác khom xuống.

Đám cung nhân vội vàng chạy đến đỡ lại bị hắn hất mạnh ra, giọng đầy phẫn nộ:

“Lam Tài nhân khi quân phạm thượng, coi thường ý chỉ của trẫm. Lập tức tống vào lãnh cung...”

Nội thị bên cạnh Hoàng đế lĩnh mệnh, khí thế hùng hổ bước về phía ta.

Ta chậm rãi tỉnh giấc, mờ mịt nhìn cảnh tượng trước mắt.

May mà cữu phụ phản ứng rất nhanh, lập tức quỳ xuống dập đầu sát đất:

“Muôn lần không thể được đâu, bệ hạ.”

“Lam Tài nhân không phải cố ý làm cao, mà thật sự thân thể không khỏe, nên mới đóng cửa không ra ngoài.”

Hoàng đế lạnh lùng liếc sang.

Ta lập tức quỳ xuống tâu bày:

“Thần thiếp có tội. Gần đây lúc nào cũng buồn ngủ, chẳng thể nào gượng nổi tinh thần.”

“Nghe nói bệ hạ triệu kiến, thần thiếp vừa mừng vừa sợ, chỉ e trước mặt người thất lễ, làm mất hứng của bệ hạ.”

Hoàng đế hơi nghiêng người, thấp giọng dặn dò người phía sau nhưng ánh mắt vẫn không nhìn về phía ta.

Hắn chẳng muốn nói chuyện với ta, nhưng cũng không rời đi.

Chẳng mấy chốc, người của Thái Y Thự cõng hòm t.h.u.ố.c vội vã chạy đến.

Người này là Y chính của Thái Y viện.

Đã gần bảy mươi tuổi, nổi tiếng khôn khéo lọc lõi.

Ông bắt mạch suốt thời gian uống hết một chén trà rồi mới nói:

“Lão thần già cả hồ đồ, có chút không dám chắc. Kính xin bệ hạ cho phép hai đồ đệ của thần cùng đến xem qua.”

Cuối cùng, chính nữ đệ t.ử của vị Y chính đã nói ra sự thật:

“Bệ hạ, Tài nhân đây là hỷ mạch, đã m.a.n.g t.h.a.i được hai tháng rồi!”

Điện Vĩnh Ân lập tức yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Ngay sau đó, không gian lại bị lấp đầy bởi những tràng ho sặc sụa như xé ruột xé gan.

Ta ngẩng đầu nhìn sang, chỉ thấy sắc mặt Hoàng đế đỏ bầm như gan lợn.

Trông chẳng khác nào vừa trúng kịch độc, như thể không còn sống được bao lâu nữa.

16

Ngay ngày hôm sau, lễ phục theo phẩm cấp Quý phi cùng vô số ban thưởng được đưa tới như nước chảy.

Chẳng bao lâu, cả kinh thành đều biết trong cung có một vị Tài nhân mang thai, được Hoàng đế phá lệ tấn phong làm Quý phi, một bước lên tận mây xanh.

Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối

Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha

Tin đồn truyền từ một thành mười, từ mười thành trăm.

Cuối cùng, ai nấy đều nói đứa trẻ trong bụng Quý phi rất có khả năng là một vị hoàng t.ử.

Trong nhất thời, vô số ánh mắt từ tiền triều lẫn hậu cung đều đổ dồn về điện Vĩnh Ân.

Sau cơn vui mừng khôn xiết, Hoàng đế lại cảm thấy hết sức bất ổn.

Hắn dứt khoát giao cho ta đội ám vệ mà Tiên đế để lại.

Những người này được bồi dưỡng từ thời Khai quốc Hoàng đế, truyền nối qua từng đời.

Bọn họ chỉ nghe lệnh Hoàng đế, ẩn mình cực kỳ kín đáo.

Sau khi tiếp nhận và tìm hiểu về họ, tim ta bỗng giật thót.

Thì ra hoàng đế biết tất cả.

Biết lai lịch của ta, biết ta đã vào cung bằng cách nào.

Mọi chuyện đều không thể qua mắt được vô số cặp mắt ấy.

Nếu không phải vì trời cao phù hộ, may mắn có được một tấm kim bài miễn t.ử, thì đầu ta có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.

17

Chớp mắt đã đến ngày mười lăm tháng Chạp.

Kinh thành nằm ở phương Bắc, mùa đông đặc biệt rét buốt.

Mấy ngày trước có một trận mưa nhỏ, mặt đất đóng một lớp băng mỏng.

Cữu phụ, Trịnh ma ma và cả Hoàng đế đều chăm chăm để mắt đến ta.

Ai nấy đều sợ vào đúng lúc sắp đến ngày sinh này sẽ xảy ra chuyện chẳng lành.

Bản thân ta cũng vô cùng cẩn thận.

Trong điện đốt than tơ vàng để sưởi ấm, ta đóng cửa không ra ngoài.

Có một vị tần phi phẩm cấp thấp đến trò chuyện giải khuây với ta, hỏi:

“Tỷ tỷ làm sao có thể ngày nào cũng ở trong điện thế này mà không thấy chán?”

Ta bật cười.

Trước kia, ở hậu viện nhỏ bé của Bùi gia, ta còn ở suốt hai năm.

Giờ đây sống trong một tòa cung điện rộng lớn thế này, lại có hơn chục người bầu bạn chuyện trò, cười nói.

Ăn mặc, chi dùng chẳng phải lo nghĩ điều gì, càng không cần bận tâm chuyện quản lý nội vụ.

Thật sự chẳng có gì đáng khổ sở.

Việc khiến ta phiền lòng duy nhất cũng phải đợi đến sau khi đứa trẻ ra đời.

Bệnh cũ của Hoàng đế thường phát tác vào mùa đông, không chịu được gió lạnh, nên hắn ở lại tiền triều.

Ta bị giữ trong điện Vĩnh Ân, chỉ có thể nhờ các nội thị truyền thư qua lại, hỏi han, quan tâm lẫn nhau.

...

Ngày hai mươi tháng Chạp.

Muộn hơn ba ngày so với thời điểm Thái y dự đoán.

Nhân lúc trời quang, đến giữa trưa Hoàng đế vội vã đến điện Vĩnh Ân.

Khóe miệng hắn nổi một mụn nhọt vì nóng trong, mày nhíu c.h.ặ.t:

“Hôm nay Thái y nói thế nào?”

Ta đang định trả lời thì bụng lại co thắt đau đớn.

Mọi người như chim sợ cành cong, lập tức ùa cả đến.

Đợi Thái y chạy tới, ta cũng đã được dìu vào phòng sinh nằm xuống.

Nhân sâm thái lát, cháo nóng, nước nóng... tất cả đều đã chuẩn bị sẵn nhưng cuối cùng chẳng thứ nào dùng đến.

4 - Phượng Đậu Ngô Đồng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia