Bùi Ký đến Nam Cảnh nghênh đón sứ thần Bắc Nhung vào kinh.
Số phỉ thúy, châu ngọc hắn mang về đều được đưa hết đến viện của muội muội.
Thị vệ của hắn nhắc rằng theo lý cũng nên gửi một ít cho ta, vị hôn thê danh chính ngôn thuận này.
Bùi Ký chẳng hề để tâm, còn giáo huấn thị vệ mấy câu.
“Uyển Nhân chịu làm thiếp cho ta đã là thiệt thòi cho nàng ấy rồi. Những vật ngoài thân này, nàng ấy đã thích thì đương nhiên phải cho nàng ấy.”
“Còn Cẩm Thư, sau này nàng ấy là chính thê của ta, vốn nên rộng lượng, so đo những thứ này chỉ làm mất thân phận.”
“Ngày sau hai tỷ muội các nàng vào phủ, các ngươi cũng phải kính trọng Uyển Nhân hơn một chút. Nếu vì nàng ấy là thiếp thất mà để nàng ấy chịu uất ức, ta tuyệt đối không tha cho các ngươi!”
Ta đứng trước cửa nguyệt động nhìn bọn họ đi xa, xoay người đưa thiếp danh vào cung.
“Thần nữ nguyện thay công chúa Gia Hòa đến Bắc Nhung hòa thân, mong cô mẫu thành toàn.”