Kể từ sau chuyến viếng thăm nhà Khâu tướng quân, Diệp Bình An bận rộn hơn hẳn, thường xuyên đi sớm về muộn. Một ngày nắng ấm, Chu Nam sang nhà chị Hỉ Thúy chơi, vừa mở cửa đã nghe tiếng bé Hổ Bảo quấy khóc trong phòng. Chị Hỉ Thúy tất tả than vãn: "Thật là cái nợ đời mà, hôm qua bố nó đưa đi khoe khoang một hồi, bé Nữu Nữu thì không sao, mà Hổ Bảo lại bị sốt cao thế này."
Chu Nam theo chị vào phòng hỏi: "Đã hạ sốt chưa chị?"
Chị Hỉ Thúy ôm cậu bé đang khóc nghẹn mặt vào lòng, cậu bé cứ rúc vào n.g.ự.c mẹ tìm hơi. "Hạ rồi, nhưng ốm đau thì phải mất vài ngày mới dứt được."
Chu Nam nhìn theo hướng cậu bé đang rúc vào, bỗng dán mắt vào bộ n.g.ự.c của chị Hỉ Thúy, trầm trồ hâm mộ: "Chị Hỉ Thúy ơi, sao của chị to và trắng thế ạ?"
Bị một cô gái nhỏ nói một cách thẳng thừng như vậy, dẫu là người bộc trực như chị Hỉ Thúy cũng không khỏi đỏ mặt ngượng ngùng.
"Tiếc là không có sữa, toàn phải nhờ sữa bột của em mới nuôi được cu cậu béo tốt thế này." Chị nói xong vẫn thấy Chu Nam dán mắt vào nhìn, bèn vẫy tay gọi cô ngồi xuống giường đất, rỉ tai nói nhỏ: "Em và Đoàn trưởng Diệp đã làm 'chuyện đó' chưa?"
Chu Nam chớp mắt ngơ ngác, mãi một lúc sau mới hiểu "chuyện đó" là chuyện gì, bèn lắc đầu. Chị Hỉ Thúy nhướng mày lầm bầm điều gì đó. "Không sao đâu, chờ hai đứa làm 'chuyện đó' xong, của em cũng sẽ tự nhiên to ra thôi." Chị khẳng định đầy kinh nghiệm.
Chu Nam nhớ lại Diệp Bình An thường vừa chê cô là "màn thầu nhỏ" vừa không nỡ rời tay, bèn tò mò hỏi: "Làm chuyện đó thực sự có thể lớn lên được ạ?" Gương mặt cô vô cùng nghiêm túc và đầy vẻ hiếu kỳ. Chị Hỉ Thúy cười đến mức không đứng thẳng người lên nổi, làm bé Hổ Bảo cũng phải lầm bầm phản ứng.
"Ôi Nam Nha ơi, em định làm chị cười c.h.ế.t đây mà. Chuyện này tối về em cứ hỏi Diệp Bình An nhà em ấy, anh ta từng này tuổi rồi chắc chắn phải biết chứ." Chu Nam dẫu biết "chuyện đó" là gì, nhưng cô vẫn không hiểu nổi nó thì liên quan gì đến việc cơ thể phát triển. Trong nhận thức của cô, đó chẳng phải là do sự tăng trưởng tự nhiên của cơ thể sao? Cuối cùng, sự tò mò cũng bị lòng tự trọng lấn át.
Khi Chu Nam về đến nhà, trời đã sập tối. Cô mặc chiếc áo lót mới mua, khoác thêm chiếc áo len bên ngoài rồi đứng trước gương soi tới soi lui. Quả thực trông cô đã có thêm những đường nét quyến rũ. Diệp Bình An đẩy cửa bước vào, chỉ liếc nhìn một cái đã thấy ngay điểm khác biệt, khóe môi anh hiện lên một nụ cười gian xảo.
Chu Nam chẳng chút e dè, ưỡn n.g.ự.c bước đến trước mặt anh hỏi: "Anh xem em có gì thay đổi không?" Đôi mắt cô trong veo, đơn thuần là một câu hỏi tò mò. Diệp Bình An nhận ra sự ngượng ngùng thoáng qua của cô, bèn nén cười không đáp. Kể từ đó, ngày nào cô cũng mặc "thứ đó", khiến chị Hỉ Thúy thường xuyên trêu chọc: "Rốt cuộc em cũng đã trở thành một đại cô nương thực thụ rồi."
Diệp Bình An rời đi rất bất ngờ. Một đêm lộng gió, anh nhìn cô gái nhỏ đang thấm đẫm mồ hôi trên trán với ánh mắt đầy luyến tiếc. "Nam Nha, anh phải đi rồi." Giọng anh trầm xuống, vương chút ủy khuất. Chu Nam rã rời nằm trên người anh, thỏ thẻ: "Anh đi Thượng Hải sao?"
Bàn tay Diệp Bình An lướt nhẹ trên những đường cong của cô, cảm giác mềm mại khiến ánh mắt anh càng thêm tối sầm. Anh khẽ nâng người cô lên, nhìn chằm chằm vào "đôi nãi bao" xinh xắn. "Nam Nha, anh thấy khó chịu quá." Anh cảm thấy cơ thể mình như muốn nổ tung, khao khát được vỗ về.
"Diệp Bình An, em cũng khó chịu." Cô nhỏ giọng kháng cự. Hơi thở của anh phả lên người khiến cô chỉ biết nén những tiếng rên rỉ vào trong. Diệp Bình An dẫu vô cùng nồng nhiệt nhưng vẫn luôn có những nguyên tắc riêng: nhất định phải tổ chức hôn lễ và đăng ký kết hôn xong mới thực hiện bước cuối cùng. Chu Nam dẫu không hiểu hết nhưng cô tôn trọng quyết định của anh.
Sau khi Diệp Bình An đi vài ngày, Cây Cột đến hỏi Chu Nam có muốn về quê không. Cô gật đầu và bắt đầu thu dọn đồ đạc. Căn hầm chỉ còn lại một ít đồ tươi, cô đem biếu bớt cho chị Hỉ Thúy và mọi người xung quanh, còn lại thì thu hết vào không gian.
Chị Hỉ Thúy nhận đồ mà không hề khách sáo: "Ái chà, chị lại được hưởng lợi từ nhà em rồi." Chu Nam chỉ mỉm cười. Cô biết mỗi khi mình tặng đồ, chị Hỉ Thúy đều sẽ tìm cách tặng lại những món quà có giá trị tương đương.
Trong không gian của Chu Nam có đủ loại sô-cô-la và lụa là của "Phòng Chủ nhiệm". Chị Hỉ Thúy từng nói với chồng: "Mấy thứ cung ứng cao cấp anh mang về thật chẳng bằng sữa bột của Nam Nha. Không chỉ lũ trẻ trắng trẻo khỏe mạnh mà em uống vào cũng thấy ngủ ngon, da dẻ hồng hào hẳn lên." Phòng Chủ nhiệm gật đầu tâm đắc. Ông từng đem biếu cấp trên một ít và ai cũng khen ngợi hết lời.
Trong khi Chu Nam đang thu dọn hành lý thì Phòng Chủ nhiệm niềm nở đến thăm, trên tay mang theo nhiều quà cáp. "Đồng chí Chu Nam, cô đã định giờ khởi hành chưa?" Hoàng Đại đang thong thả nhai cà rốt trong sân. Chu Nam mời ông dùng trà cúc hoa kỷ t.ử.
"Nam Nha à, sang xuân này cô đã có kế hoạch gì chưa?" Phòng Chủ nhiệm là người làm công tác hậu cần và chính trị, cách nói chuyện luôn mang hàm ý sâu xa.