Bộ trang phục phi công khoác trên người Đoàn trưởng Diệp vô cùng thu hút ánh nhìn. Chu Nam đưa mắt đ.á.n.h giá anh từ trên xuống dưới vài lượt, đột nhiên nhớ tới vấn đề đi vệ sinh ngày hôm qua, tức thì cười đến mức không đứng thẳng lưng lên nổi.

Diệp Bình An vừa thấy nàng cười đến khóe mắt vương cả nước mắt, sao có thể không biết nàng đang cười chuyện gì.

Anh mang vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn đồng chí Chu nhỏ bé, kiên nhẫn đợi nàng cười cho thỏa mới trầm giọng nói:

“Có muốn anh về nhà biểu diễn cho em xem một chút không?”

Chu Nam phản xạ có điều kiện lắc đầu nguầy nguậy, rồi ngay sau đó lại như gà con mổ thóc mà gật đầu liên lịa.

Hai người nắm tay nhau tiến vào tòa biệt thự. Lần này Chu Nam mới có dịp quan sát kỹ sảnh chính của căn nhà kiểu Tây này.

Sảnh đường vốn dĩ tráng lệ huy hoàng nay chất đầy các loại đồ đạc lỉnh kỉnh, sát cửa sổ là một dãy bếp lò xếp ngay ngắn, khói dầu đã nhuộm đen cả những ô cửa kính.

“Ngày thường người nhà quân nhân đều nấu nướng ở đây, chúng ta cũng có một bệ bếp riêng.”

Chu Nam gật đầu, hỏi anh: “Anh muốn ăn món gì?”

Diệp Bình An đột nhiên ghé sát tai nàng, thì thầm đầy ám muội: “Ăn em...”

“Đoàn trưởng Diệp!”

Câu nói còn dang dở của Diệp Bình An bị một giọng nói nũng nịu cắt ngang.

Chu Nam ngẩng đầu nhìn lên, nơi đầu cầu thang đứng một thiếu nữ diện bộ váy Âu phục nhỏ nhắn xinh xắn.

Mái bằng, mắt to, nàng ta đang trễ môi, nhìn Diệp Bình An với ánh mắt xa xăm u uất.

“Tiếng đàn người ta vừa đ.á.n.h có êm tai không anh?” Nàng ta cất giọng mềm mại, mang theo ba phần trẻ con và sự mong chờ.

Diệp Bình An lạnh lùng liếc nhìn nàng ta một cái, trầm giọng đáp:

“Cô là người nhà ai? Không biết cây đàn đó là tài sản của tổ chức, không được tùy tiện đụng vào sao? Sáng mai bảo người nhà cô nộp một bản báo cáo giải trình cho Chính ủy.”

Chu Nam bị âm thanh trầm hùng của anh làm cho chấn động màng nhĩ, ghét bỏ né sang một bên, nhưng lại bị Diệp Bình An phát hiện, giữ c.h.ặ.t bên mình.

Thiếu nữ kia có lẽ từ nhỏ đã được nuông chiều, chưa bao giờ bị mắng nhiếc như vậy.

Nàng ta "oa" một tiếng khóc rống lên rồi quay người chạy biến, chỉ một loáng sau đã nghe tiếng cửa đóng sầm khô khốc.

Chu Nam vốn định bật cười, nhưng nhìn vẻ mặt hầm hầm của Diệp Bình An nên đành nhịn cho tới tận khi vào phòng.

Đóng cửa lại, Diệp Bình An mới nói: “Muốn cười thì cứ cười đi, đừng cố nhịn kẻo sinh bệnh.”

Lúc này Chu Nam mới thỏa sức vui vẻ, cố tình ép giọng điệu đà bắt chước thiếu nữ kia: “Đoàn trưởng Diệp à, người ta đ.á.n.h đàn có hay không nè?”

Cơ thể Diệp Bình An bất giác rùng mình, anh dang rộng hai tay, nửa cười nửa không hỏi:

“Ghen rồi sao?”

Chu Nam vừa cười vừa trả lời chiếu lệ: “Phải rồi, em đây ăn giấm chua ròng rã tám ngày trời rồi đấy. Đãi ngộ của ngài quả thật không tệ, chân vừa bước vào sân đã có âm nhạc đón chào, cửa vừa mở ra đã có thiếu nữ kiều diễm đợi sẵn...”

Chu Nam nói đoạn, trong lòng cũng dâng lên chút vị chua thực sự. Diệp Bình An chẳng phải rất thích những cô nương nhỏ nhắn mềm mại như thế sao?

Diệp Bình An vốn nhạy bén, anh ôm chầm lấy nàng vào lòng, nâng gương mặt nàng lên rồi cúi đầu hôn sâu.

Chu Nam hệt như một kén tằm nhỏ bị anh bao bọc, không thể cử động, dưới đôi bàn tay trêu đùa của anh, chẳng mấy chốc nàng đã như lạc vào sương mù, quên sạch những suy nghĩ m.ô.n.g lung ban nãy.

“Trong mắt anh chỉ có mỗi mình em.”

Diệp Bình An thầm thì bên tai nàng, đôi bàn tay lại an phận lạ thường, luồn lách qua vạt áo trượt dần lên trên, dừng lại một chút nơi khóa cài thầm kín phía sau lưng Chu Nam.

“Anh chẳng cần nhìn cũng biết em đang mặc chiếc nào.” Anh tiếp tục rót những lời trêu ghẹo vào tai nàng.

Chu Nam tức giận, thừa lúc anh đang đắc ý liền dùng sức đẩy mạnh. Anh không phòng bị nên va vào cánh cửa, còn nàng thì linh hoạt thoát khỏi vòng vây.

Diệp Bình An nhìn nha đầu nhỏ mặt đỏ tựa hoa đào, ánh mắt giảo hoạt, anh híp mắt cười:

“Sao khắp phòng này toàn mùi giấm chua thế nhỉ?”

Chu Nam chống nạnh, hếch cằm nói: “Đoàn trưởng Diệp cấp bậc cao, lại tuấn tú lịch lãm, chuyện trêu hoa ghẹo nguyệt ngài là giỏi nhất rồi.”

Diệp Bình An tháo kính bảo hộ và mũ xuống, bắt đầu cởi từng chiếc cúc quân phục, trêu chọc:

“Đoàn trưởng Diệp đây chỉ thích duy nhất một con mèo hoang nhỏ hay cào người mà thôi.”

Chu Nam khẽ "hừ" một tiếng ghét bỏ: “Khéo môi dẻo miệng.”

Chỉ loáng sau, Diệp Bình An đã cởi bỏ quân phục, bên trong chỉ mặc lớp áo lót mỏng, để lộ bờ vai vững chãi và cánh tay săn chắc, nơi vẫn còn những vết cào xin tha của "con mèo nhỏ" đêm qua.

Chu Nam vờ như không thấy, Diệp Bình An đôi khi hăng m.á.u lên, nàng càng khóc lóc van xin thì anh lại càng mạnh bạo hơn.

Những lời mê sảng trong lúc nồng cháy khiến nàng vừa thẹn vừa giận, chỉ biết dùng chút sức tàn mà trả đũa nho nhỏ vài cái.

Diệp Bình An thấy nàng đỏ mặt, liền tiến lại trêu ghẹo: “Đi nào, vào kỳ lưng tắm rửa cho anh đi.”

Khóe môi Chu Nam khẽ cong lên, nàng cố nhịn cười, đẩy eo anh về phía cửa phòng tắm rồi "rầm" một cái đóng c.h.ặ.t cửa lại.

“Đoàn trưởng Diệp, ngài cứ thong thả mà tận hưởng nhé...”

Nàng chưa dứt lời, cánh cửa phòng tắm đã lặng lẽ mở ra, một bàn tay rắn chắc lôi tuột nàng vào trong.

Diệp Bình An kéo nàng vào lòng, cúi xuống nhìn nàng đầy vẻ thách thức: “Có tắm hay không đây?”

Chu Nam ngoảnh mặt đi, bày ra dáng vẻ "thà c.h.ế.t không chịu khuất phục".

Diệp Bình An đưa tay nhéo nhẹ đôi má đang phồng lên vì giận của nàng: “Hôm nay anh cố ý xin nghỉ phép, vốn định cùng đồng chí Chu tắm uyên ương xong sẽ đưa em đi dạo phố một vòng đấy...”

Mắt Chu Nam bừng sáng, ngập tràn ý cười: “Thật sao?”

Diệp Bình An lại nhéo mũi nàng: “Đương nhiên là thật, vậy nên chúng ta phải tắm uyên ương trước chứ?”

Chu Nam bị anh nắm thóp đành chịu thua: “Người ngoài có biết Đoàn trưởng Diệp thực chất là một kẻ lưu manh thế này không?”

Dẫu ngoài miệng chê bai, nhưng đôi mắt hoa đào của nàng lại đong đầy tình ý.

Diệp Bình An nhanh ch.óng giúp nàng trút bỏ xiêm y: “Anh cố ý chọn giờ này về là vì lúc này cả tòa nhà dùng nước ít nhất, chúng ta mới có đủ nước nóng mà tắm thỏa thích.”

Chu Nam chợt nhớ lại những bộ phim dân quốc từng xem, nơi những gia đình quyền quý sống xa hoa đối lập với sự lầm than của dân nghèo. Nàng ở Chu Gia trang, tắm rửa là cả một công đoạn nấu nồi nước ấm to rồi đổ vào chậu tắm.

Nhưng nơi đây lại có vòi hoa sen nước nóng hiện đại, nàng bất giác nghĩ về lời Tiểu Vương tẩu nói về chủ nhân thực sự của ngôi nhà này.

Nàng từng thấy ảnh của Trương Khuynh trên báo khi còn ở nhà khách. Khoảnh khắc mở tờ báo ra, nhìn thấy bức ảnh ấy, tim nàng đã lỡ một nhịp, trong phút chốc lại dâng lên một cảm giác thân thuộc khó lý giải.

Diệp Bình An thấy nàng thất thần, liền c.ắ.n nhẹ vào vành tai nàng: “Đồng chí Chu, nếu em còn không tập trung, hậu quả tự gánh lấy nhé.”

Chu Nam vòng tay ôm cổ anh, nhón chân thì thầm khiêu khích bên tai: “Hậu quả gì cơ chứ...”

Lời chưa dứt, nàng đã mềm nhũn ngã vào vòng tay Đoàn trưởng Diệp.

Diệp Bình An thị uy rút tay ra, bày ra vẻ mặt thực hiện được ý đồ, cười xấu xa nói: “Kết quả thế này đã đủ chưa?”

Nói đoạn, bàn tay anh lại tiếp tục lấn tới.

Chu Nam ngửa đầu thở dốc, ánh mắt oán trách dần trở nên mơ màng, tình tứ.

Sau cùng, Diệp Bình An thầm thì bên tai nàng: “Anh chính là thích em thế này, mềm mại, ngoan ngoãn, biết sai bảo anh, và cùng anh đi hết cuộc đời.”

Giọng anh khàn đặc đến khó tả, mỗi lời thốt ra, động tác lại mạnh mẽ thêm một phần, đến cuối cùng thậm chí còn mang theo vài tia thô bạo.

Nước từ vòi hoa sen nhiệt độ không cao, nhưng Chu Nam lại thấy vừa khát vừa nóng rực, đôi tay chống lên bức tường lát gạch cũng chẳng còn chút sức lực nào.

Diệp Bình An buông những lời trêu ghẹo không ngừng, nghe nàng nức nở thì dịu dàng dỗ dành vài câu, vừa thấy nàng ổn hơn một chút, lại tiếp tục làm nàng phải rơi lệ.

Buổi trưa cứ thế trôi đi trong sự thất thường lúc dịu dàng lúc cuồng nhiệt của Đoàn trưởng Diệp.