Gương mặt đích mẫu ngập tràn niềm hỷ sự, bà ta nhìn ta bằng nụ cười hiền hậu: “Phải đó, Như Nhi đúng thật là ngôi sao phúc tinh của ta mà. Lần trước trộm điểm tâm cứu được mạng con, lần này trộm cây trâm lại giúp ta trở thành con gái nhà Quốc Công, sau này ta nhất định phải tìm cho Như Nhi nhà chúng ta một mối hôn sự tốt đến không thể chê vào đâu được.”
Ta vội vã cúi người hành lễ với bà ta, cúi gằm mặt xuống nhìn chằm chằm vào mũi giày của mình một cách thờ ơ lạnh nhạt, nhưng giọng điệu phát ra lại vô cùng ngoan ngoãn dễ bảo: “Đều do mẫu thân phúc trạch thâm hậu ạ, người giờ là con gái của Quốc Công gia rồi, sau này cha con cũng phải nương tựa vào người nhiều hơn.”
Đích mẫu nghe xong lời ta nói thì nụ cười càng thêm rạng rỡ, đắc ý đến tột cùng. Bà ta đương nhiên phải đắc ý rồi, từ một đứa con gái của viên quan Huyện thừa thấp kém bỗng chốc nhảy vọt thành đích nữ nhà Quốc Công tôn quý, bà ta vui sướng đến mức hồn siêu phách lạc, quên hết cả trời đất. Bà ta còn chẳng buồn về lại nhà đẻ cũ để xác thực lại thân phận thật của mình, đã vội vàng thu dọn hành lý đi theo Quốc Công gia rời khỏi ngay.
Buổi tối quay về viện nhỏ, Tiểu Đào đã chuẩn bị sẵn bữa tối cho ta.
“Tiểu Đào à, đi cùng ta ra hậu viện một chuyến đi.”
Kể từ lần cuối cùng ta bước chân đến khu đất hoang này, tính ra đã bốn năm trôi qua rồi. Nương, người hãy đợi thêm một chút nữa thôi. Rất nhanh thôi, con sẽ tiễn Chu thị xuống dưới đó để tạ tội với người. Con nhất định phải khiến bà ta từ trên tầng mây cao ngất bị ngã nhào xuống vực sâu vạn trượng.
Hại c.h.ế.t con gái nhà buôn thì có vẻ chẳng là gì to tát đối với bọn họ, nhưng hại c.h.ế.t con gái ruột của Quốc Công gia, lại còn to gan lớn mật mạo nhận thân phận của người ta, thì tội danh đó đủ để bị xử phạt lăng trì, băm vằn thành trăm mảnh đấy.
Mấy ngày sau, từ kinh đô có tin tức truyền về. Phu nhân của tri phủ Tế Châu hóa ra lại chính là vị tiểu thư thất lạc nhiều năm của An Quốc Công phủ. Chuyện này đã gây ra một tiếng vang lớn kinh thiên địa khắp cả thành Tế Châu.
Cha ta lại càng kích động khôn xiết, ông cảm thấy có được mối quan hệ thông gia với Quốc Công phủ này thì tiền đồ rộng mở, bản thân sẽ sớm ngày được điều về kinh thành làm quan lớn. Ông ta đã phải chôn chân ở cái vùng đất khỉ ho cò gáy Tế Châu này để làm quan Tri phủ ngót nghét gần mười năm trời rồi.
Sau khi đích mẫu vinh quy bái tổ trở về, cha ta đối với bà ta lại càng thêm mực cung kính, bảo sao nghe nấy, thậm chí còn vì bà ta mà thẳng tay giải tán hết thảy các di nương khác trong phủ.
7
Những ngày tháng tiếp theo quả thực là càng lúc càng trở nên tốt đẹp hơn, vì ôm mộng lên kinh thành để kén chọn những đấng lang quân ưu tú quyền quý hơn, nên chuyện cưới xin của ta và đích tỷ tạm thời đều bị gác lại một bên. Thế nhưng, dưới sự dẫn dắt dụ dỗ từng bước của ta, đích tỷ từ lâu đã trao trọn con tim cho một nam t.ử khác rồi.
Không lâu sau đó cha ta thực sự có cơ hội thăng quan tiến chức.
“Khổ cực chịu đựng ở Tế Châu ngần ấy năm, cha c.o.n c.uối cùng cũng đợi được ngày ngẩng cao đầu rồi. Ông ấy có công lớn trong việc truy bắt bọn nghịch tặc phản loạn, Thánh thượng đã ban chỉ dụ, chỉ cần áp giải được tên nghịch tặc đó về tới kinh đô an toàn là sẽ lập tức thăng chức cho cha con. Đến lúc đó ta lại cầu xin Quốc Công phủ viết sớ tấu trình lên, lần này cha con chắc chắn có thể đặt chân vào kinh làm quan.” Đích mẫu nắm lấy tay đích tỷ, hết lòng khuyên nhủ dụ dỗ.
“Ngọc Nhi, nương biết con đã đem lòng mến mộ Trần gia công t.ử, xét khắp cái đất Tế Châu này thì Trần gia quả thực là một sự lựa chọn không tồi. Thế nhưng hiện tại thân phận của con đã không còn giống như xưa nữa, cha con lại sắp sửa vào kinh nhậm chức lớn, vị Trần công t.ử kia tuyệt đối không phải là mối lương duyên xứng tầm với con.”
Đích tỷ quệt nước mắt, giọng nói tràn ngập sự uất ức tủi thân: “Nhưng mà...”
“Không có nhưng nhị gì hết.” Sắc mặt đích mẫu chợt lạnh tanh, hướng mắt nhìn về phía ta.
Ta lập tức vô cùng hiểu chuyện liền đứng dậy hành lễ rồi lui ra ngoài, còn chu đáo quay người khép c.h.ặ.t cửa phòng lại. Sau đó, ta lén lút quay người, âm thầm đi vòng ra phía sau căn phòng, trốn ngay dưới bậu cửa sổ khuất gió ít ai chú ý tới. Nơi đó, từ rất lâu về trước đã bị ta chọc thủng một lỗ nhỏ.
Đích tỷ mím c.h.ặ.t môi, vẫn đang sụt sùi nức nở. Tỷ ấy một lòng một dạ muốn gả cho tiểu công t.ử của Trần gia, khó khăn lắm mới khiến đích mẫu chịu đồng ý. Vậy mà giờ đây, đích mẫu lại lật lọng muốn đổi ý, bảo tỷ ấy làm sao có thể cam tâm tình nguyện cho được.
Dù sao thì, tỷ ấy và tên Trần gia công t.ử kia từ lâu đã lén lút tư định chung thân với nhau mất rồi. Đây chính là “mối hôn sự tốt lành” mà ta đã phải hao tổn không biết bao nhiêu tâm huyết để đặc biệt chọn lựa cho tỷ ấy đấy. Tỷ ấy chẳng phải từng c.h.ử.i rủa nương ta là đồ tiện nhân đó sao? Vậy thì ta sẽ khiến cho tỷ ấy biến thành một ả tiện nhân đích thực.