Vì không muốn để một di nương chia bớt ân sủng của mình, trưởng tỷ đã tự tay đẩy ta vào cuộc đời đầy tủi nhục bên cạnh tỷ phu.
Từ sau ngày ấy, nàng ta quả nhiên toại nguyện, còn vị di nương kia thì từng chút một bị bỏ quên trong chốn hậu viện lạnh lẽo.
Tỷ phu từng nói trong lòng hắn, người hắn thương nhất là ta.
Nhưng cũng chính hắn lại đứng đó, tận mắt nhìn trưởng tỷ cưỡng ép ta uống cạn một bát canh hồng hoa.
Từ đó về sau, ta không còn tư cách được nghe một tiếng gọi mẫu thân.
Trước khi trút hơi thở cuối cùng, hắn siết lấy tay ta, giọng khàn đi vì hối hận.
“Triều Triều, đời này là ta phụ nàng. Nếu còn kiếp sau, ta lại cưới nàng làm thê.”
Nhưng con đường cũ ấy đã từng đâm nát lòng ta một lần.
Ta không muốn quay lại nữa.
Vậy nên khi được sống lại một đời, trước ngày trưởng tỷ xuất giá, ta đã tự chọn cho mình một mối nhân duyên khác.
Ngày Thẩm Diệc Vi đính thân với Sở Hà Châu, hôn kỳ được định vào hai tháng sau.
Trong bữa gia yến hôm ấy, cả phủ đều tràn ngập sắc vui, duy chỉ có ta rời khỏi chỗ ngồi, chậm rãi bước ra giữa sảnh.
“Triều Triều xin mẫu thân thay nữ nhi xem xét một mối hôn sự. Nếu có thể cùng trưởng tỷ lên kiệu hoa, trong phủ cũng xem như vui nối thêm vui.”