02

Hôm sau là thứ Bảy, Trần Nhượng đi công trường từ sáng sớm.

Tôi chuyển hộp tài liệu trong nhà lên bàn ăn, tìm ra chồng hợp đồng trang trí đó.

Mười bốn trang, không thiếu một trang. Chữ ký trên mỗi trang đều là của tôi, nội dung trên mỗi trang đều là điều khoản trang trí đàng hoàng. Không kẹp giấy tờ khác, không có trang ủy quyền trống, không có bất kỳ thứ gì dư thừa.

Tôi cầm từng tờ giấy soi dưới ánh nắng mặt trời, đến vết kim châm cũng không có.

Nói cách khác, chữ ký không phải lấy từ đây.

Tôi ngồi trước bàn ăn, sống lưng lạnh dần từng chút một.

Làm giả chữ ký có ba cấp độ. Tô đỏ là cấp độ thấp nhất, soi sáng là lộ tẩy và can nét cao hơn một bậc, lực b.út không đúng, cấp độ cao nhất là tìm một người từng luyện chữ viết của bạn, viết chay không nhìn mẫu.

Hai chữ trên tờ đơn kia là viết chay không nhìn mẫu.

Có người từng luyện chữ của tôi và luyện đến mức ngay cả tôi cũng không nhận ra.

Tôi gấp hộp tài liệu lại, quay về nghề cũ là tra cứu lịch sử xuất đơn.

Đại lý phụ trách đơn tên là Tôn Mạn, trực thuộc một công ty môi giới bên thứ ba tên là Hằng Tín Đạt.

Khi nhìn thấy ba chữ “Hằng Tín Đạt”, ngón tay tôi khựng lại một nhịp.

Đơn của vụ án thứ mười một cũng là do Hằng Tín Đạt xuất đơn.

Tên công ty môi giới thì tôi đã thấy qua mấy chục cái, chưa đến mức có gió thổi cỏ lay cũng hoảng sợ. Nhưng vụ án thứ mười một thì tôi nhớ rõ lúc kết thúc vụ án đó, tôi từng viết một câu “kiến nghị tiến hành kiểm tra mở rộng đối với kênh xuất đơn” ở dòng cuối cùng của báo cáo.

Kiến nghị đó không có hồi âm.

Lúc ăn tối, tôi cho Trần Nhượng một bài kiểm tra.

“Hình như thứ Tư tuần sau trời mưa.” Tôi vừa bóc tôm, vừa cúi đầu nói: “Hủy chạy bộ đi nhé.”

Chiếu theo quy luật trong hồ sơ vụ án của tôi, hung thủ rất chấp niệm với “ngày hôm đó”. Ngày tháng, lộ trình, thói quen, đều là một phần của quy trình, quy trình bị đảo lộn, con người sẽ không giữ được bình tĩnh và trong mười một cuốn hồ sơ, có ba vụ là sơ hở lộ đuôi vào những thời điểm thế này.

Động tác gắp thức ăn của Trần Nhượng hoàn toàn không dừng lại.

“Hủy thì hủy thôi.” Anh ấy bỏ con tôm vào bát tôi: “Đúng lúc ở nhà xem phim cùng em, bộ phim lần trước em xem đến nửa chừng thì ngủ quên, xem lại lần nữa.”

Không do dự, không gặng hỏi, không có lấy một chút bận tâm.

Không đúng.

Nếu thứ Tư là "quy trình" của anh ấy thì anh ấy không nên dễ dàng từ bỏ như vậy.

Tôi cúi đầu ăn tôm, bản phác thảo chân dung nghi phạm vẽ dở trong lòng lần đầu tiên xuất hiện vết nứt.

Nhưng trước khi ngủ, lúc thu dọn chiếc áo khoác anh ấy định mang đi giặt khô, một nửa tờ giấy ghi chú trượt ra từ túi trong.

Chữ in, chỉ có một dòng: [Chỗ cũ, trước thứ Tư.]

Tôi cầm nửa tờ giấy đó, đứng trước giỏ giặt đồ, đứng rất lâu.

Bản chân dung nghi phạm vừa nứt ra, lại dần dần khép lại.

Sáng thứ Hai, tôi gọi điện cho Hằng Tín Đạt, đọc số đơn và nói muốn tìm nhân viên phụ trách Tôn Mạn để xác minh một nghiệp vụ.

Đầu dây bên kia là một người đàn ông, giọng điệu uể oải: "Tôn Mạn à? Cô ấy đi rồi."

"Nghỉ việc rồi sao? Phiền anh cho tôi xin phương thức liên lạc của cô ấy."

"Không phải nghỉ việc." Người đàn ông khựng lại, giọng hạ thấp xuống: "Đi từ tuần trước rồi. Kiểu đi đến nhà tang lễ ấy."

03

Dưới tên Tôn Mạn vừa hay có một hợp đồng bảo hiểm t.a.i n.ạ.n tập thể của công ty chúng tôi là loại mà công ty môi giới mua tập trung cho các đại lý ký gửi.

Có đơn là có lý do để kiểm tra bồi thường.

Tôn Mạn, hai mươi chín tuổi, rạng sáng thứ Năm tuần trước rơi từ cửa sổ hành lang tầng mười bảy khu chung cư nhà cô ấy. Độ cao bệ cửa sổ đúng quy định, lan can nguyên vẹn, cảnh sát bước đầu xác định là tai nạn, gia đình không có ý kiến, ba ngày sau đã hỏa táng.

Tôi lấy danh nghĩa kiểm tra đơn đó mà nộp đơn xin tài liệu hỗ trợ điều tra tới cơ quan thụ lý vụ án.

Xem đến trang thứ ba, đầu b.út của tôi khựng lại.

Điện thoại của Tôn Mạn, bốn tiếng trước khi cô ấy rơi lầu, đã bị khôi phục cài đặt gốc.

Gia đình giải thích là gần đây cô ấy hay nói điện thoại bị giật lag.

Ba năm trước, tôi cũng từng nghe lời giải thích y hệt như vậy.

Vụ án thứ mười một, nạn nhân Hứa Vãn, "đuối nước ngoài ý muốn" trong bồn tắm nhà mình. Điện thoại của cô ấy bị khôi phục cài đặt gốc vào đêm trước khi c.h.ế.t và kết luận của tổ chuyên án lúc đó là chồng cô ấy, Phương Nham, đã tiêu hủy bằng chứng. Chi tiết này sau đó trở thành một trong những bằng chứng phụ để kết tội.

Phương Nham bị kết án t.ử hình treo.

Vụ án đó là do tôi điều tra và báo cáo là do tôi ký tên.

Tôi nhìn chằm chằm vào dòng "khôi phục cài đặt gốc" trong hồ sơ của Tôn Mạn, các đốt ngón tay siết c.h.ặ.t lại từng chút một.

Cùng một công ty môi giới và cùng một thói quen xóa sạch điện thoại.

Một cái nằm sâu trong hồ sơ vụ án chín năm trước, một cái nằm ở rạng sáng thứ Năm tuần trước.

Nếu hung thủ vụ án thứ mười một thực sự là Phương Nham thì anh ta hiện đang ở trong tù.

Vậy kẻ xóa sạch điện thoại của Tôn Mạn vào thứ Năm tuần trước là ai?

Sau khi tan làm, tôi đi đường vòng đến khu chung cư Tôn Mạn từng sống.