Khu chung cư cũ, một tầng bốn căn hộ, cửa sổ hành lang tầng mười bảy mở cạnh thang máy. Tôi đứng trước cửa sổ ước lượng: bệ cửa sổ cách mặt đất một mét mốt, cao hơn quy chuẩn mười centimet. Một phụ nữ trưởng thành cao một mét sáu trong điều kiện bình thường, không thể ngã ra ngoài được.
Đèn cảm ứng âm thanh ở hành lang bị hỏng. Bà chủ tiệm tạp hóa dưới lầu nói hỏng nửa tháng rồi, báo sửa rồi nhưng không ai đến sửa.
Tôi đứng trước cửa sổ đó mười phút.
Phía ngoài bệ cửa sổ có một vết xước mới màu nhạt, hướng ra ngoài giống như vết tích cuối cùng để lại khi có vật nặng nào đó đi ra từ bên trong.
Trong hồ sơ kết án tai nạn, không có vết xước này.
Tôi dùng điện thoại chụp lại, lưu vào đám mây.
Sáng sớm hôm sau, tôi nộp đơn xin tra cứu hồ sơ vụ án thứ mười một tới phòng lưu trữ.
Bốn giờ chiều, đơn bị bác bỏ.
Lý do bác bỏ chỉ có một dòng: Hồ sơ này đã được mượn, vui lòng đợi trả lại rồi hãy xin tiếp.
Tôi nhấn vào xem chi tiết.
Mục người mượn để trống.
Tôi làm ở công ty này chín năm nhưng lần đầu tiên biết rằng mục người mượn có thể để trống.
04
Thứ Tư, tám giờ tối, đê sông.
Đã có một trận mưa nhỏ, cuối cùng không thành cơn lớn. Trần Nhượng nói đường không trơn, cứ chạy bình thường.
Chúng tôi lên đê từ lối vào dưới cầu Quang Minh, bốn cây số, cả đi lẫn về. Hai cây số đầu có đèn đường là khu ngắm cảnh của thành phố mới, hai cây số sau đèn hỏng hơn một năm rồi, dựa vào ánh sáng từ các tòa nhà phía bờ đối diện.
Đoạn lan can bị đứt nằm ở cây số thứ ba.
Bão đã cuốn trôi hơn mười mét lan can kim loại, bên quản lý đô thị đã đến xem hai lần, cọc đóng được một nửa, nhưng vẫn chưa lắp thanh ngang. Bên ngoài khoảng trống là sông, nước mùa lũ cách mặt đê chưa đầy hai mét.
Khi chạy đến đoạn đó, Trần Nhượng rất tự nhiên chậm lại nửa bước rồi đổi sang phía gần sông, chắn tôi ở phía trong.
Mười năm rồi, qua đường anh ấy đi phía ngoài, đi trung tâm thương mại anh ấy đi phía dưới thang cuốn, chạy bộ anh ấy chắn tôi ở phía xa sông. Trước đây tôi từng nghĩ đó là sự giáo d.ụ.c tốt.
Năm thứ hai kết hôn, chúng tôi vẫn thuê nhà ở khu phố cũ. Có đêm tôi sốt cao, anh ấy cõng tôi xuống tầng sáu, chạy rơi mất một chiếc dép, chân trần đứng giữa đường chặn xe. Sau này con phố đó lắp gờ giảm tốc, mỗi lần lái xe qua anh ấy đều lẩm bẩm một câu đáng lẽ hồi đó phải có.
Năm thứ năm kết hôn, tôi làm vụ án thứ chín, bị người nhà nạn nhân chặn dưới công ty tạt một bình mực đỏ. Lúc anh ấy đến nơi tôi đã xử lý xong, trên áo sơ mi trắng là một mảng đỏ thẫm. Anh ấy không hỏi về vụ án, cởi áo khoác ngoài quấn lên người tôi, trên đường về nhà chỉ nói một câu: "Sau này tan làm anh đến đón em."
Đón năm năm rồi, mưa gió không quản cho đến khi tôi nói xe đưa đón của công ty thực ra khá tiện, anh ấy mới đổi thành mỗi thứ Tư đi chạy bộ cùng tôi.
Người như vậy sẽ tính kế cái c.h.ế.t của tôi sao?
Câu trả lời trong hồ sơ của tôi là có.
Người chồng trong vụ án thứ sáu đã đưa đón vợ suốt bảy năm.
Bây giờ tôi nhìn chằm chằm vào góc nghiêng của anh ấy nhưng chỉ muốn biết một điều một người dự định để vợ "tử vong do t.a.i n.ạ.n dưới nước", tại sao lại chắn giữa vợ và mặt nước?
Trừ khi thời cơ chưa đến.
Trừ khi quy trình đã đi đến bước "nuôi dưỡng thói quen", nhiệm vụ của hung thủ chính là khiến con mồi cảm thấy an toàn. Vụ thứ sáu trong hồ sơ của tôi, người chồng trước khi ra tay đã cùng vợ bơi đêm suốt cả mùa hè, từng cứu cô ấy hai lần. Lần thứ hai cứu cô ấy, xung quanh có hai mươi nhân chứng.
Ba tháng sau khi cô ấy đuối nước, tất cả nhân chứng đều nói với cảnh sát rằng không thể là anh ta, anh ta từng cứu cô ấy.
Gió sông thổi sau lưng tôi lạnh buốt.
"Mệt à?" Trần Nhượng quay đầu lại: "Tốc độ chạy giảm rồi."
"Một chút." Tôi nói.
"Vậy đi bộ về đi." Anh ấy tự nhiên nắm lấy tay tôi. Lòng bàn tay anh ấy rất nóng, rất vững, không có lấy một giọt mồ hôi.
Lòng bàn tay tôi toàn là mồ hôi.
Về đến dưới chung cư, anh ấy nói khát, đi vào cửa hàng tiện lợi mua nước và tôi đứng ngoài cửa chờ.
Qua lớp kính, tôi thấy anh ấy đứng trước tủ đông nghe điện thoại, quay lưng về phía tôi.
Nụ cười luôn giữ ở nhiệt độ ổn định trên mặt anh ấy từng giây từng giây rút đi rồi lập tức rút sạch sẽ không còn chút nào.
Anh ấy nói ba bốn câu. Trước khi cúp máy, tôi nhìn rõ khẩu hình của câu cuối cùng.
Bốn chữ.
Đợi thêm chút nữa.
Anh ấy quay người, đẩy cửa bước ra, nụ cười đã nhấn nút khôi phục: "Chỉ còn loại ướp lạnh thôi, em uống ít thôi nhé."
Tôi nhận lấy nước, uống một ngụm, lạnh buốt tận dạ dày.
"Điện thoại của ai vậy?" Tôi hỏi.
"Bên công trường." Anh ấy nói: “Đòi tiền."
Đêm đó tôi kiểm tra lịch sử cuộc gọi của anh ấy.
Chín giờ bốn mươi mốt phút tối, cuộc gọi đó, thời lượng hai phút mười bảy giây.
Nơi đăng ký số điện thoại: Thành phố này, Công ty TNHH Tư vấn Thương mại Bàn Thạch.
05
Công ty TNHH Tư vấn Thương mại Bàn Thạch với vốn đăng ký một triệu, thời gian đăng ký là tháng Tư năm nay.
Muộn hơn đơn kia nửa tháng.
Phạm vi kinh doanh ghi là "Tư vấn thông tin thương mại, điều tra thị trường", địa chỉ đăng ký là tầng mười chín một tòa nhà văn phòng ở phía tây thành phố, số người đóng bảo hiểm xã hội là ba người, không có trang web, gọi điện tới thì luôn bận.