Tôi không tra được dòng tiền của nó nhưng tôi tra được của Trần Nhượng.

Kết hôn mười năm, tài khoản của chúng tôi luôn ủy quyền cho nhau. Bản thân việc này từng khiến đồng nghiệp của tôi ngưỡng mộ rằng chồng tôi thực sự không phòng bị gì với tôi cả.

Dòng tiền của anh ấy sạch đến mức gần như nhàm chán. Tiền công trình vào, tiền vật liệu ra, ngày mười lăm hàng tháng chuyển cho bố mẹ hai bên mỗi bên năm nghìn, năm nào cũng vậy nhưng chỉ có một khoản chướng mắt.

Ngày mùng chín tháng Tư, chuyển ra tám trăm nghìn, bên nhận là công ty TNHH Tư vấn Thương mại Bàn Thạch và mục ghi chú để trống.

Tám trăm nghìn.

Lợi nhuận ròng một năm trên sổ sách công ty anh ấy cũng chỉ khoảng hơn hai triệu.

Còn một chuyện nữa không đúng.

Bảo hiểm t.a.i n.ạ.n hai mươi triệu, phí bảo hiểm mỗi năm mất tận mấy chục nghìn. Tôi lật tung dòng tiền của anh ấy lên xem xét nhưng không thấy có khoản nào giống như đang đóng bảo hiểm cả.

Hoặc là anh ấy có một tài khoản mà tôi không biết.

Hoặc là kẻ trả tiền cho hợp đồng bảo hiểm đó hoàn toàn không phải là anh ấy.

Tôi đè khả năng thứ hai xuống tận đáy não.

Đè có hơi tốn sức.

Tôi chụp màn hình khoản chuyển khoản này, lưu vào một đám mây mà Trần Nhượng không biết. Bên trong đã có sẵn tám thứ bản sao hợp đồng bảo hiểm, đối chiếu chữ ký, tóm tắt hồ sơ của Tôn Mạn, bức ảnh vết cào ở bệ cửa sổ hành lang, lịch sử xuất đơn của Hằng Tín Đạt, bức ảnh nửa tờ giấy nhớ, lịch sử cuộc gọi cùng với tờ phiếu bác bỏ bị mượn trống ở vụ án thứ mười một.

Đây là bệnh nghề nghiệp của tôi. 

Trước khi chuỗi bằng chứng khép lại, tôi không nói cho bất cứ ai kể cả cảnh sát và đặc biệt là khi chính bản thân tôi còn không nói rõ được mình đang cáo buộc ai.

06

Cuối tuần tôi hẹn bạn học đại học đi ăn, vòng vo hồi lâu, cuối cùng lái câu chuyện sang phía Trần Nhượng. Bạn thân từ nhỏ của anh ấy là Trương Thông cũng có mặt, uống đến chén thứ ba, Trương Thông vỗ vai tôi nói: "Chị Chi, nói thật nhé, dạo này anh Nhượng bị sao thế hả?"

"Sao cơ?"

"Tháng trước uống rượu, cậu ấy bất chợt hỏi tôi." Trương Thông nấc lên một tiếng: "Bảo là anh Trương, nếu một người đàn ông gặp phải chuyện lớn thì nên nói cho người nhà biết hay là tự mình gánh vác."

"Cậu đáp thế nào?"

"Tôi bảo cái đó còn tùy là chuyện lớn cỡ nào chứ. Cậu ấy lập tức cười, bảo là lớn bằng trời."

Trương Thông xua xua tay: "Sau đó cậu ấy đổi chủ đề luôn, hỏi nữa thì bảo uống say nói nhảm thôi. Hai người không cãi nhau đấy chứ?"

"Không đâu." Tôi cười: "Anh ấy rất tốt."

Trên đường về nhà, tôi ngồi trong xe rất lâu, không lên lầu.

Chuyện lớn bằng trời.

Một kẻ chuẩn bị g.i.ế.c vợ, sẽ không nói những lời này với bạn thân từ nhỏ.

Một kẻ gánh chịu chuyện lớn bằng trời thì có.

Nhưng loại "chuyện lớn bằng trời" nào lại cần một hợp đồng bảo hiểm t.ử vong trị giá hai mươi triệu, giả mạo chữ ký của tôi chứ?

Chuyện của mười năm trước, tôi rất ít khi nghĩ lại. Đêm đó trong xe, vậy mà từng khung hình lại hiện lên rõ mồn một.

Tôi và Trần Nhượng quen nhau qua mai mối. Người giới thiệu là bạn học đại học của tôi, nói thẳng thừng là điều kiện nhà trai tốt, con người đáng tin cậy, chỉ là bị gia đình giục phiền quá, muốn tìm một người "phù hợp".

Lần gặp đầu tiên ở một quán cà phê. Tôi đến muộn hai mươi phút vì hôm đó tôi đang theo dõi đơn điều tra đầu tiên kể từ khi vào nghề, một người đàn ông mua bảo hiểm cho vợ xong thì tạo hiện trường giả bị c.h.ế.t đuối, tôi dán mắt vào dòng tiền ngân hàng của hắn ta nên quên mất thời gian.

Lúc tôi bước vào cửa, trong đầu toàn là số tiền bảo hiểm và ảnh hiện trường, câu đầu tiên khi ngồi xuống là: "Xin lỗi nhé, tôi đang điều tra vụ g.i.ế.c vợ."

Mặt người mai mối tái mét tại chỗ.

Trần Nhượng ngẩn người mấy giây rồi bật cười thành tiếng.

Anh ấy nói: "Vậy thì phải điều tra cho đàng hoàng mới được."

Sau đó anh ấy kể cho tôi nghe, chính câu nói này đã khiến anh ấy quyết định hẹn gặp tôi lần thứ hai.

"Lúc em điều tra vụ án, trong mắt có lửa." Anh ấy nói: "Cả người đều tỏa sáng."

Mười năm sau, tôi dùng chính đôi mắt ấy để tra ra hợp đồng bảo hiểm anh ấy mua cho tôi đứng tên mình ở trong hệ thống.

Đêm hôm đó tôi đã làm một việc.

Vào ngày thứ ba nhìn thấy danh sách, tôi cũng mua cho Trần Nhượng một phần bảo hiểm hai mươi triệu, t.ử vong do tai nạn, người được bảo hiểm: Trần Nhượng và người thụ hưởng: Sở Chi.

Chữ ký "Trần Nhượng" trên đơn bảo hiểm là tôi bắt chước nét chữ của anh ấy để ký. Chưa có sự đồng ý và công nhận hạn mức bảo hiểm của người được bảo hiểm, hợp đồng này ngay từ khi ra đời đã vô hiệu dù chữ ký có làm giả giống đến đâu cũng vậy. Chiếc sàng lọc đầu tiên của ngành chúng tôi để chặn những tên hung thủ ngốc nghếch, bản thân tôi lại chui từ dưới sàng qua.

Tôi mặc kệ. 

Tôi chưa từng định đòi tiền bồi thường từ nó.

Đêm hôm nay, tôi đăng nhập vào ứng dụng và gửi đơn xin thay đổi người thụ hưởng cho hợp đồng bảo hiểm này của mình.

Người thụ hưởng mới là Trần Tố Phân.

Mẹ của anh ấy.

Tôi không biết điểm kết của ván cờ này nằm ở đâu nhưng nếu có một ngày phần hợp đồng bảo hiểm này thực sự được bồi thường, tôi sẽ không lấy dù chỉ một xu.

Chương 4 - Tai Nạn Hoàn Hảo - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia